Cụm từ “Món ăn Quảng Đông” chính là để chỉ những thức ăn đặc biệt mỹ vị nổi tiếng nhất cả nước chỉ ở Quảng Đông mới có. Bình An vô cùng thích khẩu vị trong danh sách các món ăn Quảng Đông, còn có canh bổ dưỡng cơ thể nữa chứ.
Nghiêm Túc hơi híp mắt nhìn Bình An ăn canh.
Nghiêm Túc cười nhẹ gật đầu, “Tư duy logic của em vận động đúng là mau thật, nhưng ngoại trừ anh và Ôn Triệu Dung ra, em cảm thấy còn có ai sẽ làm vậy không?”
Chuyện này còn có lợi cho ai nữa nhỉ? Bình An cau mày suy nghĩ trong chốc lát rồi lắc đầu, “Thật ra tôi cũng không rõ lắm ân oán của Ôn gia và của Nghiêm gia, chỉ đọc được qua các tin tức lá cải hành lang nên phân tích không được chuẩn đâu.”
Nghiêm Túc nhíu lại mày kiếm, đôi mắt đen lẳng lặng nhìn Bình An một lát mới thấp giọng nói, “Trước kia quy mô của Nghiêm Thị cũng không lớn như bây giờ.”
Cảm thấy cảm xúc của anh đột ngột xuống thấp, Bình An đùa, “Nghiêm Đại thiếu gia, bởi ngài tự tay đánh dẹp một thiên hạ rộng lớn nên Nghiêm Thị mới có quy mô hiện nay chứ gì.”
Anh cười khẽ một tiếng, trong mắt lại mang theo nét mỉa mai, “Quy mô Nghiêm Thị vốn không phải rất lớn, nhưng vì hợp nhất với Tập đoàn Vu Nguyên mới có được vị trí đầu đàn tại Thành phố G như hiện giờ.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


