Lần này là do ba làm cho mọi người hiểu lầm, còn lần sau thì sao đây? Nếu cha con nhà Phương Hữu Kiệt biết được rằng họ đã hoàn toàn chẳng còn hy vọng gì thì họ chắc chắn sẽ không còn tí hăng hái nào trong việc cho làm con thừa tự. Nếu muốn cho họ tuyệt vọng để khỏi kiếm thêm cái cớ vớ vẩn nào nữa thì phải làm sao cho họ hoàn toàn không có mong đợi và hy vọng gì nữa.
Phương Hữu Lợi gật đầu, “Ba cũng nghĩ thế, nhưng không dễ thuyết phục được bác trai con đâu.”
Bình An nói, “Muốn thuyết phục bác trai nghe theo sự sắp xếp của công ty thì hầu như là không thể.”
Cha và con gái đang nói chuyện, bên ngoài mơ hồ truyền đến âm thanh ầm ỹ, trong đó giọng của Phương Hữu Kiệt đặc biệt lớn, nhưng bởi hiệu quả cách âm phòng bệnh khá tốt nên không thể nghe rõ bên ngoài đang nói gì.
“Ba, ba nằm xuống nghỉ trước đi, con ra ngoài xem thế nào.” Đã diễn thì phải diễn cho tròn, Bình An buộc Phương Hữu Lợi một lần nữa nằm xuống giường bệnh, sau đó xoa mạnh hai mắt của mình, vẻ mặt thương tâm tiến ra mở cửa.
Cửa phòng bệnh vừa mới mở ra, Bình An liền nghe được tiếng đèn flash chớp xoành xoạch, mắt cũng bị ánh sáng chớp lóe đến không mở ra nổi. Nghiêm Túc đang đứng trước cửa vội vàng nói với cô, “Mau vào trong đi, nhiều phóng viên lắm.”
“Cô Phương, xin hỏi có phải bệnh tình Chủ Tịch Phương nguy kịch không? Chủ Tịch Phương có phải đã lập di chúc rồi không?”
“Cô Phương, xin phát biểu vài câu, Chủ Tịch Phương bây giờ bệnh tình thế nào?”
“Nghe nói Chủ Tịch Phương muốn cháu trai làm con thừa tự, chuyện này có thật không, cô Phương có thể mất quyền thừa kế không?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



