Bình An đưa mắt nhìn Ôn Quốc Hoa. Ông ta tuy là con trai đầu ở Ôn gia nhưng không được sủng ái do được sinh ra bởi tình nhân của Ôn Lão thái gia. Theo các tin lá cải đăng tải khi xưa mà cô tìm thấy được, Ôn lão thái gia trước khi kết hôn với vợ thì rất thân cận với một phụ nữ làm nghề ca múa ở vũ trường, sau khi gia đình buộc ông kết hôn, ông mới cắt đứt không lui tới với người đàn bà kia nữa.
Mãi cho đến khi Ôn lão thái gia qua đời năm năm trước, Lưu Thiến Liên cũng không hề được Ôn gia thực sự thừa nhận. Điều này khiến trong lòng Ôn Quốc Hoa và Ôn Nguyệt Nga tích một nỗi oán hận không hề nhỏ.
“Hình như Ôn tiên sinh nhận lầm họ hàng thì phải?” Nghiêm Túc hỏi mỉa, lấy một thái độ cao ngạo nhìn Ôn Quốc Hoa.
Bởi Ôn Quốc Hoa bị xem nhẹ từ bé nên tính tình đâm ra khá hiếu thắng và đặc biệt chú trọng đến thể diện, thấy Nghiêm Túc dùng ánh mắt khinh bỉ như thế để nhìn mình thì trong tiềm thức ông ta liền nảy sinh cảm xúc tự ti phức tạp, khiến ông ta càng thêm tức giận, “Tôi làm sao có thể nhận lầm người, còn anh thì ngược lại chẳng coi ai ra gì.”
“Ha ha, em họ nói đùa đấy thôi.” Ôn Triệu Tân hiện đang cần một người có tiếng nói trọng lượng trong thương giới giống Nghiêm Túc để lên tiếng ủng hộ hắn ít nhiều, nên khi thấy Ôn Quốc Hoa bắt đầu biểu hiện nóng nảy thì liền nháy mắt ra hiệu, khi quay sang Nghiêm Túc thì mỉm cười lấy lòng.
Ôn Quốc Hoa nhớ đến tình cảnh hiện tại của bọn họ nên cố dằn nỗi tức giận trong lòng. Khia nào ông ta có thể đứng ở vị trí trưởng chủ gia đình tại Ôn thị rồi thì ông ta sẽ xuống tay xả giận thay em gái cho thật thống khoái.
“Trông tôi giống đang nói đùa à?” Nghiêm Túc miễn cưỡng liếc sang Ôn Triệu Tân, giọng lạnh lẽo đến gai người.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


