Có đôi khi Bình An cảm thấy thật sự vô cùng bất đắc dĩ trước các biểu hiện ngả ngớn của Nghiêm Túc, đường đường là người đứng đầu cả Nghiêm Thị thế mà cứ quấn quít bám chặt lấy cô như dây leo, lại còn trưng vẻ mặt làm nũng rất đáng nghi đòi cô chở anh một đoạn đường. Được rồi, mặc dù bộ dạng đẹp trai chai mặt này nhìn rất quyến rũ nhưng với cô mà nói thì lại đáng sợ đến nổi da gà da vịt, mà cũng bởi vì quá khiếp sợ nên đầu óc đâm ra mờ mịt, chìa khóa xe đã bị Nghiêm Túc cướp đi, cô chỉ có thể ngồi vào ghế cạnh tài xế, phồng má trợn mắt không vui.
“Sao vậy? Ai làm em mất hứng hả?” Hai tay Nghiêm Túc thoải mái đặt trên tay lái, áo sơ mi màu cỏ úa anh mặc trên người làm anh có vẻ quý phái tao nhã, ống tay được xắn một cách tùy tiện đến cùi chỏ càng tôn lên tính cách tùy hứng thong dong nhất quán của anh.
“Trừ đại thiếu gia anh ra thì còn ai vào đây?” Bình An hung hăng trừng mắt nhìn anh, thế mà vẫn không biết xấu hổ lại hỏi ai làm cô mất hứng.
Nghiêm Túc nhếch môi cười, “Hóa ra anh là độc nhất vô nhị à, ừm, hay thật.”
“Em đừng nói oan cho anh vậy chứ, giờ anh giữ mình vô cùng trong sạch, vì em mà... thủ thân như ngọc đó.” Câu cuối cùng được nói nhẹ mà chậm, thấm đẫm mập mờ.
“Tôi có cần biểu hiện ‘cảm động đến rơi nước mắt’ không?” Bình An xoay mặt, tỏ thái độ ‘ai còn lạ gì’.
“Lấy thân báo đáp là được rồi, yêu cầu của anh không cao đâu.” Nghiêm Túc cười thật nhẹ, thanh âm dễ nghe như đàn violon đầy những âm điệu huyền diệu quanh quẩn trong không gian nhỏ hẹp.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)