Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Vì vậy, trong lúc Lục Trầm Ngọc đang hái nấm, Vân cũng nhanh chóng gia nhập, cùng phụ cô một tay.
Cậu nhìn nấm trong tay, có phần nghi hoặc. Vu y đại nhân sao lại hái loại nấm “ô tán” này? Đây đâu phải nấm độc sao?
Dù không hiểu, nhưng Vân cũng không dám hỏi. Vu y đại nhân làm gì, cậu chỉ cần giúp là được.
Thấy Vân còn bị thương mà vẫn khập khiễng phụ mình hái nấm, Lục Trầm Ngọc vội ngăn lại.
“Không cần em giúp đâu, nghỉ ngơi dưỡng thương trước đi.” – cô vừa nói vừa chỉ vào chân và đầu của Vân.
Vân hiểu ý, nhưng vẫn lắc đầu, chỉ vào đám nấm rồi tiếp tục thu hoạch.
Thấy cậu kiên quyết, lại nhìn kỹ thì cũng không thấy có gì nghiêm trọng, Lục Trầm Ngọc đành mặc kệ.
Cô không biết, với thể chất người nguyên thủy ở thế giới này, mấy việc như hái nấm chẳng là gì cả. Chỉ cần không phải vết thương trí mạng, nghỉ ngơi vài hôm là lại sống khỏe như thường.
Chấn thương của Vân, dù hôm qua còn phải kéo theo cả cha mình đi suốt đêm, giờ chỉ còn hơi đau nhức. Cậu tin hai hôm nữa sẽ khỏi hẳn.
Có thêm Vân giúp sức, Lục Trầm Ngọc nhanh chóng thu sạch toàn bộ nấm hương mọc trên gốc cây mục.
Cô chất túi nấm lên xe, rồi vỗ vỗ yên sau của xe điện.
“Lên, chị chở em về.”
Vân thấy cô vỗ hai cái là hiểu ngay ý. Cậu cẩn thận bắt chước cách Lục Trầm Ngọc ngồi, leo lên “tọa kỵ” của vu y đại nhân.
Lục Trầm Ngọc xoay tay ga, xe điện lao vút đi như mũi tên.
Bị bất ngờ, Vân ngồi không vững ngửa người ra sau, may mà bị thành thùng xe cản lại. Cậu giật mình đến cứng người, toàn thân căng như dây đàn.
Xe điện len lỏi giữa lối mòn gập ghềnh trong rừng, gió vù vù lướt qua bên tai, hàng cây hai bên vùn vụt lùi lại sau.
Vân trợn tròn mắt, cổ họng phát ra một tiếng “U…!” đầy kinh ngạc, tay thì sợ đến mức bấu chặt lấy áo Lục Trầm Ngọc.
“Đừng sợ! Bám chắc vào!” – Lục Trầm Ngọc bật cười, còn cố tình tăng thêm chút tốc độ.
Tim Vân đập loạn trong lồng ngực. Cậu chưa từng trải qua cảm giác nào như thế này. Vừa sợ, lại vừa thấy kích thích đến khó tả. Mắt cậu sáng rực, chẳng mấy chốc đã không còn sợ nữa. Cậu thử thả tay khỏi áo cô, hé bàn tay ra đón lấy cơn gió mát lạnh luồn qua từng kẽ ngón tay.
Không hổ là tọa kỵ của vu y đại nhân! Thần kỳ quá đi mất!
Lúc xe dừng lại trước cửa hang, Lục Trầm Ngọc bảo Vân xuống xe, rồi bê nấm vào trong cất. Nhưng cô không về ngay, mà quay ra dặn dò lại lần nữa.
“Đây là chỗ của chị, tụi em không được tự ý vào, nhớ chưa?” – cô dùng tay ra dấu kết hợp nói chuyện với Vân.
Hai người tay chân loạn xạ một hồi, Vân càng lúc càng hiểu ý cô nhanh hơn. Cậu chỉ vào cửa hang, giơ tay tỏ ý sẽ không vào, còn chủ động lùi về sau mấy bước.
Lục Trầm Ngọc gật đầu hài lòng: “Chị về đây. Em cũng tranh thủ đưa cả nhà về sớm đi.”
Chuyện hang đá bị lộ là điều cô không ngờ tới. Cô cứ nghĩ khu vực này không có người nên mọi hành động đều rất thoải mái, không che giấu gì. Ai ngờ lại bị Vân phát hiện, còn chặn thẳng cửa hang luôn.
May mà cánh cổng không gian chỉ mình cô nhìn thấy được.
Trước khi đi, Lục Trầm Ngọc lại dặn Vân không được kể chuyện của cô ra ngoài rồi mới yên tâm rời đi.
Sau khi cô đi, Vân và Vũ liền ngồi canh bên cạnh cha mình.
“Anh, cha có tỉnh lại không?” – Vũ lo lắng hỏi nhỏ.
“Vu y đại nhân đã chữa cho cha rồi, cha sẽ sớm khỏe lại thôi.” – Vân vừa nói vừa lấy ra hai viên thuốc được bọc kỹ trong giấy ăn, ngắm nghía rồi lại cất đi.
“Vậy… tụi mình có về bộ lạc không?”
Vân ngẫm nghĩ một chút: “Chờ thêm một ngày nữa đi. Ngày mai vu y đại nhân chắc sẽ quay lại.”
Lượng nấm hương hôm nay hái được không nhiều, Lục Trầm Ngọc cũng không đem bán, mà bảo bà Kim nấu thành sốt nấm thịt.
Không có nấm rừng nữa, ông chủ Chu tiếc lắm.
“Lục lão bản, lần sau có hàng ngon nhất định phải nhớ để phần cho tôi đó nha.”
Ông Chu tin rằng Lục Trầm Ngọc có nguồn riêng. Dù lần nào hàng cũng ít, nhưng chất lượng lại cực kỳ cao. Nhờ vào đợt bán kê tùng nhung và nấm hương gần đây, nhà hàng của ông đã kéo về không ít khách. Nhiều người ăn rồi quay lại, khách quen thì càng thêm trung thành. Ai cũng dặn nếu lần sau có món gì ngon thì nhớ gọi họ đến thử.
Làm nghề bếp, ai mà cưỡng lại được sức hút của nguyên liệu hảo hạng? Ông Chu cũng không ngoại lệ.
Chuyện bán đồ ăn thì bên bà Kim đã quen tay, không cần Lục Trầm Ngọc phải nhúng tay nhiều. Hôm nay lại không cần bán nấm, cô tranh thủ đi trả luôn khoản vay sinh viên.
Khoảnh khắc hoàn tất giao dịch, tảng đá đè trong lòng bấy lâu cũng như được nhấc khỏi. Ai mà ngờ được một tháng trước cô còn đang loay hoay với tiền ăn từng bữa, vậy mà giờ đã trả xong nợ, còn sở hữu cả một căn biệt thự.
Cảm giác nhẹ tênh sau khi hết nợ khiến tâm trạng cô khoan khoái hơn hẳn. Lục Trầm Ngọc bước ra vườn xem mấy đoạn kê tùng nhung đang phơi khô dưới nắng.
Từ lúc nhờ mấy cây nấm đổi được kha khá tiền, hôm nay lại không bán được gì, trong lòng cứ thấy thiếu thiếu. Cô liền đánh mắt sang chỗ kê tùng nhung, nghĩ thầm hay là đem đi thử xem?
Theo lý, loại dây leo này cũng chứa năng lượng khá cao, biết đâu bán được giá.
Lục Trầm Ngọc gói một đoạn kê tùng nhung vào túi ni-lông, nhét vào balô, rồi mở bản đồ tìm tiệm thuốc bắc gần nhất.
Hai mươi phút sau, cô có mặt ở hiệu thuốc.
Vừa đẩy cửa bước vào, một mùi thuốc nồng nàn đã ùa tới. Hiệu thuốc không lớn, ba mặt tường đều là tủ kéo cao chạm trần, mỗi ngăn đều dán tên các loại dược liệu.
“Chào chị, cần tìm gì ạ?” – một cô gái mặc blouse trắng đứng quầy lên tiếng hỏi. Bên cạnh cô là một nam thanh niên lớn tuổi hơn chút, đang bận rộn với đống thuốc.
Lục Trầm Ngọc đáp: “Chào bạn, bên mình có thu mua dược liệu không?”
Cô gái hơi sững lại, sau đó mỉm cười lịch sự: “Xin lỗi chị, bên em có nguồn cung cố định nên không nhận hàng lẻ ạ.”
Câu trả lời cũng nằm trong dự đoán, Lục Trầm Ngọc đang tính chào rồi đi thì chàng trai bên cạnh bỗng ngẩng đầu nói: “Khoan đã, chị định bán gì vậy?”
Thấy có hy vọng, cô vội móc túi lấy ra đoạn kê tùng nhung: “Loại này do người nhà em nhặt được trên núi, không biết bên mình có thu mua không?”
Nghe nói là kê tùng nhung, sắc mặt đối phương thoáng xị xuống.
“Vậy thì xin lỗi, tụi em không thu mua kê tùng nhung.”
Loại này trong núi rất thường gặp, hiệu thuốc của họ chỉ nhận mấy dược liệu quý hiếm như nhân sâm, linh chi, ngưu hoàng… Những thứ phổ thông đều nhập qua nhà cung cấp cả.
Tuy vậy, vì đã lấy ra rồi, Lục Trầm Ngọc cũng ngại cất lại mà không nói gì, nên hỏi thêm: “Vậy mấy anh có thể giúp em coi thử cây này có tốt không? Bên nhà em ở quê, không biết mấy thứ này lắm, em cũng không rành, sợ mang đi bán rồi bị ép giá.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)