Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 8

Cài Đặt

Chương 8

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Sau khi về đến nhà, Lục Trầm Ngọc liền vo gạo nấu cơm, lại dùng thịt nạc với lá kỷ tử nấu một nồi canh, rồi xào thêm một đĩa nhỏ thịt ba chỉ.

Canh thịt nạc lá kỷ tử vị ngọt thanh, uống một lát là hết sạch, còn món thịt ba chỉ vẫn còn dư chút ít.

Ăn xong, cô rửa sạch xe ba bánh và dụng cụ nấu nướng, rồi mới tắm rửa nghỉ ngơi.

Cũng may, chưa tới mười giờ đã được nằm xuống. Tất cả là nhờ bánh hành cô làm quá được lòng khách, nếu không thì giờ này chắc còn đang loay hoay ngoài đường.

Lục Trầm Ngọc bắt đầu đếm tiền.

Tối nay bán được tám mươi ba cái bánh hành, tính ra là 415 tệ. Không tính chi phí thì hôm nay cô thu về tới 665 tệ.

Nếu có thể duy trì thu nhập thế này trong một tháng, thì cô sắp trở thành người có thu nhập gần 20.000 tệ rồi!

Vừa nghĩ tới đó đã thấy vui phơi phới, nhưng niềm vui chưa kéo dài được bao lâu, cô bỗng nhớ ra—riêng phí quản lý biệt thự mỗi tháng đã là 11.200 tệ rồi, thu nhập này xem như bay mất hơn nửa. Tự dưng thấy buồn rười rượi.

Không được, phải nghĩ cách bán thêm vài món khác, vừa dễ làm vừa bán chạy.

Hiện trong tay ngoài hành dại thì còn lại lá kỷ tử là ăn được. Ờ nhỉ, canh thịt nạc kỷ tử tối nay cũng khá ngon đấy chứ, hay là mai thử nấu cháo thịt nạc kỷ tử mang bán?

Lục Trầm Ngọc vừa nghĩ vừa ngủ lúc nào chẳng hay.

Bốn giờ sáng, chuông báo thức reo. Cô lồm cồm bò dậy.

Cháo thịt nạc lá kỷ tử thì hôm nay chưa làm kịp, sáng nay vẫn phải bán bánh hành. Cô dậy sớm hơn hôm qua một tiếng, không chỉ vì muốn nhồi thêm vài ký bột, mà còn để chuẩn bị trước mẻ bánh.

Sáu rưỡi, Lục Trầm Ngọc đã bày hàng đúng giờ. Lúc ngang qua cổng chính biệt thự thì thấy bảo vệ trực ca hôm nay đổi người—là chàng trai trẻ từng giúp cô đẩy hành lý hôm trước.

Cậu bảo vệ biết rõ cô ở trong căn “nhà ma”, thấy cô đi ngang liền âm thầm bội phục: cô gái nhỏ tuổi mà gan to thật đấy, mới ló dạng xa xa mà cậu ta đã chủ động mở rào chắn luôn.

Loại người dũng cảm thế này, đúng là không nên chọc vào.

Còn chưa kịp bày hết đồ ra, khách đã bu lại.

“Cô chủ nhỏ tới rồi! Mau mau, cho tôi năm cái bánh hành. Hôm qua ăn có một cái mà thèm tới tận giờ!”

Là khách hôm qua quay lại.

Lục Trầm Ngọc tay chân thoăn thoắt, vừa mở nắp lò vừa bắt đầu đổ bánh.

Chưa xong năm cái đầu thì khách mới đã lục tục kéo tới, phần lớn đều là người từng ăn hôm qua.

Hôm nay cô làm nhiều hơn hôm qua bốn ký bột, nhưng mỗi người lại mua nhiều hơn, thành ra chưa đầy một tiếng thì hết sạch bánh.

Người xếp sau liền tản đi. Khách mới thì còn dễ nói, chứ mấy người từng ăn hôm qua mà không mua được hôm nay thì mặt ai cũng như vừa bị mất của, nhao nhao đến than phiền.

“Cô chủ, cô không định kiếm tiền nữa hả? Bán kiểu này sao đủ, tôi còn chưa ăn được đây này! Hôm qua còn khoe với đồng nghiệp là tìm được hàng ngon lắm, tính mua cho người ta ăn thử nữa đó.”

“Thì tôi mới bán có hai ngày, chưa ước lượng được lượng khách. Cảm ơn mấy người thích nha, mai tôi chắc chắn làm nhiều hơn.”

Lục Trầm Ngọc rối rít xin lỗi từng người, bảo đảm hôm sau sẽ làm thêm. Mọi người nghe vậy mới chịu lục tục rời đi.

Đợi khách đi hết, cô mới bắt đầu dọn đồ.

Chủ sạp bán bánh bao và sữa đậu nành kế bên cười nói: “Cô gái, tay nghề cô tốt thật đó. Sáng nào cũng thấy xếp hàng, còn không đủ bán nữa chứ.”

Còn ông ta, ba xửng bánh bao bán cả tiếng mới hết phân nửa.

Lục Trầm Ngọc cười đáp: “Cũng tạm thôi, tôi học nấu ăn từ nhỏ, làm được chút món nhà.”

