Tim Bình An như bị treo trên đầu mũi đao, giờ cô giống như một người chết đuối, khủng hoảng lấp đầy trong lòng, đầu óc trống rỗng, chỉ có thể gắt gao nắm thật chặt tay Nghiêm Túc, tựa như người đang chết đuối bắt được một cây lục bình cố gắng giữ mình đừng chìm xuống.
Nghiêm Túc chưa bao giờ thấy Bình An sợ hãi đến vậy, mặt hoàn toàn không còn một chút huyết sắc nào, các ngón tay đang nắm tay anh run lẩy bẩy, trong mắt cô toát ra vẻ sợ hãi rõ rệt như một người sắp mất đi cột trụ chống đỡ sinh mạng mình.
Phương Hữu Lợi... là toàn bộ thế giới của cô, nếu như Phương Hữu Lợi gặp chuyện không may, Bình An cũng sẽ tuyệt vọng đến phát điên. Nghĩ đến điểm này, trong lòng Nghiêm Túc như có ai đang xát muối, mạnh mẽ nắm lấy bàn tay của cô, dịu dàng an ủi, “Chỉ là té xỉu thôi, không có việc gì đâu, đừng lo lắng, nếu như ba em thấy em như vậy ngược lại càng lo lắng hơn cho em đó.”
Không, ba sẽ không có việc gì đâu, nếu bước ngoặt vận mệnh của hai cha con cô là ở thời điểm sau năm năm nữa, vậy thì bây giờ nhất định là ba sẽ không gặp vấn đề gì lớn đâu.
Nhưng mà ở kiếp trước, vì ba tức giận về chuyện của cô đến nỗi phát bệnh tim, liệu có thể là lần này cũng do tim ba có vấn đề hay không? Mấy tháng trước, cha con cô đi kiểm tra toàn thân, ba ngoại trừ huyết áp có cao thì tim không có một chút khuyết tật gì cơ mà.
Bình An càng nghĩ càng cảm thấy nôn nóng, chỉ tiếc sao không thể chắp cánh bay đến bên cạnh Phương Hữu Lợi ngay lúc này.
“Bình thường cơ thể ba em có vấn đề gì không?” Ngón cái của Nghiêm Túc vuốt nhè nhẹ trên mu bàn tay của cô, hy vọng giảm bớt sầu lo và áp lực trong lòng cô lúc này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
