Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lục Trầm Ngọc thật không ngờ thằng bé đó lại không về nhà.
À không, phải nói là: về rồi, nhưng còn dẫn thêm người tới. Lúc này bên cạnh nó không chỉ có một mà là hai đứa trẻ, đứa sau còn nhỏ hơn, cả hai đều để trần nửa thân trên. Phía sau chúng là một người đàn ông cao lớn đang nằm bất động trên nền đất.
Người đàn ông kia đã hôn mê, hai đứa nhỏ — một bị thương, một còn quá bé — gần như không mang lại cảm giác đe dọa nào. Lục Trầm Ngọc bèn thu lại cây gậy điện trên tay.
Vân tập tễnh chạy đến trước mặt cô, tay chân khua khoắng, hết chỉ vào người đàn ông dưới đất lại chỉ vào đầu và chân mình. Lục Trầm Ngọc phải cố hết sức mới đoán ra chút ý tứ của cậu nhóc.
“Đầu em đỡ chưa?”
“Gì cơ, chị nghe không hiểu…”
“Người nằm kia là người nhà em hả?”
Quả thật rất khó giao tiếp. Vân dứt khoát kéo tay Lục Trầm Ngọc dẫn cô đến bên người đàn ông.
Vân ngồi xuống cạnh ông ta, vạch chăn da thú trên người ông ra để lộ vết thương.
Ông ấy bị dã thú cắn, tay phải và chân đều bị thương rất nặng, nhất là phần chân — miếng thịt mục nát hở toang, có thể thấy rõ cả xương trắng.
Lục Trầm Ngọc vừa nhìn thấy liền lạnh cả sống lưng. Mùi hôi tanh bốc lên nồng nặc từ vết thương mưng mủ, dịch vàng xanh đặc quánh loang lổ quanh mép thịt, thậm chí còn có cả dòi đang ngoe nguẩy trong đó.
Cô theo phản xạ lùi lại nửa bước.
Vân và Vũ đột nhiên quỳ sụp xuống, hướng về phía Lục Trầm Ngọc dập đầu.
Trong mắt hai đứa lấp lánh nước, miệng không ngừng nói gì đó mà cô không tài nào hiểu nổi.
“Líu lo líu lo líu lo…” (Làm ơn cứu cha tụi em với, chỉ cần có thể cứu, chuyện gì tụi em cũng chịu.)
Không cần nghe cũng biết hai đứa đang cầu xin điều gì.
“Ý em… là muốn chị cứu cha em?” — Lục Trầm Ngọc vừa hỏi, vừa chỉ vào người đàn ông rồi lại chỉ vào mình.
Sao thằng bé lại dẫn người bị thương nặng như thế đến tìm cô? Chẳng lẽ vì hôm qua cô giúp nó xử lý vết thương nên nó nghĩ cô biết chữa bệnh?
Lục Trầm Ngọc nhìn lại trang phục của ba cha con: Vân mặc cái bao rắn hôm qua cô đưa, người đàn ông và bé gái đều khoác da thú. Cái “giường” nằm dưới người đàn ông cũng là ghép từ cành cây, buộc lại bằng da thú.
Hiện thực quá rõ ràng — trời ạ, nơi này… là xã hội nguyên thủy rồi!
Xã hội nguyên thủy thì lấy đâu ra bác sĩ bệnh viện? Hôm qua cô chỉ băng bó sơ một chút, thế mà thằng bé lại tưởng cô biết chữa bệnh, giờ dẫn cha nó đến xin cứu giúp…
Hiểu ra sự tình, Lục Trầm Ngọc bỗng thấy cạn lời.
Cứu… hay không cứu?
Nếu cứu, thì cô chỉ biết xử lý sơ cứu, không chắc giữ được mạng. Nhỡ người ta chết giữa chừng, liệu có bị trách tội không?
Nhưng nếu không cứu, e là người đàn ông này không qua nổi hôm nay…
Cô cúi đầu nhìn Vân và Vũ.
Chắc hẳn ông ấy là cha của hai đứa. Nếu không phải tình thế tuyệt vọng, chắc Vân đã không liều mạng đưa cha mình tới nhờ một người lạ cứu giúp.
Thôi thì… coi như tích đức.
Dựa vào điều kiện y tế nơi này, có khi mấy chiêu nửa vời của cô lại cứu được người thật.
“Được, chị sẽ thử cứu cha em, nhưng không đảm bảo đâu nha. Nếu ông ấy không qua khỏi thì không được trách chị đó.” — Lục Trầm Ngọc nói trước.
Hai đứa dù nghe hiểu hay không cũng chỉ gật đầu liên tục.
Cô cũng chẳng trông chờ hai đứa hiểu, chỉ là nói ra để phòng thân.
Cô đặt ba lô xuống, bắt đầu lôi đồ ra chuẩn bị.
Dao gọt hoa quả — lát nữa phải nướng cho sạch để cắt bỏ phần thịt thối.
Nước khoáng — dùng rửa vết thương.
Bật lửa — để đốt củi.
Thuốc giảm đau, kháng viêm, hạ sốt — tất cả đều phải dùng đến.
Cồn y tế, băng gạc, nước muối sinh lý — lấy từ hộp sơ cứu.
Áo cũ chuẩn bị cho Vân hôm qua giờ cũng sẽ xé ra để băng vết thương.
Cô gom ít cành khô nhóm lửa.
Lúc Lục Trầm Ngọc bật lửa lên, mắt Vân và Vũ tròn xoe.
Khi lửa cháy lên, cô ra hiệu cho Vân trông chừng. Sau đó, dùng cồn và lửa để tiệt trùng dao.
Tiếp đó là bước khó nhất — xử lý phần thịt hoại tử.
Tay cô run lên khi con dao cắt vào vết thương, người đàn ông đang hôn mê cũng giật nảy, gầm lên như dã thú.
Cô suýt giật mình lùi lại, nhưng vẫn cố trấn tĩnh — phần thịt thối buộc phải cắt bỏ, không thì vết nhiễm trùng sẽ cướp mạng ông ta.
Từng miếng thịt đen được cắt gọn, cho đến khi lộ ra phần thịt đỏ tươi bên trong.
Sau đó, cô dùng nước khoáng rửa sạch, dịch vàng và máu đục hòa lẫn chảy loang ra đất. Khi vết thương đã sạch, cô mở lọ nước muối sinh lý.
Hít một hơi thật sâu, cô dội thẳng nước muối vào vết thương.
“Ư…” — người đàn ông rên lên, mở choàng mắt, con ngươi co lại, cả người bắt đầu giãy giụa.
“Giữ ông ấy lại, đừng để cử động!” — Lục Trầm Ngọc ra hiệu.
Vân và Vũ không hiểu lời, nhưng nhìn hành động thì đoán được. Hai đứa nhỏ lập tức nhào đến, một ôm chân, một giữ tay.
Vân thì thầm vào tai cha điều gì đó. Cuối cùng, người đàn ông dần dịu lại.
Cô lấy băng gạc đắp lên vết thương, băng chặt bằng băng cuộn rồi buộc thêm lớp vải ngoài.
Xong vai rồi tới chân.
Phần chân còn tệ hơn, Lục Trầm Ngọc phải tốn gần gấp đôi thời gian để làm sạch. Cả quá trình kéo dài hơn một giờ.
Cuối cùng, cô nghiền thuốc giảm đau, hạ sốt và kháng viêm thành bột, pha với nước rồi đút cho ông uống.
Ông ấy chỉ tỉnh lúc rửa vết thương, sau đó lại mê man.
Nhìn cha đã được băng bó cẩn thận, tâm trạng căng như dây đàn của Vân mới buông lỏng phần nào.
“Xong rồi. Chị có thể làm đến mức này thôi, còn lại phải xem cha em có qua được không.”
Lục Trầm Ngọc thu dọn đồ đạc, lấy thêm viên thuốc hạ sốt và kháng viêm khác, gói lại bằng giấy, đưa cho Vân: “Sáu tiếng sau cho ông ấy uống thêm lần nữa, nhớ nha?”
Vân gật đầu. Nó hiểu — thuốc cho cha.
Cô cũng chẳng trông chờ Vân hiểu hết. Mai cô sẽ quay lại, cùng lắm cho uống tiếp.
Rồi cô lấy ra phần đồ ăn trong túi — năm cái bánh hành chiên. Cô lo Vân chưa đi, mà nếu có ở lại cũng sẽ đói, nên đã chuẩn bị từ trước.
Mở hộp nhựa ra, hương thơm ngào ngạt lan tỏa. Vân và Vũ đồng loạt hít mũi, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm tay cô.
“Rồi rồi, đói rồi đúng không? Ăn đi.” — cô cười, đưa bánh cho hai đứa.
Vũ vẫn còn ngại, chưa dám cầm, nhưng Vân — vốn đã có kinh nghiệm — liền nhận lấy, chia cho em gái.
Bánh rất ngon, nhưng hai đứa chỉ ăn mỗi đứa một cái, rồi đặt phần còn lại cẩn thận sang bên cạnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


