Trà quán Cửu Phúc Lộ trang hoàng theo phong cách cổ kính thấp thoáng ẩn hiện dưới một tàng cây, ngoài cửa trưng bày một ấm trà bằng đồng, lúc nào đi ngang qua đây cũng có thể mơ hồ ngửi được hương trà bay thoang thoảng.
Ôn Triệu Dung đã ngồi trong lô riêng chờ Bình An, hương trà tràn ngập bên trong khu ghế riêng này, ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuyên qua khung cửa sổ bằng trúc, chậm rãi hắt bóng trên bàn ghế gỗ, tạo không khí hết sức yên tĩnh tốt đẹp.
“Bình An, lại đây.” Ôn Triệu Dung ngồi sau bàn trà, mặt mày mang ý cười sảng khoái, ánh mắt lấp lánh nhìn Bình An. Thật giống như lần đầu tiên khi cô biết anh, tia sáng mặt trời lúc này rơi vào trên mặt anh, cô nhìn thấy một thanh niên đẹp trai cương trực chói lọi như ánh mặt trời.
“Lấy trà tan uất ức, lấy trà bù cảm giác... Anh cũng chỉ mới vừa học được cách thưởng trà thôi.” Ôn Triệu Dung cười nói.
“Trong cảm nhận của em, anh vẫn luôn là người lạc quan hào sảng, có thấy anh uất ức gì đâu.” Bình An thở dài, chỉ mới nửa năm ngắn ngủi thôi mà Ôn Triệu Dung đã chững chạc lên không ít. Tuy nói một người đàn ông thì phải trầm tĩnh, nhưng bị bắt buộc phải trở nên thành thục và việc từ từ rèn luyện tính cách ổn trọng là hai khái niệm hoàn toàn khác nhau.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

