Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Trước bảy rưỡi, mấy chục chiếc bánh hành mà Lục Trầm Ngọc chuẩn bị đã bán sạch veo.

Mà đó là cô mới dùng có sáu cân bột, tốc độ làm bánh cũng không nhanh.

Bánh hết, mấy người còn đang xếp hàng thì tỏ ra hơi thất vọng. Nhưng vì cũng chưa từng ăn thử, nên bọn họ nhanh chóng quay sang mua ở các sạp khác.

Một trong số mấy người vừa kịp mua được bánh hỏi:

“Cô chủ nhỏ, ngày nào cô cũng bán ở đây à?”

Mấy người này đều là người đã ăn thử, muốn mua thêm nhưng lại không còn nữa.

Lục Trầm Ngọc đáp lời, giọng vui vẻ:

“Có chứ, khoảng bảy giờ. Mai tôi vẫn sẽ bán ở đây.”

“Vậy mai tôi lại tới. Cô nhớ để phần cho tôi đấy nhé.”

“Được ạ!”

Lòng cô vui như mở hội. Đây là lần đầu tiên bán sạch đồ ăn đấy! Chẳng lẽ… mọi người thực sự thích bánh hành của cô sao? Thế thì tốt quá rồi! Một khởi đầu suôn sẻ, đúng nghĩa luôn.

Bán đồ ăn sáng bao lâu nay, đây là lần đầu tiên cô cảm nhận được niềm vui “cháy hàng”. Tự dưng lại thấy cái cánh cửa không gian kia đúng là có ích thật, biết đâu cô còn có thể dựa vào món bánh này để kiếm thêm tiền.

Thu dọn xong xuôi, Lục Trầm Ngọc lái chiếc xe ba bánh nhỏ về nhà trong tâm trạng phơi phới. Nhưng vừa nhìn thấy chốt bảo vệ phía xa xa, cô chợt nhớ ra một chuyện — lúc sáng lúc ra ngoài có hứa sẽ mang bánh hành về cho chú bảo vệ ăn thử.

Hồi đó cũng chẳng nghĩ sẽ bán hết bánh nên mới đồng ý rất sảng khoái. Ai ngờ giờ trong tay lại chẳng còn cái nào.

Thế mà cô cũng không thấy ngại ngùng gì, lúc chạy xe qua chốt bảo vệ còn chủ động gọi lớn:

“Chú ơi, bánh hành hôm nay cháu bán hết sạch rồi, hôm khác cháu làm riêng cho chú một cái nhé.”

Chú bảo vệ ngạc nhiên thấy rõ:

“Bán hết rồi hả? Nhanh vậy á?”

Vợ ông cũng mở sạp bán đồ ăn vặt, bày cả ngày chưa chắc đã bán hết. Mà cô gái này chỉ đi ra ngoài chưa tới hai tiếng đã bán sạch?

Chú tính nhẩm, cả đi cả về cũng tốn thời gian, thế mà vẫn kịp bán hết bánh… Chẳng lẽ bánh hành bây giờ lại hot đến thế?

Lục Trầm Ngọc cười nói:

“Cũng tạm thôi ạ, chủ yếu do cháu làm ít. Mai cháu định chuẩn bị nhiều thêm chút.”

Ông gật đầu:

“À, ra vậy. Làm ít thì nhanh hết là đúng rồi.”

“Không sao đâu ạ, hôm nay hết thì mai cháu để dành cho chú một cái.”

“Để hôm kia đi, mai chú không trực.”

“Dạ được!”

Về đến biệt thự, Lục Trầm Ngọc lập tức mở điện thoại tính sổ hôm nay.

Sáu cân bột, làm ra năm mươi cái bánh hành, bán năm tệ một cái, tổng cộng được 250 tệ.

Nhưng rồi cô lắc đầu — chưa trừ tiền nguyên liệu như bột mì, dầu ăn, muối… Vậy tính đâu có chuẩn.

Chưa kịp bán bao nhiêu đã hết, Lục Trầm Ngọc quyết định mai sẽ tăng lượng lên thành mười cân bột.

Sau khi dọn dẹp và ăn uống sơ qua, cô lại tiếp tục vác balo bước vào thế giới bên kia.

Ra khỏi hang đá, cô lập tức chạy tới chỗ hôm qua tìm thấy hành rừng, rút con dao gọt trái cây ra và bắt đầu cắt hành.

Cô đã nghĩ kỹ rồi — chỗ hành rừng này chỉ rộng chừng năm mét vuông, nếu nhổ cả gốc lên thì chẳng mấy chốc sẽ hết sạch. Trước khi tìm được nguồn mới, cô còn phải dựa vào đám hành này để làm ăn, không thể “vắt kiệt ao cạn”.

Cắt lá thôi, gốc để lại. Dù hành không mọc nhanh như hẹ nhưng ít ra cũng còn hy vọng tái sinh.

Trong lúc cắt, Lục Trầm Ngọc tiện tay dọn luôn đám cỏ dại quanh đó để hành dễ phát triển hơn.

Vì thời gian gấp rút nên cô chỉ cắt vừa đủ cho hai ngày tới, rồi dừng lại.

Thấy vẫn còn dư chút thời gian, cô lại tranh thủ quanh quẩn tìm xem có còn loài cây nào quen mắt.

Đang tìm, cô bỗng đập vào trán một cái: sao lại quên mất chuyện quan trọng như vậy chứ?

Hôm qua lúc cô mang hành rừng và lá kỷ tử ra ngoài, cánh cửa thời không đã phát ra tín hiệu — nghĩa là nó có thể nhận diện thực vật!

Dù cô không biết, nhưng cánh cửa biết mà! Chỉ cần mỗi loại hái một ít mang về cho nó xác định. Dù không ăn được thì cũng có thể cung cấp năng lượng cho nó, cũng đâu lỗ?

Nghĩ là làm, Lục Trầm Ngọc cắt lấy một mớ cây cỏ bỏ vào giỏ, tiện tay nhặt thêm mấy hòn đá. Trên đường quay về, cô tình cờ phát hiện vài bông hoa dại màu vàng rất đẹp, không do dự, liền dùng dao đào một gốc mang về.

Vừa bước vào tầng hầm, cánh cửa thời không quả nhiên phát ra âm thanh:

Phát hiện vật phẩm có năng lượng — Hành rừng, thu được 1.8 điểm năng lượng.

Phát hiện vật phẩm có năng lượng — Kim Mạn hoa, thu được 5 điểm năng lượng.

Phát hiện vật phẩm có năng lượng — Cỏ Xám Cốt, thu được 2 điểm năng lượng.

Chỉ báo tên ba loại.

Hoa vừa mới đưa qua mà cánh cửa đã trừ đi 5 điểm năng lượng, chứng tỏ ban đầu nó có tới 10 điểm. Tuy không rõ chỉ số này đại diện cho gì, nhưng xem ra liên quan đến “chất lượng” của thực vật.

Ít nhất thì hành rừng và lá kỷ tử có năng lượng, hương vị cũng ngon hơn hẳn.

Kim Mạn hoa nở thành cụm ở kẽ lá, mỗi cụm chừng ba đến năm bông. Cánh hoa trong suốt, vàng nhạt như lông ngỗng, phần gốc có điểm xuyết chấm đỏ đậm, nhụy hoa như sợi tơ vàng rũ xuống — nhìn một cái đã thấy đẹp nao lòng.

Không rõ có ăn được không, nên cô không dám thử. Tạm thời đem trồng vào chậu để trong biệt thự. Dù sao cũng là cây mang năng lượng, giữ lại quan sát đã rồi tính.

Lần này đi sang thế giới bên kia chỉ mất khoảng nửa tiếng. Lúc quay về, trời còn chưa qua buổi sáng. Lục Trầm Ngọc tranh thủ chợp mắt một lát, tỉnh dậy cũng mới hơn hai giờ chiều.

Nghĩ ngợi một lúc, cô xuống bếp nhào mẻ bột mười cân đã tính từ sáng.

Giờ cô đang rất cần tiền. Nếu mỗi ngày chỉ bán buổi sáng thì chậm quá, chẳng biết bao giờ mới đủ tiền lấy lại sổ đỏ. Thế nên cô định dọn sạp ra chợ đêm nữa.

Trong lúc để bột nghỉ, cô tranh thủ đi mua thêm nguyên liệu: một bao bột mì loại 20 cân, một can dầu lạc 5 lít, thêm ít thịt heo. Vậy mà mới buổi sáng kiếm được 250 tệ, giờ đã gần bay sạch.

Lục Trầm Ngọc nhìn đống đồ nặng trịch, vừa thở dài vừa kéo lê về biệt thự:

“Chờ có tiền rồi, nhất định phải mua cái xe điện!”

Đúng vậy, đến giờ cô còn nghèo đến mức không dám mua một cái xe điện tử tế.

Về tới nhà, cô bắt đầu thái hành, làm dầu hành, chia bột thành từng phần nhỏ. Lần này cô định làm sẵn bánh ở nhà. Mỗi cái bánh sẽ được kẹp giữa hai tờ giấy nến, đến chợ chỉ việc áp chảo lại là bán được ngay.

Mười cân bột, cô làm ra tám mươi ba chiếc bánh hành. Làm xong cũng vừa đúng năm rưỡi chiều.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc