Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 24

Cài Đặt

Chương 24

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Lục Trầm Ngọc vẫn căn đúng giờ để quay lại.

Phát hiện vật phẩm năng lượng – nấm hương dại, thu được 366.9 điểm năng lượng.

Thời không môn tích lũy năng lượng vượt 1000, nâng cấp thành thời không môn cấp một.

Thời gian xuyên mỗi ngày nâng lên thành 2 tiếng, số lần xuyên giữ nguyên 1 lần/ngày.

Điều kiện nâng cấp tiếp theo: 10,000 điểm năng lượng.

Lại lên cấp rồi! Mỗi ngày có thể ở lại hai tiếng! Mặt ngoài Lục Trầm Ngọc vẫn giữ vẻ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã cười toe toét như trẻ con gặp Tết.

Chậc, cô cũng quá giỏi rồi đi, chưa đến hai tuần mà thời không môn đã lên được hai cấp.

Cô đi lên lầu gọi người xuống đóng gói nấm.

“Ơ, chị ơi, hôm nay không có kê tùng nhung hả?” – Chu Tử Vượng hơi thất vọng. Mấy ngày nay ăn ké được hai bữa kê tùng nhung siêu phẩm, cậu đã nghiện món ấy mất rồi.

Hà Văn Phong gõ nhẹ lên đầu cậu một cái: “Cậu tưởng kê tùng nhung là nấm bình thường hả, muốn có là có sao?”

Chu Tử Vượng ôm đầu cười khì: “Thì em hỏi thử thôi mà…”

Đúng là nếu kê tùng nhung dễ kiếm vậy, đã chẳng có giá trên trời như thế.

Nấm hương thì dễ bảo quản hơn. Hai bao tải lớn gần như không hỏng cái nào, phân loại xong, đóng được tổng cộng 176 hộp dùng hộp đựng một lần. Ngoài ra còn dư hơn 8 cân loại xấu, Lục Trầm Ngọc tính để lại ăn dần.

Cô chọn thịt ba chỉ có cả nạc lẫn mỡ, băm nhỏ. Nấm hương rửa sạch, cắt hạt lựu. Hành tây, gừng, tỏi cũng băm nhuyễn.

Đầu tiên là xào thịt. Cho rượu nấu vào khử mùi, đảo đều đến khi mỡ tiết ra, thịt chuyển vàng giòn thì gắp ra để riêng.

Dầu trong chảo giữ lại, phi thơm hành gừng tỏi, sau đó cho tương ớt đậu vào đảo nhanh tay, tiếp tục thêm nấm đã cắt vào xào đến khi mềm và ra nước. Lúc này mới đổ thịt vào đảo chung, thêm dầu hào, nước tương, nước màu, muối, đường, cuối cùng cho ít nước, đậy nắp, om lửa nhỏ 10 phút.

Khi mở nắp, mùi thơm đậm đà hòa cùng hương nấm bốc lên nghi ngút. Mọi ánh mắt đều lập tức đổ dồn về phía nồi.

Lục Trầm Ngọc múc sốt ra, nhanh tay trụng một tô mì tươi, chan sốt lên, rắc ít hành lá, đảo đều — một tô mì nấm thịt bằm thơm lừng, nóng hổi ra lò.

“Nhìn gì nữa, ai muốn ăn thì tự trụng mì nha.”

Được cô nhắc, mọi người bỏ việc đang làm, ai nấy tự múc cho mình một tô. Bà Kim giúp chia mì.

Sợi mì nóng hổi phủ đầy sốt màu hổ phách, nước sốt sánh bóng chảy len lỏi giữa từng sợi mì. Mọi người cầm đũa đảo đều, hương thơm dậy lên từng đợt.

Lục Trầm Ngọc gắp một đũa mì, đưa vào miệng.

Mì mềm dẻo dai, ngấm trọn hương vị đậm đà từ sốt. Thịt bằm béo thơm, nấm mềm nhưng vẫn giữ được độ dai. Vị mặn ngọt hài hòa, đậm mà không ngấy.

Cô còn chưa kịp nuốt xong miếng cuối thì tô mì đã sạch bóng, đáy chỉ còn lại chút nước sốt. Cô lặng lẽ cạo sạch phần sốt còn sót lại.

Ngẩng đầu nhìn quanh, phát hiện mình không phải người duy nhất làm vậy. Hà Văn Phong còn đang ăn đến tô thứ hai.

“Chị ơi, ngon lắm luôn á!” – Hà Văn Phong cảm động nói, ánh mắt sáng rỡ như đứa trẻ được phát quà.

Từ bánh hành, cháo, đến mì dầu hành, giờ thêm mì nấm, món nào của Lục Trầm Ngọc cũng khiến người ta phải nuốt nước miếng. Giờ mỗi sáng dậy, Hà Văn Phong đều rất có động lực, chờ mong bữa trưa và tối đến nỗi đi giao hàng cũng chẳng thấy mệt.

“Ôi đậu xanh, món này đỉnh thật đấy!” – Chương Gia mới vào làm sáng nay, miệng dính đầy nước sốt, vừa ăn vừa nói, “Bảo sao chị không cần mở cửa hàng mà dám tuyển cả kế toán như em. Em thấy rồi, cái bàn làm việc và cái máy tính của em… chắc sắp có rồi đấy!”

Chương Gia lập tức đổi thái độ. Sáng còn ôm ý định làm thử một ngày, giờ thì xác định rõ ràng — chỉ cần còn được ăn cơm trưa thế này, cô có thể làm tới khi Lục Trầm Ngọc dẹp luôn quán cũng không sao!

Chiều hôm đó, thực đơn thêm món mì thịt bằm nấm hương, giá 18 tệ/phần.

Sự yêu thích dành cho món này chỉ xếp sau món kê tùng nhung hầm gà, Lục Trầm Ngọc biết chắc nấm này có thể bán được.

Cô định giá 230 tệ một hộp nấm dại, mỗi hộp nặng một cân.

Tuy biết nấm này ngon thật, nhưng trong mắt người tiêu dùng, nấm hương là loại dễ mua trong siêu thị nên phản hồi sau khi đăng bài khá ít. Chỉ có một người đặt ngay 10 hộp.

Nhưng vậy đã vượt kỳ vọng của Lục Trầm Ngọc — cô vốn nghĩ sẽ chẳng có ai mua.

Người đặt 10 hộp chính là Lý Trọng Hoài. Mua xong, cậu lập tức chụp màn hình gửi cho ông nội mình, Lý Đống.

Lý Đống: “?? Con mua nấm làm gì?”

Lý Trọng Hoài: “Ông dặn cháu canh mua đó mà.”

Lý Đống: “Ý ông là kê tùng nhung! Kê tùng nhung!!”

Lý Trọng Hoài: “Dạ, cô chủ bảo hôm nay không có kê tùng nhung, chỉ có nấm hương dại.”

Dù sao đã mua rồi, không thể trả. Nấm hương thì nấm hương, tuy không bằng kê tùng nhung nhưng mùi vị cũng không tệ.

Không ai mua thêm, Lục Trầm Ngọc liền gọi cho ông chủ Chu.

Nghe nói không còn kê tùng nhung, ông Chu tiếc lắm, nhưng cũng hiểu — loại đó vốn chỉ có đúng vụ. Còn về nấm hương…

Ông Chu nói thẳng: “Lục tiểu thư à, nấm hương thì nhà hàng tôi dùng không hết nhiều. Tôi chỉ có thể lấy giúp cô 20 hộp, còn lại thì… tôi chịu.”

Lục Trầm Ngọc không gấp. Bán được 20 hộp cũng tốt. Cô tin chắc khi nhà hàng của ông Chu nấu món từ nấm này, kiểu gì cũng sẽ quay lại tìm cô.

Tối hôm đó, nhà họ Lý có thêm một món mới trong thực đơn — bào ngư chay.

Tên thật là nấm hương kho kiểu bào ngư. Nấm được cắt bỏ cuống, cắt hoa văn chéo trên mặt tạo hình như bào ngư. Chiên mặt cắt vàng nhẹ rồi trở mặt thêm một phút để khóa nước, sau đó vớt ra.

Chảo giữ lại lớp dầu mỏng, phi gừng, cho thêm hoa hồi, rưới nước tương, dầu hào, nước màu, đường rồi đảo đều. Tiếp theo cho nấm vào xào sơ, đổ nước lèo vào vừa ngập nửa nấm, đậy nắp om nhỏ lửa 10 phút.

Cuối cùng, hoà bột năng cho nước sánh lại là có thể tắt bếp, bày ra đĩa.

Gia đình nhà họ Lý vốn kỹ tính, bài trí món ăn cũng phải đẹp mắt. Nấm được xếp gọn gàng trên đĩa, đi kèm là bông cải luộc để trang trí, rưới nước sốt óng ánh lên mặt — nếu không nói, thật sự sẽ tưởng đây là bào ngư thật.

Ông Lý ngửi thấy mùi hương ngào ngạt từ nấm lan ra, gắp ngay một miếng.

Nấm mềm, bóng mướt, thấm đẫm nước sốt mặn ngọt dịu nhẹ. Cắn xuống, nước sốt tràn ra hòa cùng hương nấm, giống như phần tinh túy nhất của cả nồi nước dùng.

Thịt nấm dai nhẹ, độ chắc và béo gần như bào ngư thật nhưng không hề ngấy. Một miếng thôi, ông Lý đã chuyển từ thái độ thử chơi sang… ăn thật.

Ăn xong một miếng liền gắp thêm miếng nữa.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc