Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Hai anh em chia nhau một thanh sôcôla, còn đút cho cha một miếng.
Sôcôla tan chảy trong miệng, rất phù hợp với người hiện tại không thể tự ăn uống như cha của họ. Phần còn lại, hai đứa tính để dành cho lần sau, chờ cha tỉnh dậy ăn tiếp.
Chia xong, Vân liền chạy đi tìm bằng hữu tốt nhất của mình – Bằng.
Bằng lớn hơn Vân hai tuổi, năm nay đã mười tuổi, chỉ cần đợi thêm hai năm nữa là có thể tham gia đội săn bắn của bộ lạc.
Lý do Vân tìm Bằng rất đơn giản: cậu muốn đưa cha đến gặp vu y, mong bu y có thể cứu sống cha.
Nghe xong, Bằng lắc đầu như trống bỏi.
“Không được đâu, tớ không dám tới Hẻm Ác Quỷ, cha mẹ tớ mà biết thì đánh chết mất.”
Truyền thuyết về Hẻm Ác Quỷ gần như lan khắp lục địa Nguyên Thủy – người bước vào nơi đó sẽ bị nguyền rủa, phát điên, thậm chí là chết. Nếu không phải bộ lạc bọn họ bị các bộ lạc lớn hơn tiêu diệt, họ cũng chẳng phải lưu lạc và mạo hiểm sống ở rìa Hẻm Ác Quỷ như hiện tại.
Bằng từ nhỏ đã được dạy rằng tuyệt đối không được bước chân vào Hẻm Ác Quỷ. Người trong bộ lạc đều rất sợ lời nguyền nơi ấy.
“Không sao đâu, tớ vào rồi mà, không thấy tớ vẫn khỏe mạnh trở ra đấy à?”
Bằng trợn tròn mắt: “Cậu… cậu đi rồi á?”
Vân lập tức đưa tay bịt miệng cậu bạn.
“Tộc trưởng bảo rằng cha tớ có khi không tỉnh lại được. Tớ không muốn ông ấy chết.”
Nếu cha mất, hai anh em bọn họ rất khó sống qua mùa đông này. Cả bộ lạc đều thiếu ăn, không ai có thể nuôi thêm hai đứa trẻ mồ côi được.
“Nhưng… đó là Hẻm Ác Quỷ mà!”
“Cậu chỉ cần giúp tớ đưa cha tới mép hẻm là được, không cần vào. Tớ tự kéo ông ấy vào trong.”
Cuối cùng, Bằng vẫn đồng ý giúp.
Hai đứa tìm ít gỗ, dùng dây da thú buộc lại làm thành một chiếc giường kéo đơn sơ, cẩn thận đặt cha Vân – người đang hôn mê – lên trên.
Đội săn phải đến chập tối mới về. Nếu muốn lén đưa cha đi, Vân buộc phải tranh thủ trước khi họ trở về, nếu không thì sẽ không thể đưa cha ra khỏi bộ lạc.
Buổi trưa nắng gắt, người trong bộ lạc đều vào hang nghỉ ngơi, Vân và Bằng cắn răng kéo giường gỗ qua những lối đi quanh co, cẩn thận tránh mặt những người đàn ông còn ở lại gác trong làng.
Tiếng kéo lướt trên mặt đất lạo xạo nho nhỏ, nhưng trong đầu hai đứa thì như sấm đánh, khiến tim đập thình thịch không ngừng.
Bằng cứ quay đầu lại liên tục, sợ bị phát hiện. Vân thì nhìn chằm chằm về phía trước, mắt rực sáng, dường như chỉ cần vào được Hẻm Ác Quỷ thì cha cậu nhất định sẽ được cứu.
Giữa đường có người bộ lạc hỏi han, Vân nhanh trí nói là đưa cha ra suối rửa người nên qua trót lọt.
Lòng bàn tay Bằng ướt đẫm mồ hôi. Cậu nhỏ giọng: “Vân, cậu chắc chứ? Nếu lỡ như…”
Nếu bị phát hiện, thì cả Vân và cha đều không thể quay về bộ lạc nữa, vì họ đã bị Hẻm Ác Quỷ “làm bẩn”.
“Phải thử thôi.” – Vân cắt ngang, giọng kiên định – “Cha mà chết thì tớ với em gái cũng không sống nổi.”
Bằng không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ bước nhanh hơn.
Cuối cùng, hai đứa cũng đến được rìa Hẻm Ác Quỷ.
Lối vào bị chắn bởi một con sông, gọi là Ác Hà. Nước chảy từ trong hẻm ra, dù khát mấy cũng không ai dám uống nước ở đây.
Bằng cúi người nhìn dọc theo con sông chảy vào hẻm, chỉ thấy rừng rậm um tùm, tĩnh lặng đến đáng sợ. Nơi ấy không nghe được lấy một tiếng chim hót.
Tương truyền, vào mùa đặc biệt, trong hẻm sẽ sinh ra sương mù khiến người lạc đường, vĩnh viễn không tìm được lối ra. Xương cốt tích tụ trong đó thành từng đống như núi.
Bằng sợ tới mức chân run lập cập, nuốt nước bọt rồi nói: “Tớ chỉ dám đưa đến đây thôi.”
Vân gật đầu, vỗ vai cậu bạn: “Cảm ơn cậu, Bằng. Cậu quay về đi, phần còn lại để tớ lo.”
Bằng do dự giây lát rồi xoay người rời đi. Nhưng đi được vài bước lại quay lại gọi: “Vân! Chúc cậu may mắn!”
Đợi Bằng đi khuất, Vân bắt đầu kéo cha đi vào trong hẻm.
Lúc đó, em gái cậu – Vũ – cũng lén đi theo. Vân cứ tưởng em vẫn ở nhà như lời dặn, nào ngờ ngoái đầu lại thì thấy con bé đã lặng lẽ đứng sau lưng.
“Vũ! Sao em lại tới đây?!”
Vũ rụt rè đáp: “Em muốn ở bên cha.”
Gần đây ai cũng bảo cha sắp chết rồi, Vũ còn nhỏ, chưa hiểu rõ sống chết là gì, chỉ biết cha không tỉnh dậy là chuyện rất xấu. Nó vẫn luôn ở bên cha, tin rằng chỉ cần ở cạnh cha thì cha sẽ khỏe lại.
Thấy anh kéo cha đi, nó liền đi theo.
Vân không thể bỏ cha để đưa em gái quay về. Suy nghĩ một lát, cuối cùng vẫn quyết định cho em đi cùng.
“Vậy em phải đi sát anh, không được tách ra, nghe chưa?”
Ở phía bên này, Lục Trầm Ngọc mang về ba túi kê tùng nhung, bán được hơn tám vạn tệ. Phần lớn là bán cho ông chủ Chu, số còn lại do dân khu biệt thự mua. Những cây còn thừa thì bà Kim đem làm thành sốt thịt xào kê tùng nhung.
Món mì thịt sốt kê tùng nhung vừa đưa ra đã nổi như cồn, bán chạy còn hơn cả mì dầu hành.
Thấy khách chuộng món mới này, Lục Trầm Ngọc quyết định giữ lại phần nấm còn lại để nấu ăn, không bán nữa. Đúng lúc đó, nguồn cung kỷ tử bắt đầu khan hiếm, có món mới thay thế là quá hợp.
Ngoài ra, lần này cô còn mang theo gậy điện tự vệ.
Cái này cô mua từ mấy hôm trước nhưng toàn quên mang theo. Dù đứa bé kia nhỏ tuổi, nhưng lần đầu gặp mặt đã định tấn công cô, cẩn thận vẫn hơn.
Chuẩn bị xong xuôi, cô lập tức lên đường.
Vừa tới nơi, cô lập tức cảnh giác, nhưng may thay, trong hang chẳng có gì khác lạ. Lục Trầm Ngọc quay người định đi tìm xung quanh, thì vừa tới cửa hang, đã nghe thấy tiếng lầm rầm lạ tai.
Là giọng của cậu bé hôm qua!
Không đúng, sao lại có thêm một giọng khác?
Lúc đó, Vân và Vũ đang cực khổ kéo cha đến cửa hang. Vân rón rén bước vào xem, không thấy bóng dáng vị vu y nào, liền vội vã quay ra.
Hai anh em không dám vào hẳn trong, vì Vân cho rằng đó là nơi ở của vu y, không thể tùy tiện xâm phạm. Cả hai liền ngồi chờ bên ngoài.
Chờ suốt cả đêm lẫn sáng hôm sau, cuối cùng, Vân cũng thấy vu y xuất hiện lần nữa.
“Grừ… grừ…!” – Cậu bật dậy, vội vàng gọi lớn.
(Lưu ý:mình dịch tiếng “Grừ grừ” là âm tiết bắt chước giọng nói chưa rõ ngôn ngữ của nhân vật, giữ nguyên theo bản gốc)
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)