Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 26

Cài Đặt

Chương 26

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Lục Trầm Ngọc nhìn đứa bé trai nãy giờ vẫn không hé môi nói câu nào, trong đầu bỗng bật ra một ý nghĩ:

“Em… không biết nói chuyện hả?”

Cậu bé bật ra một tràng âm thanh lạ lẫm, Lục Trầm Ngọc nghe chẳng hiểu một chữ.

Được rồi, không phải không biết nói, mà là không nói cùng một thứ tiếng.

Va phải người ta, lại là trẻ con nữa, dù lúc đầu đứa nhỏ này có ý định tấn công cô thật, nhưng nhìn cái dáng nhỏ xíu gầy gò, dính đầy máu, bẩn thỉu nằm đó, Lục Trầm Ngọc cũng không nỡ bỏ mặc.

Không ngờ chưa dùng cho mình thì lại dùng cho người khác trước.

Vết thương ở chân cậu bé không quá nghiêm trọng, chỉ là trầy da chảy máu, không có dấu hiệu sưng nề hay biến dạng, chắc không bị gãy xương. Lục Trầm Ngọc dùng nước khoáng rửa sạch vết bẩn và bùn đất quanh vết thương, sau đó dùng cồn y tế từ hộp sơ cứu lau sát trùng.

Ban đầu, cậu bé giãy giụa, không cho cô chạm vào. Nhưng với sức lực yếu ớt của một đứa nhỏ đang bị thương, cậu không thể ngăn cản. Dần dần, cậu cũng nhận ra cô đang giúp mình băng bó, ánh mắt bắt đầu tò mò nhìn cô chăm chú.

Xử lý xong vết thương ở chân, đến lượt vết ở đầu.

Vết ở trán nghiêm trọng hơn. Cậu bé bị xe tông văng ra rồi lại đập đầu vào gốc cây, vết thương chắc chắn là do cú đập đó gây ra.

Lục Trầm Ngọc nhẹ nhàng vén mớ tóc rối bù bẩn thỉu trên trán cậu lên. Vết thương lộ ra – dài khoảng ba phân, viền rách còn dính vỏ cây và đất cát, máu vẫn đang rỉ từng giọt.

Cô cởi áo khoác ngoài, xé một bên tay áo nhúng nước, cẩn thận lau sạch vùng xung quanh vết thương, rồi dùng cồn sát trùng.

Dùng cồn lên vết hở chắc chắn sẽ rất rát, nhưng cậu bé rất gan dạ, cắn răng chịu đựng, suốt quá trình không khóc cũng không la, chỉ im lặng nhìn cô làm xong hết.

Sau khi được băng bó đầy đủ, ánh mắt của cậu bé không còn vẻ cảnh giác nữa.

Nhìn gương mặt nhỏ gầy gò tái nhợt ấy, Lục Trầm Ngọc bẻ một miếng sô cô la bỏ vào miệng, phần còn lại đưa cho cậu.

Cậu bé ngửi thấy mùi ngọt ngào từ miếng kẹo, ánh mắt dao động giữa tay cô và thanh sô cô la.

Cuối cùng không nhịn được nữa, cậu chộp lấy, học theo cách của cô, nhét thẳng vào miệng.

Vừa cho vào, mắt cậu liền tròn xoe.

Ngọt quá!

Cậu bé tên là Vân, thuộc về bộ tộc Thạch Nha. Từ khi cha cậu bị thương không thể tham gia săn bắn nữa, khẩu phần thực phẩm mà nhà cậu nhận được cũng ít đi đáng kể — chỉ còn một phần ba so với trước.

Em gái cậu mới 5 tuổi, cha thì nằm liệt trong hang, sốt cao không dậy nổi, mọi người trong bộ tộc đều nói cha cậu chắc không qua khỏi.

Bộ tộc của họ không có vu y, người bị thương hay bệnh thì chỉ có thể tự chống đỡ mà thôi. Nhìn Lục Trầm Ngọc thành thạo xử lý vết thương như vậy, Vân liền nghĩ cô là một vị vu y.

Chỉ có vu y mới biết chữa bệnh, mới có đồ ăn ngọt ngào như vậy!

Ánh mắt cậu nhìn Lục Trầm Ngọc thay đổi hẳn.

Chỉ có đại bộ tộc mới có vu y. Không ngờ ở cái nơi u ám như Thung Lũng Ác Quỷ lại xuất hiện một vu y!

“Gù gù gù…” – Vân thao thao bất tuyệt với cô.

Lục Trầm Ngọc hoàn toàn nghe không hiểu, nhíu mày cố gắng lắng nghe vài giây rồi buông xuôi.

“Ba mẹ em đâu rồi?”

Vân: “Gù gù gù gù gù gù.” (Vu y đại nhân, có thể đi cứu cha em được không?)

