Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Vừa về tới bãi đậu xe ngầm, cánh cổng thời-không lập tức phát ra giọng thông báo:
Phát hiện vật phẩm năng lượng—lá kỷ tử, thu được 3.75 điểm năng lượng
Phát hiện vật phẩm năng lượng—hoa kim mạn, thu được 20 điểm năng lượng
Phát hiện vật phẩm năng lượng—quả tím, thu được 2 điểm năng lượng
…rồi hết.
Lần này Lục Trầm Ngọc không mang về nhiều thứ, cho nên vừa nhìn là nhận ra ngay, mấy quả tím kia chính là thứ cô nhặt được trên dây leo hôm trước.
Không chắc có ăn được không, mà cũng chẳng có ý định thử độc, Lục Trầm Ngọc bèn cho hết số quả ấy vào một chiếc túi nhỏ, cất trong ngăn đá tủ lạnh. Còn bốn cây hoa kim mạn thì mang ra vườn trồng tiếp.
Cây hoa hôm qua đã bén rễ, trông tươi tỉnh phơi phới, hoàn toàn không giống mới được chuyển chậu.
Lục Trầm Ngọc đặt bốn cây còn lại vào mấy chậu trống trong sân. Mấy chậu hoa cũ héo úa gần hết, trống trải cả một góc, dùng là vừa đẹp.
Trồng xong hoa, cô quay vào nhà chuẩn bị cơm trưa. Cô định nấu thử cháo lá kỷ tử thịt nạc xem sao, nếu ngon thì có thể đem đi bán.
Cháo này làm đơn giản, nguyên liệu chỉ cần thịt nạc heo, lá kỷ tử và vài lát gừng.
Đầu tiên, cắt gừng và thịt nạc thành sợi, thêm một thìa nhỏ tinh bột, chút xíu muối và dầu, trộn đều lên rồi để ướp khoảng mười phút để thịt mềm và đậm vị hơn.
Chuẩn bị nửa nồi nước, đun sôi lớn, cho vào nửa bát gạo trắng đã vo sạch, thêm vài giọt dầu. Đợi nước sôi lại thì hạ lửa nhỏ hầm từ từ, nhớ thỉnh thoảng khuấy để gạo không dính đáy nồi.
Khi thấy hạt gạo nở bung, cháo sánh lại thì cho thịt vào khuấy đều.
Chừng hai phút sau, thịt chuyển màu thì thả thêm lá kỷ tử đã rửa sạch vào, nêm thêm chút muối, đợi một phút rồi tắt bếp.
Lục Trầm Ngọc múc ra một bát, để nguội bớt rồi nếm thử.
Ngay miếng đầu tiên, vị mềm mịn của cháo đã lan ra đầu lưỡi, sau đó là chút đậm đà từ thịt, rồi đến vị thanh mát và ngọt nhẹ của lá kỷ tử. Cô ăn thêm một miếng nữa, khẽ gật đầu đầy hài lòng.
Cháo đặc quánh, thơm mùi thịt và rau xanh, vị ngọt thấm tận cổ họng rồi trượt xuống bụng, ấm áp dễ chịu như vừa được ủ trong nắng.
Cháo này… bán được đấy!
Ăn xong, Lục Trầm Ngọc lại ra ngoài đi chợ. Ngoài việc mua thêm bột mì, cô còn cần mua gạo và thịt nạc vai. Đi ngang chốt bảo vệ, cô định đi thẳng mà không hiểu sao lại đổi hướng, rẽ vào.
“Anh ơi, anh có xe điện không?”
Cậu bảo vệ ngơ ngác trước câu hỏi kỳ lạ, nhưng vẫn thật thà đáp: “Có ạ, sao thế ạ?”
Lục Trầm Ngọc cười tươi rói: “Thế anh cho tôi mượn chạy ra chợ chút nha, tôi đi mua đồ ăn.”
Cô không thuộc kiểu xinh đẹp lộng lẫy, nhưng lại là dạng nhìn mãi không chán. Dáng người nhỏ nhắn, làn da hơi rám nắng vì đi chợ suốt ngày, khác hẳn mấy cô nàng trắng bóc như sứ. Mặt tròn, cười lên mắt cong cong, lại mới ra trường, trong mắt còn nguyên vẻ trong trẻo.
Dù biết cô không đơn giản như vẻ ngoài—dù gì cũng là người dám sống một mình trong biệt thự bỏ hoang!—cậu bảo vệ vẫn đỏ mặt, lúng túng đưa chìa khóa ra.
Hai bên tiện thể kết bạn WeChat. Sau này nếu cần thêm gạo bột dầu muối gì, cứ nhắn trước, ông chủ sẽ gửi đến tận cổng.
Mua xong gạo bột, cô lại mua ba cân thịt nạc vai, một cân thịt ba chỉ và một miếng đậu hũ. Quay về cửa hàng gạo, cô cùng chủ hàng chất đồ lên xe, đi một mạch về tới cổng khu biệt thự.
“Cô ở đây á? Giàu thế!”—ông chủ hàng không giấu nổi ngạc nhiên. Vừa rồi còn thấy cô mặc giản dị, mua gì cũng trả giá, sao lại ở chỗ sang chảnh vậy được?
“Ờ, nhà không phải của tôi đâu, tôi làm người giúp việc thôi mà.” Lục Trầm Ngọc tất nhiên không nói thật.
Quả nhiên, nghe xong, ông chủ hàng trông như vừa hiểu ra mọi chuyện. “Ra là vậy.”
Ông ta cũng chẳng thắc mắc sao giúp việc lại trẻ vậy, giúp cô dỡ hàng xong liền rời đi.
Lục Trầm Ngọc mất khá nhiều công mới lôi được hết đống hàng vào bếp. Cô lấy ra mười lăm cân bột mì bắt đầu nhồi bột, ủ bột, chuẩn bị làm bánh hành.
Năm giờ rưỡi, Lục Trầm Ngọc lại dắt chiếc xe ba bánh của mình ra đường.
Lúc ngang qua chốt bảo vệ, cô đưa cho cậu bảo vệ một phần bánh hành mới làm xong.
“Anh này, cái này tôi tự làm nè, anh nếm thử đi. Tôi nói mời anh ăn mà, không có tiền nên mời đồ tự làm thôi.”
Nghe nói chỉ là bánh hành, cậu bảo vệ liền nhận lấy. Dù chỉ là món giản dị, nhưng ấn tượng về cô trong lòng cậu lại tốt lên mấy phần. Ngắm nhìn xe ba bánh chất đầy đồ của cô, cậu tò mò hỏi: “Cô có cả biệt thự để ở rồi mà còn cần tiền làm gì nữa?”
Lục Trầm Ngọc đáp tỉnh queo: “Biệt thự là người thân để lại, có nhà chứ không có tiền. Mà anh cũng biết đấy, tôi còn nợ đống phí quản lý chưa trả kìa.”
Cậu bảo vệ nhìn cô, ánh mắt lập tức đầy cảm thông: “Haiz… tôi cũng không có tiền,chứ nếu không thì chẳng đi làm bảo vệ làm gì.”
Lục Trầm Ngọc không trò chuyện thêm, vẫy tay chào rồi đi mất.
Khi tới đầu đường, cô phát hiện chỗ hôm qua mình bán đã bị bà lão bán bánh hành chiếm mất. Cô không muốn tranh chỗ với người lớn tuổi, liền tìm một góc khác xa hơn để dựng xe.
Còn chưa kịp dọn đồ ra thì đã có người gọi:
“Chị ơi cuối cùng chị cũng tới, cho tôi 10 cái bánh hành nha!”
Hóa ra là Tô Văn. Hôm qua tan làm đi ngang qua, bị mùi bánh hành thơm đến mức không chịu nổi, anh ta đã mua hai cái. Vốn định về cho hai đứa con nếm thử, ai ngờ vừa ra khỏi chợ đã lỡ ăn mất một cái. Cái còn lại phải cố lắm mới không ăn nốt.
Về đến nhà, Tô Văn mới nhớ ra—mình có hai đứa con cơ mà!
Quả nhiên, hai đứa tranh nhau cái bánh gần đánh nhau đến nơi. Vợ anh ta đành phải làm người hòa giải, cầm cái bánh vào bếp cắt thành mấy miếng nhỏ rồi bày ra đĩa.
Vừa bưng ra thì tụi nhỏ đã nhận ra mất một nửa.
Vợ anh ta vừa liếm ngón tay vừa nói: “Mẹ là mẹ của các con mà, chia cho mẹ một nửa thì sao chứ?”
Hai đứa nhóc vốn đã thấy tủi thân, vừa ăn nốt phần còn lại đã khóc rống lên.
“Hu hu hu sao món ngon như này lại ít quá vậy trời…”
Vợ anh ta cũng không vui: “Anh mua kiểu gì mà được có một miếng, còn chẳng đủ nhét kẽ răng. Ngon thế này, mai phải mua thêm đấy.”
Hai đứa nhỏ nín khóc ngay, mắt long lanh đầy mong đợi nhìn cha nó.
Tô Văn: “… Hết rồi.”
“Hết là sao?”
“Cô ấy bán xong là về luôn, không còn đâu.”
“HU HU HU CON KHÔNG ĂN CƠM! CON CHỈ MUỐN ĂN BÁNH!”
“HU HU HU CON CŨNG VẬY! CON CHỈ MUỐN ĂN BÁNH THÔI!”
Tô Văn phải năn nỉ ỉ ôi nửa ngày, hứa hôm sau sẽ mua thật nhiều mới dỗ được lũ nhỏ.
Thế nên hôm nay vừa tan làm, anh ta đã phóng như bay đến đây, sợ chậm một bước là về bị cả nhà chửi chết.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)