Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 18

Cài Đặt

Chương 18

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Lục Trầm Ngọc định lên lầu gọi bà Kim xuống phụ một tay, vừa bước đi đã phát hiện mình từ đầu đến chân toàn là bùn đất, đôi giày thể thao dưới chân cũng nát bét, đi tới đâu để lại dấu bùn tới đó.

Cô vội vàng cởi giày, xách theo đi về phía nhà vệ sinh tầng hầm.

Biệt thự khá rộng, tầng hầm ngoài gara xe còn có phòng chiếu phim, phòng chứa đồ và một phòng nghỉ, dĩ nhiên cũng có sẵn nhà vệ sinh.

Sau khi rửa sạch lớp bùn đất, Lục Trầm Ngọc đi thang máy thẳng lên tầng ba thay đồ, rồi mới xuống lại tầng một.

Phòng khách dưới tầng một, ghế sofa dài có người nằm ngả nghiêng, ngay cả tấm thảm trên sàn cũng có hai người co ro — hai cậu giao hàng đang tụm đầu chơi game, còn Chu Nhiễm và Chu Chính vì không có điện thoại nên đành nằm ngủ.

Lục Trầm Ngọc lúc này mới nhớ ra… mình chưa sắp xếp chỗ nghỉ ngơi cho mọi người.

Hai cậu giao hàng thì không nói làm gì, nhưng bà Kim và mấy đứa nhỏ, với cô mà nói, không thể coi là người ngoài.

“Cô Kim.” – Lục Trầm Ngọc gọi bà Kim đang bận trong bếp ra, dẫn đến khúc cua nơi cầu thang tầng một. Ở đó có một lối nhỏ thông ra sân sau, hai bên hành lang đều có phòng.

“Ở đây có hai phòng còn trống, đều có nhà vệ sinh riêng. Lúc nào rảnh thì mọi người vào đó nghỉ ngơi, cô cứ tự sắp xếp nhé.”

Bà Kim đứng ngẩn ra nhìn hai căn phòng sạch sẽ, rộng rãi như khách sạn năm sao, không giấu nổi sự ngạc nhiên.

“Tiểu Lục, vậy có ổn không đó?” – bà ngập ngừng.

“Có gì đâu mà không ổn ạ, chỉ là hai phòng thôi mà. Trên lầu còn bốn, năm phòng nữa kìa. Nếu cô thích ở tầng hai thì con sắp cho cũng được.”

“Thôi thôi thôi, ở tầng một là được rồi.” – bà Kim vội xua tay.

Sau đó bà gọi mấy đứa nhỏ đang nghỉ dưới sàn phòng khách tới, cho bọn con trai một phòng, con gái một phòng, để vào trong nằm nghỉ.

“Cô Kim, con thấy nằm trên sofa thoải mái lắm luôn, con không muốn vào phòng đâu.” – Chu Chính lưu luyến, còn muốn xem hai cậu kia chơi game.

Bà Kim cũng không ép, chỉ có Chu Nhiễm và Lư Đồng Đồng là vui vẻ chạy vào phòng nghỉ.

Lục Trầm Ngọc thấy bà Kim còn định quay lại bếp, liền kéo lại: “Cô Kim, bạn con chở tới mấy thứ, để dưới tầng hầm rồi, cô giúp con mang lên nha.”

Bà Kim không nghĩ nhiều, đi theo xuống tầng hầm, vừa bước vào đã thấy đống nấm rừng ngổn ngang dưới đất thì sững cả người.

“Cái này… giống nấm kê tùng quá trời! Trời đất ơi, sao lại có nhiều như vậy?!”

“Đâu ra mà nhiều nấm kê tùng vậy?!”

Lục Trầm Ngọc bảo là bạn gửi cho, bà Kim nhìn kiểu gì cũng thấy không giống thứ người bình thường có thể mang đi tặng, nhưng chuyện đó để tính sau, giờ phải mau chóng xử lý đống nấm này đã.

“Trời đất ơi, có nhiêu đây nấm mà không nói sớm! Chờ cô, để cô lên gọi tụi nhỏ xuống phụ một tay.”

Chưa đợi Lục Trầm Ngọc kịp lên tiếng, bà Kim đã vội vã chạy lên.

Chẳng mấy chốc bà Kim dẫn cả nhóm xuống, trên tay còn ôm theo một chồng hộp đựng thực phẩm. Mọi người được phân công, cẩn thận nhặt lấy từng tai nấm còn nguyên vẹn, nhẹ nhàng đặt vào hộp nhựa.

Thấy ai nấy làm việc tích cực, Lục Trầm Ngọc bật cười: “Cẩn thận nha, tối nay chị nấu canh gà nấm kê tùng cho mọi người ăn.”

Mấy đứa nhỏ không biết nấm kê tùng là gì, nhưng có đứa từng nghe nói tới.

“Chị Lục, đây đúng là nấm kê tùng đó hả? Cái loại mắc tiền nổi tiếng á?”

Lục Trầm Ngọc gật đầu: “Lát chị đi mua thêm con gà, tối xong việc ăn luôn, xem như ăn mừng ngày đầu khai trương.”

Thế là ai cũng làm việc hăng say hơn hẳn.

Nấm nguyên vẹn nhặt được tổng cộng 37 hộp. Phần nấm bị dập thì Lục Trầm Ngọc dặn bà Kim rửa sạch, giữ lại để nấu ăn tối.

Còn 37 hộp còn lại, cô quyết định bán.

Nấm kê tùng, đặc biệt là loại tươi, giá thị trường cực kỳ cao, còn được xem là hàng hiếm. Hành lá và lá kỷ tử ở thế giới kia đã ngon đến vậy rồi, thì nấm này chắc chắn còn xuất sắc hơn.

Mỗi hộp khoảng 1 cân, Lục Trầm Ngọc dự định bán 800 tệ một hộp. Còn khách hàng… thì cô đã nghĩ sẵn.

Cô mở lại khung trò chuyện với nhân viên quản lý bất động sản từng kết bạn qua WeChat hôm trước.

“Chú ơi, khu biệt thự này không có nhóm chat của cư dân hả? Sao cháu chưa được kéo vô nhóm?”

Chẳng bao lâu phía đối phương nhắn lại: “Xin lỗi ạ, bọn tôi quên mất. Để tôi thêm chị vào ngay.”

Lát sau, Lục Trầm Ngọc được mời vào một nhóm tên “Cư dân Kim La Loan”. Thành viên chỉ có khoảng hơn 120 người.

Cô từng nghĩ cư dân khu biệt thự kiểu này, trong nhóm sẽ toàn thảo luận chuyện tài chính đầu tư gì đó. Ai dè vừa vào đã có người chào hỏi:

“Nhà 13 mới dọn tới hả? Căn đó trước nghe nói có ma đúng không?”

Lục Trầm Ngọc: “…”

Vừa dứt lời, lập tức có thêm mấy người khác hùa vào hỏi cô. Còn chưa kịp trả lời, nhóm đã bắt đầu bàn tán rôm rả về “truyền thuyết” ngôi nhà số 13.

Lục Trầm Ngọc cũng chả ngại góp vui: “Tôi tốn cả đống tiền mua một vật trấn trạch về, siêu độ xong rồi. Từ nay nhà tôi sạch sẽ, không có ma.”

Nhóm… im bặt.

Nói là không tin thì lại chính họ lan truyền tin đồn. Nói tin thì… ai tin nổi chuyện siêu độ bằng bảo bối trấn trạch?

Không chờ người ta phản ứng, Lục Trầm Ngọc tiếp tục tung chiêu:

“[Hình ảnh] – Nấm kê tùng tươi, vừa hái sáng nay, hàng cực phẩm, chỉ 800 tệ một hộp. Số lượng có hạn, ai mua thì nhanh tay!”

Cả nhóm lại im lặng.

Cô lại gửi thêm: “Miễn phí giao tận nhà, đặt ngay có hàng trong 10 phút.”

Cuối cùng cũng có người nhắn lại: “Thêm nhầm người hả???”

Dù gì đây cũng là nhóm của cư dân khu Kim La Loan — toàn người giàu có, ai lại đi đăng quảng cáo bán đồ ăn vặt trong nhóm cơ chứ?

Lục Trầm Ngọc đáp tỉnh bơ: “Không nhầm, tôi là chủ mới căn số 13.”

Ngay sau đó, nhân viên bên quản lý gửi tin dồn dập:

“Chị Lục, nhóm này không được đăng quảng cáo!”

“Làm ơn xóa đi, nếu không tụi em phải mời chị ra khỏi nhóm!”

Lục Trầm Ngọc vẫn bình tĩnh: “Vậy các anh không muốn thu phí quản lý mấy năm nữa hả?”

Phía quản lý… im re.

Dĩ nhiên là muốn!

Lục Trầm Ngọc gửi thêm: “Tôi đang kiếm tiền để đóng phí đó, coi như anh không thấy nha, tôi chỉ bán nửa tiếng thôi.”

Có lẽ người bên quản lý đi xin chỉ thị, sau đó không nhắn gì thêm. Lục Trầm Ngọc thì trở lại nhóm tiếp tục trò chuyện.

Một hồi sau, có người cuối cùng cũng lên tiếng: “Nấm kê tùng thật không đó? Hàng tươi hả?”

Không ngờ lại có người mua thật. Lục Trầm Ngọc xách túi đựng vài hộp, bước ra cửa.

Biệt thự số 37, bên trong có hai ông cụ đang chơi cờ.

“Ê, ông Lý, ông có phải đang lén tra nước đi tiếp theo trên điện thoại không đó? Tôi nói trước nha, vậy là gian lận!”

Ông Lý đang định mở app thì dừng tay, bực mình quay sang mở nhóm chat, gắt: “Ai gian lận gì? Tôi đang đặt mua nấm kê tùng tươi đó biết chưa!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc