Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Phần nấm “bào ngư chay” ấy được đặt ngay trước mặt Lý Trọng Hoài, nhưng cuối cùng lại lọt vào tay cô em gái mười tuổi của anh – Lý Trọng Tâm. Thấy ông nội đang với đũa tới, cô bé vội vàng gắp cho ông một miếng:
“Ông nội, cháu gắp cho ông nhé.”
Gắp xong, cô bé lại không nhịn được liếm một cái nước sốt dính trên đầu đũa, mắt lập tức sáng rỡ như có sao trời rơi xuống.
Rồi không chờ thêm giây nào, cô bé lại gắp thêm một miếng nấm, cắn thử một miếng rồi lập tức reo lên:
“Ngon quá trời luôn đó!”
Đĩa nấm bào ngư chay trên bàn chẳng mấy chốc bị quét sạch. Vú Vương vội vàng chạy vào bếp luộc thêm hai đĩa nữa.
Ông Lý Đống xoa cái bụng đã no căng, gật gù khen Lý Trọng Hoài:
“Không tệ, hôm nay cháu giành được đám kê tùng nhung này hợp khẩu vị ông lắm đấy.”
Nói cứ như không phải ông là người hôm qua còn chê bai bảo nấm thì có gì đáng ăn.
Không chỉ nhà họ Lý, bên phía ông chủ Chu cũng không kém phần bất ngờ. Ban đầu mua tới hai mươi hộp chỉ vì muốn giữ quan hệ với Lục Trầm Ngọc – người có thể cung cấp được nấm kê tùng nhung tươi ngon. Nhưng không ngờ, món ăn làm từ nấm vừa được bưng ra đã nhận được hàng tá lời khen, ông Chu lập tức chạy xuống bếp nếm thử.
Và chỉ một miếng thôi cũng đủ khiến ông kinh ngạc. Vị nấm đậm đà, hậu vị thơm nồng, rõ ràng còn hơn hẳn nấm rừng thông thường – đúng là hàng thượng phẩm!
Ngay lập tức, ông gọi điện cho Lục Trầm Ngọc:
“Lục lão bản, còn nấm không? Tôi lấy hết!”
Khách chủ động đến mua, tất nhiên Lục Trầm Ngọc không từ chối. Hôm nay toàn bộ chỗ kê tùng nhung mang theo đều bán sạch sành sanh, riêng khoản này đã thu được 40.480 tệ.
Cộng thêm tiền bán hàng online và ngoài chợ, tổng hôm nay cô kiếm được khoảng hai vạn tệ.
Tính sơ sơ, chưa trừ chi phí, thì tổng số tiền cô đã kiếm được đã gần 200.000 tệ.
Đếm tiền mà lòng vui như mở hội, nhưng vừa nhớ đến món nợ hơn bảy triệu trên lưng, nụ cười trên mặt Lục Trầm Ngọc cũng dần tắt.
Cô vẫn còn cách khoản nợ đó một đoạn dài lắm…
Hôm sau, sau khi từ chợ về, Lục Trầm Ngọc nhờ ông chủ tiệm gạo giao đến một mẻ gạo và bột mì, rồi ghé qua ban quản lý nộp tiền nước và điện cho tháng này lẫn tháng sau.
Nhân viên quản lý tòa nhà nhìn cô đầy khó xử, rõ ràng định nhắc là mấy khoản của hai năm trước vẫn chưa thanh toán. Nhưng ngẫm lại, nếu cô giận không trả luôn tháng này thì sao? Thôi… ngậm miệng vẫn hơn.
Lục Trầm Ngọc làm vẻ khổ sở:
“Tôi cũng muốn đóng lắm chứ, mà mấy bữa nay tôi nghèo quá… Số tiền hôm trước bán nấm mới kiếm được nè, tôi cầm cái gì là nộp luôn cho bên anh đó, anh thấy không? Thông cảm cho tôi một chút đi.”
“Tôi giờ còn chưa có việc làm đàng hoàng nữa đó. À mà… bên ban quản lý có chỗ nào cần người không? Cho tôi làm thêm đi, tôi làm việc đàng hoàng lắm đó.”
Nhân viên nghe xong vội vàng xua tay. Đùa à, cô mà vào làm thì khác gì cướp miếng ăn của mình?
“Thôi thì vậy đi, lần sau tôi bán được hàng, có tiền rồi tôi bù tiếp mấy khoản cũ nha.”
Nhân viên: “……”
Sáng hôm đó, Lục Trầm Ngọc mang theo cả đống bao tải rắn cỡ lớn.
Vừa đến gốc cây khô quen thuộc, cô bắt đầu hì hục nhồi nấm vào bao. Còn tận hai tiếng nữa, hôm nay cô nhất định phải hái hết mớ kê tùng nhung này.
Đang leo trèo hí hửng, bỗng một tiếng “bùm” vang lên khiến Lục Trầm Ngọc giật nảy người. Cô quay phắt về phía phát ra tiếng động, chỉ kịp thấy một bóng đen lướt qua.
Chiếc xe điện dựng bên cạnh bị xô đổ, máy phát cỏ cũng lăn lóc trên đất.
Tim Lục Trầm Ngọc giật thót. Cô nhớ ra rồi — hôm qua, hình như có thứ gì đó lảng vảng quanh đây.
Thôi chết… Cô quên mất là nơi này từng xuất hiện dấu vết kỳ lạ.
Cô nín thở, tay siết chặt bao tải, mắt không rời hướng chiếc xe vừa ngã.
Bỗng nhiên, cô nhìn thấy một… cây gậy gỗ dài cắm thẳng lên yên xe.
Không phải cành khô, mà là một cây gậy được gọt nhọn đầu – vũ khí!
Có người!
Cô lập tức rút con dao gọt trái cây mang theo trong túi, lặng lẽ trèo lên chạc cao nhất của cây khô, đề phòng mọi hướng.
Cả cánh rừng lặng như tờ, chỉ có tiếng gió lùa qua tán lá. Nhưng cảm giác bị theo dõi vẫn rõ rệt hơn bao giờ hết. Đột nhiên, bụi cây phía xa khẽ lay động. Cô quay đầu nhìn, liền chạm phải một ánh mắt sắc như dao.
Đó là một cậu bé da ngăm đen, trông chưa đến mười tuổi, chỉ quấn một tấm vải thô quanh hông — thật ra không phải vải, mà chính là chiếc bao tải rắn cô bị mất hôm trước.
Cậu bé không đáp, chỉ nghiêng đầu, như đang đánh giá cô có nguy hiểm không.
Lục Trầm Ngọc kiên nhẫn nói tiếp: “Nhóc muốn gì? Bố mẹ nhóc đâu?”
Cậu bé bỗng nhe răng, phát ra tiếng “grừ grừ” kỳ lạ như thú con gầm gừ.
Cô chẳng hiểu gì, cũng không dám làm liều.
Một lúc sau, thấy cô không tỏ ra đe dọa, thằng bé đột ngột phóng xuống xe điện, vớ lấy chiếc máy phát cỏ rồi lùi lại vài bước, vẫn không rời mắt khỏi cô, cứ như đang chờ xem cô có phản ứng gì.
Ủa là sao? Là định cướp đồ à?
“Ê! Cái đó của chị đó! Nhóc không được lấy!” – cô hốt hoảng hét lên. Cái máy đó mà mất thì cô phải tốn tiền mua lại.
Nhưng thằng bé mặc kệ, cầm máy quay đầu định chạy thẳng vào rừng sâu.
Không còn lựa chọn, cô nhảy từ trên cây xuống, vội đỡ xe lên, nhảy lên yên đuổi theo.
Cô nhanh chóng đuổi gần đến nơi. Thằng bé thấy xe lao tới như thú lớn, lập tức dừng lại, rồi bất ngờ nhảy bật lên, vung cây gậy nhọn lao về phía cô.
Cô không kịp phản ứng, phanh xe cũng chẳng kịp. Thằng bé đâm sầm vào đầu xe, bị hất văng ra xa, lăn lông lốc vài vòng rồi nằm im trên đất.
“Chết rồi chết rồi!” – cô quýnh quáng dừng xe, chạy lại. Tim đập loạn.
Không đúng! Là thằng bé tự đâm vào xe chứ cô có đâm nó đâu!
Cô hốt hoảng cúi xuống, nhưng không dám chạm vào.
Chân phải của thằng bé trầy xước một mảng lớn, máu loang với bùn đất, nhìn mà rợn người.
Tệ hơn nữa, trán thằng bé cũng bị rách, máu chảy không ngừng.
Đó mới là vết ngoài. Trong bụng nó còn ôm lấy một bên sườn, trông như đang rất đau. Có thể là chấn thương bên trong.
“Đừng động đậy! chị… chị giúp nhóc…” – Lục Trầm Ngọc lắp bắp. Vốn định nói đưa đi viện, nhưng đây không phải thế giới hiện đại, mà cô cũng mới thấy người ở thế giới này lần đầu, viện đâu mà viện?
Cô lục túi tìm khăn giấy, định lau máu cho thằng bé.
Nhưng vừa mới đưa tay ra, thằng bé đột ngột bật dậy, đôi mắt trừng trừng, gầm gừ như dã thú bị thương.
“Đừng sợ, chị không làm hại nhóc đâu.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)