Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lục Trầm Ngọc ra ngoài tìm chỗ phù hợp để dựng quầy.
Nơi này là khu biệt thự, đâu giống khu ổ chuột chen chúc ngày xưa của cô, người đông như kiến, chỉ cần chen ra một góc là có thể dựng tạm. Ở đây, chẳng ai được phép tùy tiện bày bán gì cả.
Huống chi xung quanh cũng hiếm người qua lại, nếu muốn buôn bán, cô bắt buộc phải tìm được một vị trí thích hợp hơn.
Lục Trầm Ngọc dò la suốt mấy ngày, đặc biệt quan sát kỹ vào khung giờ đi làm, tan tầm, cuối cùng cũng tìm được một ngã ba có kha khá người dựng sạp sẵn. Cô ghé hỏi một chủ quầy bán xiên nướng nhỏ, dò xem có thể bán đồ ăn sáng ở đây không.
Người kia thấy cô bán đồ sáng, không ảnh hưởng đến việc kinh doanh của mình nên cũng nói thẳng:
“Thấy cái biển kia không? Đoạn đường phía sau tụi tôi còn chưa mở, mấy người dựng ở đây cũng cả vài tháng rồi, chỉ cần đừng lấn ra đường chính gây cản trở giao thông thì mấy chú quản lý đô thị cũng không nói gì đâu.”
Nghe vậy, Lục Trầm Ngọc liền quyết định chọn chỗ này.
Vị trí này cách khu biệt thự không xa, chạy xe ba bánh cũng chỉ tầm mười phút, cô rất ưng.
Trên đường về, cô ghé mua thêm bao bột mì loại mười cân.
Buổi tối, Lục Trầm Ngọc nấu cơm, dùng lá kỷ tử nấu canh, thêm trứng rán hành hoa. Vẫn là một bữa dọn sạch đĩa.
Lá kỷ tử tươi ngon khó tả, cô không thêm thịt băm hay gia vị gì phức tạp, chỉ dùng dầu ăn với muối, vậy mà mùi vị đã tươi ngọt đến mức muốn rụng cả lông mày. Trứng hành cũng thơm lừng.
Ngay khoảnh khắc ấy, cô bắt đầu cảm thấy cánh cổng thời gian kia… đúng là có tiềm năng thật rồi.
Chiếc xe này là hàng cũ cô mua lại, chuyên dùng để buôn bán, phía sau có thể đặt một cái chảo lớn và hai cái nồi nhỏ. Trước đây, chảo lớn dùng để hấp bánh bao, còn hai cái nồi là để nấu sữa đậu nành và chiên quẩy.
Lần này, cô bỏ hết mấy thứ kia xuống, chỉ giữ lại cái chảo phẳng chiên bánh. Bình gas đã có, túi nylon đựng bánh cũng chuẩn bị sẵn, thêm cả dầu ăn và mã quét thanh toán QR, vậy là lên đường.
Tầm hơn sáu giờ sáng, bảo vệ của khu biệt thự – người vốn chỉ mở cửa cho xe sang – hôm nay lại mở cửa cho xe ba bánh của Lục Trầm Ngọc.
“Cảm ơn nha, chú đẹp trai, lúc về mời chú ăn bánh hành nha.”
Chú bảo vệ ngoài năm mươi tuổi, nghe vậy thì cười tít mắt. Cô gái này thật thú vị, khác hẳn với những người khác chẳng buồn nhìn ông lấy một cái, vậy mà còn gọi ông là “chú đẹp trai”.
Gan cũng lớn nữa, dám ở căn biệt thự bị đồn là có ma, mà vẫn tỉnh bơ sống như không có gì.
Lục Trầm Ngọc đạp xe tới chỗ ngã ba kia, lúc này đã có không ít sạp dọn hàng.
Có người bán bánh bao, có người bán cơm nắm, bán cháo, có cả người làm bánh kẹp… Nhưng chưa thấy ai bán bánh hành dầu, lòng cô nhẹ đi một chút.
Cô chọn một chỗ trống, đậu xe rồi bắt đầu dọn dẹp.
Bột đã ủ đủ giờ, cô cán một cái vỏ bánh, chuẩn bị chảo, bắt đầu chiên. Cô vẫn chưa ăn sáng, cái bánh đầu tiên chính là phần của mình.
Sáng sớm đã phải vội vã, đặc biệt là thứ Hai đầu tuần, khiến tâm trạng dân văn phòng càng thêm uể oải. Ở công ty của Tào Á Tĩnh, sáng thứ Hai là ngày họp sớm, yêu cầu tất cả nhân viên phải có mặt lúc bảy rưỡi. Cô càng rầu rĩ hơn.
Đi ngang qua con đường ngập sạp sáng này, Tào Á Tĩnh nhìn mấy hàng quen thuộc, tâm trạng càng tụt mood. Ngày nào cũng là mấy món ấy, vừa mở mắt đã phải đối mặt với đồ ăn sáng tẻ nhạt thế này, ai mà vui nổi?
Đang chán chường chưa biết nên ăn gì thì một mùi thơm nức mũi đột nhiên ập đến, khiến cô sáng rực cả mắt. Hình như… có món mới?
Lần theo mùi, cô phát hiện một sạp chưa từng thấy trước đây. Hương thơm ngào ngạt kia cũng chính là từ đó bay ra.
Tào Á Tĩnh chạy xe điện lại gần, thì thấy là một sạp bán bánh hành dầu. Mùi thơm càng rõ hơn khi đến gần, nước bọt trong miệng cô lập tức trào ra.
Thơm quá thể! Mà nhìn chủ quầy – một cô gái trẻ, gọn gàng sạch sẽ. Quầy cũng sạch sẽ, gọn gàng. Nhìn là biết bánh mới làm tại chỗ.
“Cho tôi một cái bánh hành, bao nhiêu tiền vậy?”
Lục Trầm Ngọc không ngờ còn chưa mở bán hẳn mà đã có khách tới, trong lòng vừa mừng vừa hồi hộp. Mùi hành quả nhiên chiêu tài thật.
“5 tệ một cái.”
Tào Á Tĩnh nghe vậy thì hơi nhíu mày. Cô thường xuyên ăn sáng ở đây, bánh bao chay 1 tệ rưỡi, bánh bao thịt 2 tệ rưỡi, sữa đậu nành 2 tệ rưỡi, quẩy 3 tệ rưỡi, cháo trứng bắc thảo cũng chỉ 5 tệ một bát. Bánh này không có thịt, giá lại ngang cháo thịt, hơi cao.
Nhưng cô thực sự không muốn ăn mấy món đóng hộp công nghiệp ấy nữa. Cô gái kia chắc là tự làm, nhìn cũng sạch sẽ tử tế, giá cao một chút cũng được.
“Vậy lấy cho tôi một cái đi.” Tào Á Tĩnh quét mã thanh toán.
Lục Trầm Ngọc đưa luôn cái bánh vừa chiên xong – vốn định làm cho mình ăn thấy vậy cô đưa cho Tào Á Tĩnh.
Mùi hương thật sự quyến rũ, Tào Á Tĩnh chẳng màng bánh còn nóng, vội cắn một miếng, ngay lập tức trợn tròn mắt.
Lớp vỏ bên ngoài giòn rụm, vừa cắn xuống liền phát ra tiếng “rắc” giòn tan, bên trong lại mềm mại xốp mịn. Vị hành hoà quyện với hương bột mì lan đầy khoang miệng, còn phảng phất một chút mằn mặn dịu dịu.
Đặc biệt là mùi hành bên trong, khiến chiếc bánh đơn giản này trở nên nhiều lớp, ăn mãi không ngán.
“Trời ơi, ngon quá trời quá đất luôn á!” – cô buột miệng khen, giọng đầy bất ngờ và sung sướng. Vừa nói, vừa tiếp tục ăn ngon lành chẳng màng hình tượng.
“chị ơi, cho tôi thêm 2 cái nữa, mang đi.”
Tào Á Tĩnh cảm thấy bản thân ăn được thêm hai cái nữa, cái còn lại thì đem lên công ty cho đồng nghiệp thử.
Một lần bán được ba cái, Lục Trầm Ngọc vui ra mặt, vội vàng chiên tiếp.
Mùi thơm nồng đậm không chỉ thu hút mình Tào Á Tĩnh. Khi Lục Trầm Ngọc đang chiên bánh, lại có thêm một chàng trai trẻ dừng xe lại.
“Thơm quá chừng! Nè, chị gái, ăn ngon không đó?”
Tào Á Tĩnh vội gật đầu: “Ngon, ăn rồi mê luôn đó, không gạt đâu!”
“Rồi, tin chị gái một lần, chị ơi, cho tôi một cái luôn.”
Ăn xong, cậu ta lại đặt thêm ba cái mang đi.
Hương thơm quá bá đạo, thêm vào cảnh có người ăn có người mua đông đúc trước sạp nhỏ, mấy người đi ngang bắt đầu tò mò, rối rít dừng lại hỏi thăm, chen nhau mua.
Ai ăn rồi cũng không chỉ lấy một cái.
Cái xẻng chiên bánh của Lục Trầm Ngọc hoạt động hết công suất, tay hơi mỏi nhưng lòng thì vui không tả nổi. Quả nhiên, bánh hành dầu… bán siêu chạy!
Ban đầu còn ít người, khách toàn vây quanh sạp của cô, khiến vài người bán hàng bên cạnh không vui. Nhưng lần đầu còn nương tay, với lại mặt hàng cũng khác nhau, không có gì để bắt bẻ.
Mùi hành quá đỗi hấp dẫn, khiến không ít dân công sở đi ngang đây phải dừng lại mua thử. Người càng lúc càng đông, trước sạp của Lục Trầm Ngọc xếp hàng dài dằng dặc. Có người không chờ nổi, bèn quay sang mua đồ ở quầy khác, thành ra mấy sạp bên cạnh cũng… được thơm lây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)