Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
—
Hôm nay bánh hành vẫn đắt như tôm tươi.
Mười lăm cân bột, một trăm hai mươi sáu cái bánh hành, vừa quá bảy giờ một chút đã bán sạch veo. Mấy người không mua được đứng nhìn người ta một lần ôm cả đống, ít thì hai ba cái, nhiều thì cả chục cái, trong lòng không khỏi thấy khó chịu.
“Cô chủ, người ta xếp hàng cả đống chờ tới lượt, mà mấy người phía trước lại mua nhiều như vậy, tụi tôi đứng sau biết tính sao đây?”
Có người không vui lên tiếng, vài người đứng bên cũng gật gù phụ họa.
“Cô chủ ơi, có thể giới hạn số lượng không? Tôi xếp hàng hai ngày liền rồi mà vẫn chưa ăn được miếng nào đây.”
Lục Trầm Ngọc liếc nhìn hàng người vẫn còn dài dằng dặc, trong lòng cũng thấy áy náy. Dù gì thì những người xếp hàng kia cũng là khách của cô, không thể vì chuyện này mà khiến họ hụt hẫng hay quay lưng với quầy hàng. Nếu đã hai ngày liên tiếp không mua được, lần sau chắc gì họ còn muốn đến nữa.
Nghĩ vậy, cô liền thuận thế lên tiếng: “Cảm ơn mọi người đã thích bánh hành nhà tôi. Nhiều người xếp hàng mà không mua được, tôi cũng thấy ngại lắm. Thế này đi, từ ngày mai tôi sẽ giới hạn số lượng, mong mọi người tiếp tục ủng hộ nha!”
An ủi khách chưa mua được xong xuôi, Lục Trầm Ngọc nhanh chóng thu dọn đồ đạc rồi quay về.
Tối đó cô ăn đậu hũ non xào hành với thịt ba chỉ, ăn xong lại rửa sạch dụng cụ bếp núc, sau đó đem năm cân gạo ra vo và ngâm nước.
Tiếp đến là tính sổ.
Sáng và tối gộp lại, hôm nay cô bán được tổng cộng 1105 tệ.
Nhìn con số kỷ lục này, Lục Trầm Ngọc cười tít mắt, bao nhiêu mỏi nhừ vì nướng bánh cả ngày bỗng dưng tan biến. Nếu ngày nào cũng thế này, một tháng chẳng phải cô kiếm được hơn ba vạn sao?
Ngày mai còn có cháo nữa, vị cháo đó cũng rất ổn, chắc chắn cũng sẽ được yêu thích.
Sau khi đếm tiền xong, Lục Trầm Ngọc vui vẻ đi ngủ. Tối đó cô còn mơ thấy mình phát tài nữa.
—
Bốn rưỡi sáng, đồng hồ báo thức vừa vang lên, cô đã lập tức bật dậy.
Hôm nay ngoài bánh hành, còn phải nấu một nồi cháo lá kỷ tử nấu với thịt nạc. Món cháo này cô từng bán qua, cũng có sẵn nồi lớn nên khá thuận tiện. Vừa bật bếp nấu cháo là bắt đầu nhào bột làm bánh.
Bột nhào xong đem ủ sang một bên, cô tranh thủ chuẩn bị dầu hành, thịt nạc, rửa sạch lá kỷ tử và thái hành hoa.
Bánh hành làm xong thì nồi cháo cũng vừa mềm nhừ. Cô cho thịt nạc vào khuấy đều, kế đến là lá kỷ tử, trước khi bắc xuống còn rắc thêm ít hành hoa cho thơm.
Năm cân gạo nấu ra được khoảng ba mươi lăm cân cháo. Lục Trầm Ngọc tự múc cho mình một bát ăn lót dạ rồi gói thêm một bát nữa mang đi.
Bát cháo này là chuẩn bị cho bác bảo vệ trước cổng khu biệt thự. Lần trước cô có hứa sẽ tặng bác cái bánh hành, nhưng giờ bánh không có sẵn, thôi thì tặng cháo thay vậy, cũng là lòng thành.
Xếp hết cháo và bánh hành lên xe ba bánh, Lục Trầm Ngọc liền xuất phát.
Vừa chạy ngang chốt bảo vệ liền thấy đúng bác đó đang trực.
Cô nhanh chóng đưa cháo cho bác rồi vội vã rời đi, không kịp giải thích gì thêm. Hôm nay chuẩn bị hai món, thành ra hơi trễ, phải tranh thủ đến nơi bán mới được.
Khi Lục Trầm Ngọc đến đầu đường thì đã thấy có hơn chục người đang chờ. Vừa thấy chiếc xe ba bánh của cô, đám người lập tức ùa tới.
“Cô chủ, cuối cùng cô cũng tới rồi, tôi còn tưởng hôm nay cô nghỉ bán!”
“Cô chủ, cho tôi tám cái bánh hành!”
“Đừng chen lấn nữa, xe của cô ấy chưa dừng hẳn, làm ơn nhường đường chút đi, nhường đường mới được ăn nhanh chứ!”
Lục Trầm Ngọc vừa dừng xe thì chưa vội bán ngay, mà lấy ra một miếng bìa carton treo lên phía trước.
Bánh hành: 5 tệ/phần, giới hạn 2 phần
Cháo thịt nạc lá kỷ tử: 5 tệ/phần, giới hạn 2 phần
Tấm bảng này cô đã viết từ tối hôm qua.
Người vừa hét mua tám cái khi nãy liền rên rỉ: “Đừng mà cô chủ, sao lại giới hạn nữa rồi, hai cái sao đủ ăn chứ…”
Lục Trầm Ngọc đành kiên nhẫn giải thích thêm một lần nữa.
Mặc dù vẫn có người không cam lòng, nhưng cũng chẳng biết làm gì hơn, dù sao bán thế nào là quyền của người bán.
Trong số đó có cả Giang San.
Hôm qua cô nàng vừa hứa sẽ mua giúp đồng nghiệp mấy cái bánh, ai ngờ hôm nay lại bị giới hạn số lượng.
Tới lượt mình, Giang San hỏi: “Cô chủ, thật sự không thể mua thêm mấy cái nữa hả? Tôi mua giùm đồng nghiệp mà…”
Lục Trầm Ngọc ra hiệu cô quay đầu lại. Giang San vừa quay nhìn thì thấy một hàng dài tăm tắp phía sau, đành ngậm ngùi im bặt.
“Thôi được, vậy cho tôi hai cái bánh hành.”
Mọi người đến đều nhắm vào bánh hành, nồi cháo vẫn chưa ai đụng tới, thấy vậy Lục Trầm Ngọc nhanh miệng giới thiệu: “Có muốn thử cháo thịt nạc lá kỷ tử không? Vị này cũng ngon lắm đấy.”
Vừa nói vừa mở nắp nồi cháo lớn.
Cháo trắng ngà, điểm xuyết lá xanh, gừng vàng, nhìn vừa thanh đạm lại bổ dưỡng, hương thơm nhè nhẹ, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta muốn thử một muỗng.
“Ừ, cho tôi một bát.”
“Cô chủ xinh đẹp ơi, cô xem cháo còn tí xíu, người cũng không còn mấy, bán hết cho tôi đi nhé?”
Vừa nói vừa liếm môi đầy tiếc nuối. Cháo này không thua gì bánh hành, thậm chí còn đậm đà hơn, thơm hơn.
Lục Trầm Ngọc thấy cũng không còn mấy ai, cháo thì chỉ còn chút đáy nồi, bèn đồng ý bán hết cho người kia.
Người đó ôm mấy bát cháo rời đi, mặt mày phơi phới.
Dù hôm nay bán cháo nên mất thêm chút thời gian, nhưng vẫn chưa tới tám giờ.
Sáng sớm đã kiếm được 865 tệ, Lục Trầm Ngọc vừa đạp xe về vừa ngân nga hát, ánh mắt hâm mộ của mấy người bán hàng xung quanh khiến lòng cô như nở hoa.
—
Bác bảo vệ Lưu Tiến Phúc nhận được bát cháo từ tay Lục Trầm Ngọc, trong lòng bỗng thấy ấm áp vô cùng. Trừ bà nhà ông, xưa nay chưa ai tặng ông bữa sáng cả.
Giờ vẫn chưa tới sáu giờ, người trong khu biệt thự còn chưa đi làm. Bác Lưu nghĩ, thôi thì tranh thủ ăn luôn.
Mở nắp hộp cháo ra, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa. Bác múc một muỗng nếm thử.
Gạo mềm mịn, vừa vào miệng đã tan, lá kỷ tử thanh thanh ngọt dịu, thịt nạc không chút tanh. Một muỗng vào bụng, cảm giác như có luồng ấm áp lan tỏa khắp người, cơn buồn ngủ lập tức tan biến.
Chỉ một muỗng thôi, bác Lưu đã thấy dạ dày bị chinh phục hoàn toàn.
Vợ bác nấu cũng không tệ, không thì bác đã chẳng để bà ấy đi bán hàng. Nhưng mà… so với bát cháo này thì, vợ bác đúng là cần rèn thêm tay nghề.
Trong lòng vừa khen Lục Trầm Ngọc một câu, bác đã ăn sạch bát cháo. Ăn xong còn thấy thòm thèm, liếc thấy nắp hộp còn sót tí cháo dính mép, bác ngó quanh một lượt, thấy không ai, liền đưa nắp lên… liếm sạch.
“Không để phí hạt gạo nào!” – bác tự nhủ, lòng thanh thản lạ thường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)