Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lục Trầm Ngọc quay lại con đường quen thuộc từ sáng sớm, lúc ấy người bán hàng rong chỉ đếm được trên đầu ngón tay, lác đác vài sạp trái cây. Nhưng gần sáu giờ, người đi đường đông dần, người đến bày sạp cũng nhiều hơn.
Ngay bên cạnh cô có một bà cụ đẩy chiếc bếp than, vác theo chảo lớn, giá lọc dầu và một thau bột to tướng. Bà nhìn quanh rồi chọn chỗ sát bên Lục Trầm Ngọc để dừng lại.
Lục Trầm Ngọc không tin bà cụ không thấy mình đang bán gì, nhưng cũng không nói gì, chỉ im lặng nhìn bà đặt đồ.
Bà cụ quen tay dọn đồ, ngồi xuống chiếc ghế thấp rồi bắt đầu làm bánh hành chiên. Cách làm của bà không giống với Lục Trầm Ngọc. Bà chỉ trộn hành lá vào bột, rồi túm một nắm, kéo dãn ra và thả vào nồi dầu sôi, dùng đũa lật qua vài lần, bánh chín thì vớt ra để lên giá cho ráo dầu.
Nhìn nồi dầu đen ngòm, không biết đã dùng bao nhiêu lần, Lục Trầm Ngọc không nói gì thêm. Khi dòng người tan tầm bắt đầu đông lên, cô cũng bắt tay vào làm bánh hành.
Một đôi tình nhân đi ngang, dừng lại trước quầy của cô.
“Bé ơi, ăn bánh hành không?”
Cô gái nhìn quanh, phát hiện cả hai quầy đều bán bánh hành.
“Ăn của ai giờ ta?”
Cậu trai nói: “Hay ăn của bà cụ này đi, lớn tuổi vậy còn ra đây bán hàng, thấy cũng tội.”
Cô gái nhìn nồi dầu đen sì, hơi chần chừ, nhưng bạn trai đã kéo đi mất rồi.
Đúng lúc này, chảo của Lục Trầm Ngọc cũng đã nóng. Cô đổ dầu vào, bắt đầu làm chiếc bánh đầu tiên.
Mùi thơm nồng nàn lan ra ngay tức thì.
Cô gái lập tức kéo tay bạn trai lại, ánh mắt dán chặt về phía Lục Trầm Ngọc.
“Qua bên kia đi, em muốn ăn thử bánh bên đó.”
Cậu trai cũng chẳng nói gì, xoay người bước lại sạp của Lục Trầm Ngọc.
“Chủ quán, cho hai cái bánh hành.”
“Dạ có liền, 5 đồng một cái, hai cái 10 đồng nha.”
Vừa dứt lời, bên kia đã vang lên tiếng hét lớn của bà cụ: “Bánh hành đây! 2 đồng một cái!”
Lục Trầm Ngọc: “…”
Bà cụ này là đang cố tình châm chọc bánh của cô đắt hơn chứ gì?
Quả nhiên, cậu trai mở miệng: “Chủ quán, bánh này đắt quá vậy? Có cho thêm gì đâu, bên kia chỉ có 2 đồng à, bên chị bán tới 5 đồng.”
Lục Trầm Ngọc không bực. Làm buôn bán mà cứ có người hỏi giá là giận thì buôn gì nổi.
“Anh thử ngửi mùi xem, bánh của tôi có giống bên kia không? Tôi dùng hành dại ngoài tự nhiên, thơm hơn nhiều, ăn vào cũng ngon hơn nữa.”
Vừa nói, cô vừa lật chiếc bánh đang chiên, mùi thơm bùng lên càng rõ rệt.
Cô gái khẽ kéo tay bạn trai, nói nhỏ: “Thơm quá à, em muốn ăn cái này.”
Cậu trai bất đắc dĩ: “Được rồi.” Nói xong chuyển khoản 10 đồng.
Thấy đôi tình nhân vẫn chọn mua bánh của Lục Trầm Ngọc, bà cụ bên kia hừ lạnh một tiếng.
Cùng nghề kỵ nhau, Lục Trầm Ngọc chẳng để tâm bà cụ có khó chịu thế nào.
Trong lúc chờ bánh, cô gái đã thòm thèm ra mặt: “Chủ quán, bánh của chị thơm dã man luôn đó.”
Lục Trầm Ngọc cười đáp: “Tôi dùng hành dại chuẩn luôn, sáng nay mới đào được, không chỉ thơm mà còn ăn ngon lắm đó.”
Không chỉ là hành dại đâu, mà là hành dại từ thế giới khác, mang theo chút năng lượng đấy!
Câu nói đùa khiến cô gái bật cười: “Không ngon là em đòi lại tiền nha?”
“Không ngon hoàn tiền liền.” Lục Trầm Ngọc hào sảng nói.
“Chủ quán, chị nói rồi đó nha.”
Chiếc bánh đầu tiên vừa chín, cô cho vào túi rồi đưa cho cô gái.
Cô gái nóng lòng cắn một miếng.
“Ừm~ hảo xực!” Cô còn chưa kịp nuốt đã buột miệng khen. Vừa nói vừa đưa bánh cho bạn trai nếm thử.
Cậu trai cắn một miếng, mắt sáng rực.
Dưới sức nóng cao, hương hành thấm vào lớp bột, vị thơm của lúa mì quyện cùng mùi hành lan tỏa trong khoang miệng, lại thêm lớp vỏ giòn rụm, khiến vị giác bừng tỉnh. Cậu không nói thêm lời nào, lập tức cắn thêm miếng lớn nữa, chiếc bánh vốn không to lắm, lập tức mất nửa.
Cô gái vội rụt tay lại: “Trời ơi, anh cắn dữ vậy?!”
Cậu trai cười khì: “Ngon quá mà, đừng giận, lát cái của anh nhường em ăn.”
Cô gái lúc này mới chịu yên.
Lục Trầm Ngọc thấy vậy buồn cười, hỏi: “Sao nào anh đẹp trai, bánh của tôi có còn đắt không? Muốn hoàn tiền không?”
Cậu trai cười toe: “Không hoàn nữa, ngon lắm chủ quán, cho thêm hai cái nữa!”
Hai người vừa ăn hết mỗi người hai cái, còn gói thêm bốn cái mang đi.
Chưa đầy một giờ, Lục Trầm Ngọc đã làm xong tám cái. Mùi bánh hành lan khắp cả ngã tư, khiến người đi đường không nhịn được phải dừng lại, quay đầu tìm xem mùi thơm phát ra từ đâu.
Chưa làm xong phần của đôi tình nhân thì đã có người khác ghé lại.
“Thơm quá đi, chủ quán cho một cái.”
“Cho tôi một cái nữa!”
Chỉ chớp mắt, trước sạp của cô đã có bảy, tám người xếp hàng.
May mà bánh của Lục Trầm Ngọc đã được chuẩn bị từ trước, chỉ cần chiên lên là xong, không mất công làm bột như buổi sáng. Tuy tốc độ chiên bánh đã nhanh hơn nhiều, nhưng hàng người vẫn không giảm, ngược lại còn có xu hướng kéo dài hơn.
Bánh hành thôi mà, thơm hơn chút thì đã sao, cùng lắm là bỏ thêm hóa chất tạo mùi, chẳng lẽ ngon tới mức đó à?
Đúng lúc hàng người kéo dài qua tới chỗ bà, bà bắt đầu cáu.
“Làm gì thế này? Đứng hết qua chỗ tôi rồi ai cho tôi buôn bán nữa?!”
Lục Trầm Ngọc ngẩng lên nhìn, quả nhiên khách của mình đã lấn sang chỗ bà cụ.
“Các anh chị đẹp trai đẹp gái ơi, phiền nhích qua bên này một chút nha, cảm ơn nhiều lắm luôn.”
Cô chỉ nói vài câu, khách đã chủ động xích lại, không ai phiền hà gì.
Lục Trầm Ngọc bán hết 83 cái bánh hành trong hơn một tiếng đồng hồ. Cô không có phút nào ngơi tay, nếu không vì cái chảo chỉ chiên được một cái mỗi lần, chắc còn bán nhanh hơn.
Nếu mấy ngày tới vẫn đông khách thế này, cô tính đổi sang loại chảo to bản, loại có thể chiên ba cái cùng lúc.
Đến khi thu dọn xong, bên kia bà cụ vẫn chưa bán được cái nào. Ánh mắt nhìn sang Lục Trầm Ngọc toàn mùi không vui, miệng cũng chẳng dễ chịu gì.
Lục Trầm Ngọc chẳng buồn để ý. Cô bán hàng không phải ngày một ngày hai, gặp đủ kiểu người rồi. Loại như bà cụ này còn nhẹ, có người còn chơi xấu sau lưng, thậm chí từng có người cố tình lật đổ cả sạp của cô.
Khách thì có hạn, người này ăn rồi thì sẽ không ăn chỗ khác, chút tranh chấp cũng là chuyện thường tình.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
