Cuối cùng, các cô vẫn về đến ký túc xá trong thời gian quy định, Lâm Tĩnh và Diệp Hiểu Vân ở khác tòa nhà với bọn Bình An nên vừa vào cổng ký túc xá liền tách ra đi hướng khác.
Kỷ Túy Ý và Tống Tiếu Tiếu đi đằng trước, Bình An và Vi Úy Úy trầm mặc đi phía sau, suốt dọc đường đến ký túc xá chẳng ai trong bốn người mở miệng nói một câu nào.
Nhưng sau khi về lại ký túc xá, Kỷ Túy Ý và Tống Tiếu Tiếu hi hi ha ha bàn tán về sự việc xảy ra hôm nay, Bình An cũng cùng cười đùa thoải mái với các cô, riêng Vi Úy Úy nhìn không khí sinh động của nhóm bạn thân thì cũng biết tối nay cảm xúc của mình có vấn đề, vì không muốn làm cho các bạn nghi ngờ nên cũng cười cười nói nói cùng mọi người.
Cô chưa bao giờ tin vào việc “vừa gặp đã yêu”. Trước giờ cô thật sự là người rất lý tính, từ nhỏ đến lớn chưa bao giờ ái mộ bất cứ một cậu con trai nào. Tình yêu trong hoạch định của cuộc đời cô cũng chỉ là tìm được một người đàn ông thành thật có thể tin tưởng, đơn giản chỉ cần thương yêu lẫn nhau không nồng nhiệt cũng chả nhạt nhẽo rồi sau đó kết hôn, cô sẽ giúp chồng dạy con, anh cố gắng làm việc nuôi gia đình, bọn họ cứ sống với nhau như vậy qua năm dài tháng rộng.
Kỷ Túy Ý vỗ vỗ vai Bình An, “Ngày mai tớ với Tiếu Tiếu định đi trung tâm mua sắm, cậu muốn đi cùng không?”
“Còn Úy Úy thì sao?” Bình An đưa mắt nhìn Vi Úy Úy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