“Chắc họ sẽ quay lại tìm em thôi. Dù sao cũng là em trộm đồ của chị, còn đâm chị nữa, không liên quan gì tới chị đâu nhé.”

Vân: “Gù gù gù gù gù。” (Em là người của bộ tộc Thạch Nha, bộ tộc em ở ngay ngoài Thung Lũng Ác Quỷ, không xa lắm đâu.)

Cả hai nói với nhau như gà nói vịt, nói một hồi vẫn chẳng hiểu nhau.

Nhưng động tác chuẩn bị rời đi của Lục Trầm Ngọc thì Vân lại hiểu được. Ánh mắt cậu bé thoáng cái trở nên ảm đạm.

Vu y đại nhân không hiểu được lời cậu, mà cậu cũng chẳng hiểu được cô.

Thấy cậu bé thất vọng trông thấy, Lục Trầm Ngọc lấy hết mấy thanh sô cô la còn lại trong túi đưa cho Vân.

“Nè, cho em hết đó. Nhưng đừng có méc ba mẹ em là chị đâm em đó nha.”

Vân sửng sốt, vội vàng nhận lấy. Chính là cái thứ ngọt ngào tuyệt vời đó!

Cho kẹo xong, Lục Trầm Ngọc lượm lại máy cắt cỏ, để mặc cậu bé ở đó, một mình lái xe điện quay về gốc nấm kê tùng nhung, tiếp tục hái nấm.

Không gì có thể ngăn cản quyết tâm kiếm tiền của cô.

Không phải cô không muốn giúp Vân đi tìm cha mẹ, mà là cô ở đây không lâu, có đưa về cũng không giúp gì được. Cô đâu thể mang người về thế giới của mình?

Cậu bé này dám một mình vào rừng, chắc chắn là đã quen đường, hôm qua hẳn đã để ý đến cô rồi, chắc chắn biết đường về.

Vì chuyện của cậu bé nên lời tuyên bố hái hết nấm hôm nay của Lục Trầm Ngọc đành phá sản. Nhưng cũng chỉ còn ít nấm nữa thôi, có lẽ ngày mai là xong.

Cô chia nấm làm hai chuyến mang về hang, rồi vác theo ba bao tải nấm quay về nhà.

Sau khi cô rời đi, Vân lảo đảo đứng dậy, tập tễnh men theo con đường do cô dọn ra mà tìm đến hang.

Thấy trong hang vẫn còn lại nhiều đồ đạc, gương mặt nhỏ xíu của Vân sáng bừng.

Tốt quá rồi! Đồ của vu y đại nhân vẫn còn ở đây, chắc chắn ngày mai người sẽ quay lại!

Vân lập tức quay đầu, chạy về bộ tộc.

Cậu vừa về tới, cả bộ tộc lập tức xôn xao. Bởi vì chân và trán cậu được băng bằng vải trắng tinh — một thứ rất lạ trong bộ tộc.

Ai nấy đều vây lại xem, toàn là người già và con nít.

Trong bộ tộc, bị thương là chuyện thường tình, nên chẳng ai để ý tới việc Vân đi khập khiễng.

Bộ tộc Thạch Nha rất nhỏ, tính cả người già lẫn trẻ con thì cũng chỉ có 78 người. Trong đó có 28 đàn ông trưởng thành, 18 phụ nữ trưởng thành, 20 người già và 12 đứa trẻ.

Ban ngày, phần lớn đàn ông đi săn, một số ở lại trông coi bộ tộc. Còn phụ nữ thì đi hái lượm.

Lúc này, những người vây quanh Vân đều là người già và trẻ con.

Vân nói với tất cả mọi người rằng mình đã gặp được một vu y.

Nhưng không ai tin cậu. Vu y là người mà chỉ đại bộ tộc mới có, mà nơi này lại gần Thung Lũng Ác Quỷ, làm gì có chuyện vu y xuất hiện?

Chưa kể, vu y sao có thể một mình lang thang ngoài đó, lại còn tốt bụng giúp cậu băng bó vết thương?

Có lẽ cậu gặp phải người bị lưu đày thì đúng hơn.

Thấy chẳng ai tin mình, Vân tiu nghỉu quay về hang nhà mình.

Em gái cậu, Nhũ, đang chăm cha.

“Anh, anh bị thương rồi hả?”

Nhũ nhăn nhó mặt mày, tay chạm nhẹ vào phần máu thấm ra từ băng gạc trên chân anh.

“Không sao đâu, có một vu y đại nhân đã giúp anh xử lý vết thương rồi, không sao đâu.”

Nói rồi, Vân lén lút lấy ra ba thanh sô cô la giấu trong bao vải dưới thân:

“Đây là đồ ăn ngọt vu y đại nhân cho anh. Ngon lắm luôn, em nếm thử đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc