Bình An còn muốn hỏi thêm chuyện liên quan đến Bạch Hàm nhưng vì Ôn Triệu Dung cũng biết không nhiều, hơn nữa cũng chả hăng hái gì với đề tài này bởi đến tột cùng Bạch Hàm là ai anh cũng không có hứng thú để biết. Theo ý anh, anh và Bạch Hàm cũng chỉ là người qua đường mà thôi.
“Học trưởng, vậy rốt cuộc anh định làm gì? Tính đám cưới thật à?” Bình An quan tâm.
Ôn Triệu Dung buồn cười hỏi, “Sao, em hy vọng anh đám cưới đến vậy à?”
“Cũng không phải là hy vọng, chủ yếu là dù có đám cưới thì em cũng muốn anh cảm thấy trong lòng tình nguyện, chứ kết hôn với người mà mình không thích cũng khó chịu lắm.” Bình An nói chân thành.
“Người anh thích...” Ôn Triệu Dung nhìn cô, nửa đùa nửa thật, “Nếu thật sự muốn đám cưới, anh cũng chỉ muốn đám cưới với em.”
Bình An liếc trắng mắt, “Lửa cháy đến đít rồi mà anh còn nói giỡn.”
Đến giờ anh cũng không biết Nghiêm Túc thật sự mạnh mẽ đến mức nào, nhưng chắc chắn có thể bảo vệ tốt người mà anh ấy muốn bảo vệ.
“Chuyện Nghiêm gia mắc mớ gì tới em, em có phải người nhà họ đâu.” Bình An vô tâm phất phất tay, “Nếu học trưởng đã định liệu trước được rồi, vậy thì em an tâm. Bất kể anh làm cái gì, em đều sẽ ủng hộ anh.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-250407.png&w=256&q=75)