Nói cũng chẳng sai, khi còn ở viện phúc lợi, cô đã thuộc nhóm trẻ lớn tuổi hơn, phải phụ thầy cô làm việc nhà. Mấy chuyện quét nhà, giặt giũ là chuyện thường, nấu cơm nấu canh cũng rành. Trong viện còn có một mảnh đất trồng rau, cô đã cày xới, trồng trọt suốt sáu năm trời.

Trò chuyện với sạp bên cạnh vài câu rồi cô cũng về sớm.

Mấy người bán hàng xung quanh chỉ biết nhìn theo đầy ganh tỵ. Cô thì vừa sớm vừa nhẹ nhàng rút lui, còn họ thì ít nhất cũng phải trụ tới hơn chín, mười giờ mới dọn dẹp được.

Giang San là dân văn phòng, sáng nay mua được bốn cái bánh hành, ăn hết hai cái vào bữa sáng, còn lại hai cái để dành ăn trưa.

Tan ca buổi sáng, cô mang bánh đi hâm trong lò vi sóng.

“Đinh” một tiếng, bánh nóng xong, hương hành thơm nức bay khắp phòng nghỉ.

Giang San chưa kịp lấy ra, đồng nghiệp A đã ngửi thấy mùi thơm lừng, tò mò hỏi: “Giang San, cậu ăn gì đấy? Thơm quá đi mất.”

Cô mở hộp cơm cho đồng nghiệp A nhìn: “Bánh hành đấy, sáng nay mua ở ven đường.”

Bình thường trong công ty mọi người cũng hay san sẻ đồ ăn với nhau, hộp cơm này của cô để ở văn phòng là để phục vụ “săn ké” đây mà.

Đồng nghiệp B ngửi thấy mùi thơm, nhìn hộp cơm mình lại thấy chẳng muốn ăn nữa, dè dặt hỏi: “Cho tớ nếm thử một miếng được không?”

Tuy trong lòng tiếc rẻ, nhưng Giang San vẫn cắn răng bẻ một miếng nhỏ đưa qua.

Chỉ một miếng, ăn cái là hết.

Đồng nghiệp B không chê ít, cầm lấy bỏ thẳng vào miệng.

“Ôi trời ơi!”

Căn phòng yên tĩnh bỗng vang lên tiếng hét của đồng nghiệp B: “Sao lại ngon dữ vậy nè! Giang San, cho tớ thêm chút nữa đi!”

Giang San vội ôm khư khư hộp cơm: “Không được, đây là phần ăn trưa của tớ mà.”

“Thì cậu ăn gà của tớ nè.”

“Không thèm, bánh hành này tớ phải xếp hàng dài lắm mới mua được đó.”

Bị từ chối thẳng thừng, đồng nghiệp B cũng chẳng tiện giành giật, đành nhìn Giang San ăn bánh hành ngon lành.

Đồng nghiệp A vẫn chưa tin lắm: “Thật ngon vậy sao? Chẳng phải bánh hành thôi mà, có gì đặc biệt đâu.”

B liền gật đầu lia lịa: “Thật sự ngon mà, tiếc là chỉ có một miếng, không thì tôi còn tả cho cậu nghe được.”

Vừa lúc đó, thêm vài đồng nghiệp ngửi mùi mà mò tới.

“Bên này đang ăn gì vậy? Tụi tôi bên ngoài cũng ngửi thấy mùi luôn đó nha.”

A nói: “Bánh hành của Giang San đó.”

“Một mình ăn ngon là không có đạo đức đâu nha, Giang San.”

“Đem bánh ra đây mau!”

Kết quả, chẳng những không giữ được phần ăn trưa, mà Giang San còn nhận cả đống đơn hàng đặt mua bánh hành giùm.

Ngủ bù một giấc xong, Lục Trầm Ngọc lại xách giỏ, băng qua cánh cửa thời không tới thế giới bên kia.

Lần này cô đi thẳng tới chỗ hôm trước phát hiện ra cây kỷ tử, cắt một bó lá lớn, lại đào luôn bốn gốc kim mạn hoa còn sót lại, sau đó mới bắt đầu đi tìm tòi những khu vực khác.

Trên đường, cô nhặt thêm vài loại cây có vẻ có năng lượng—lần này cô khôn ra rồi, không còn kiểu thấy gì nhặt nấy, mà lựa chọn kỹ hơn.

Ví dụ, có một loại dây leo mọc ra mấy quả màu tím lạ hoắc—lượm vài quả.

Có loại cỏ hoang mập mạp, trông như ăn được—nhổ thử một cây.

Dù sao thì cứ ưu tiên chọn mấy loại dễ nhận diện, để sau này ghi danh qua cổng thời không cũng tiện kiểm tra.

Tìm chưa được bao lâu, cô đã phải quay về. Lục Trầm Ngọc có hơi tiếc nuối—thời gian ở lại quá ngắn, chưa kịp đi xa thì đã hết lượt. Không biết bao giờ cánh cửa này mới nâng cấp để cô ở lại lâu hơn chút nữa.

Thế giới bên kia cứ như chưa từng bị ô nhiễm vậy, không khí trong lành, hít một hơi thôi cũng thấy như có vị ngọt tan trong cổ họng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc