Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Trong căn tin của tòa nhà Hoàn Vũ, mọi người liên tục quay đầu nhìn về một bàn ăn phía bên kia.

Ngồi ở đó chính là bà Trúc và con gái bà – Phí Đình.

Phí Đình cũng nhận ra ánh mắt của người xung quanh, nhưng cô chẳng mấy quan tâm. Sau vụ ly hôn với chồng cũ, cô đã quen với việc trở thành tiêu điểm chú ý. Với thân phận hiện tại của cô, dù người khác có lời ra tiếng vào thì cũng chẳng ai dám tới gây chuyện trước mặt.

Chỉ là lần này, mọi người không phải đang bàn tán chuyện ly hôn, mà là bị mùi thơm nức mũi của đồ ăn trên bàn hai mẹ con hấp dẫn.

Dưới sức ép của hương thơm ấy, mấy phần cơm công sở vốn tạm gọi là tươm tất giờ trông thật nhạt nhẽo.

Phí Đình gắp một đũa mì dầu hành, sợi mì được bọc trong lớp dầu hành óng ánh, thịt bằm thơm lừng xen kẽ, mùi hương bay thẳng vào khoang mũi. Vừa nếm được miếng đầu tiên, ánh mắt cô lập tức mở to — mùi vị này còn xuất sắc hơn tưởng tượng nhiều!

Phí Đình không nói gì, chỉ giơ ngón tay cái lên với mẹ.

Mấy nhân viên trẻ ôm khay cơm đi ngang qua, giả vờ lướt qua nhưng mắt thì cứ dán chặt vào hộp mì dầu hành trên bàn hai mẹ con. Cổ họng ai nấy đều bất giác nuốt nước bọt.

Cuối cùng, trưởng phòng tài vụ – ông Vương – không chịu nổi nữa, cười híp mắt lại gần: “Phí Tổng, hôm nay mang món gì vậy? Mùi thơm lan khắp căn tin rồi.”

Ông này vốn là người bên chồng cũ của cô, Phí Đình không muốn dây dưa, nhưng cũng không tiện tỏ thái độ, bèn lạnh nhạt đáp: “Món mẹ tôi nấu ở nhà, đồ ăn bình thường thôi, không có gì đặc biệt.”

Ông Vương cười gượng, ánh mắt vẫn không rời khỏi hộp cơm.

Phí Đình cũng mặc kệ ông ta, từ tốn gắp một miếng bánh hành. Bánh giòn tan, lớp vỏ vỡ vụn “rắc” một tiếng, hành và dầu béo ngậy lập tức lan tỏa khắp khoang miệng. Mấy bàn bên cạnh đều cùng lúc nuốt nước bọt.

Nhìn thấy mấy trợ lý đang ngồi ở xa, cô vẫy tay gọi một người lại rồi đưa cho hộp bánh hành.

“Ngon lắm, ăn thử đi.”

Vài cô gái được chia phần, sau khi cảm ơn liền chia nhau một miếng bánh.

“Trời ơi, ăn còn thơm hơn ngửi nữa!”

“Không lẽ chị Phí đặt từ nhà hàng cao cấp? Ngon quá trời, chắc mắc lắm.”

“Chị Phí tốt ghê, có đồ ngon là nhớ đến tụi mình.”

Ăn xong, Phí Đình quay sang hỏi: “Mẹ mua mấy món này hết bao nhiêu tiền?”

Vừa hỏi xong là cô đã nghĩ chắc mẹ lại tiêu tốn một khoản kha khá. Vậy mà con số bà Trúc nói khiến cô giật cả mình.

Chỉ 27 tệ?

Phí Đình tưởng mình nghe lầm — hương vị này, số lượng này, mà chỉ bán 27 tệ?

Bà Trúc cũng thấy khó tin: “Ừ, mẹ thấy ngon hơn cả cái tiệm con đưa mẹ đi lần trước, cái chỗ bán bát cháo 288 tệ đó.”

Còn bà Trúc nghĩ thế nào thì Lục Trầm Ngọc không biết, cô chỉ đang nhìn đống tin chuyển khoản trên điện thoại mà vui đến mức suýt bật cười thành tiếng.

Không có khách nào chỉ đặt một phần, đa phần đều đặt từ 50 tệ trở lên. Hơn trăm đơn, doanh thu của cô đã vượt 5.000 tệ.

Ít nhất chi phí thuê người hôm nay là đủ rồi.

Đến 12 giờ, đơn bắt đầu ít đi. Dù sao danh sách bạn bè trong điện thoại của cô chỉ có chừng đó người, muốn bán thêm cũng không có chỗ.

Khi làm xong đơn cuối cùng cũng đã gần 1 giờ.

Cô bảo bà Kim và mấy đứa nhỏ nghỉ ngơi, khoảng 3 giờ chiều lại bắt đầu chuẩn bị. Làm dư cũng không sao, tối cô đem đi bán tiếp.

Dặn dò xong, Lục Trầm Ngọc xuống bãi đậu xe dưới hầm, khoác thêm chiếc áo mưa rồi bước qua cánh cửa không gian.

Vì ngày nào cũng qua lại nên dao, bao tải lưới và đồ dùng khác cô để sẵn trong hang bên kia. Cô lấy đồ rồi đi ra ngoài, không ngờ trời đã tạnh. Thế là cô tháo áo mưa cất lại trong hang.

Hôm nay cô còn dư ra một tiếng, có thể tranh thủ đi xa hơn.

Đi ngang qua bãi hành dại, Lục Trầm Ngọc phát hiện chỗ hành hôm trước cô đã cắt lại mọc ra thêm nhiều lá mới, cao chừng bằng bàn tay, lớn nhanh thật.

Băng qua bãi hành, cô đi tiếp. Mưa từ tối qua chẳng rõ đã tạnh lúc nào, mặt đất vẫn ẩm ướt, nước đọng loang lổ. Giày cô thấm ướt cả, nhưng cô mặc kệ. Đi được một đoạn, cô phát hiện một khe nước nhỏ. Nước men theo dốc chảy xuống, cô tò mò đi theo xem có dẫn tới sông hay không.

Dân cư thường sống quanh nguồn nước, nếu tìm được sông thì có khi sẽ tìm được dấu vết con người.

Nhưng chưa kịp tìm thấy sông thì trước mặt cô đã xuất hiện một cảnh tượng trắng toát.

Vòm nấm trắng muốt, thân cao dài, mọc chen chúc sát đất.

Lục Trầm Ngọc dụi mắt, xác nhận mình không nhìn nhầm, lòng bỗng chốc kích động hẳn lên.

Trời ơi, chẳng phải đây chính là loài “vương giả chi nấm” — gà rừng trắng (tức gà rừng lông trắng, hay còn gọi là kê tùng)?

Cô vốn là một người cực mê xem video hái nấm, đặc biệt là nấm dại. Dù chỉ xem qua màn hình mà vẫn thấy tay ngứa miệng thèm. Khổ cái vùng cô sống không có núi, siêu thị cũng chỉ bán vài loại phổ thông như nấm đùi gà, nấm rơm, nấm hương, nấm mỡ…

Còn gà rừng trắng? Nghe danh đã lâu mà chưa bao giờ được ăn.

Giờ nhìn thấy cả một đám thế này, cô lập tức vứt luôn ý định tìm sông, chỉ muốn hái nấm.

Mưa vừa dứt hôm qua, nấm mới nhú, thêm vào đó cây cối um tùm che nắng nên phần lớn chỗ nấm trước mặt đều còn “chưa bung dù”.

Mà nấm chưa bung dù thì giá khác xa nấm đã bung. Thế là Lục Trầm Ngọc chuyên nhặt loại chưa bung đem về.

Giỏ cô mang theo nhanh chóng đầy ắp. Không còn cách nào, cô đành dồn phần lớn vào bao tải lưới.

Nếu có dân hái nấm chuyên nghiệp mà thấy cảnh cô bỏ gà rừng trắng chưa bung dù vào bao lưới thế này, thể nào cũng giận tím mặt. Nhưng giờ xung quanh không có ai, cô cũng không nỡ bỏ cả bãi nấm chỉ để mang một giỏ nhỏ về.

Khi quay lại hang, cô vác theo bao tải nấm trên lưng, tay lại xách thêm một giỏ, đi không nổi.

Về đến hang, còn tám phút.

Cô đặt nấm xuống, tranh thủ chạy đi nhổ thêm một bó hành thật to. Hành nhà đã cạn, tranh thủ tích thêm. Về tính bền vững thì tính sau.

Còn lá kỷ tử thì hết giờ mất rồi, để mai vậy.

Lục Trầm Ngọc thu hoạch đầy túi trở lại.

Vừa ra đến tầng hầm, cô thở phào ngồi bệt xuống sàn.

Phát hiện vật phẩm năng lượng — hành dại, nhận được giá trị năng lượng: 4.6

Phát hiện vật phẩm năng lượng — gà rừng trắng loại mũ to, nhận được giá trị năng lượng: 223.7

Cô suýt bật dậy vì mừng, chỉ tiếc mệt quá, chân không nhấc nổi.

Thật sự là gà rừng trắng!

Hơn nữa năng lượng còn cao đến thế, chắc chắn là hàng thượng hạng!

Cô lập tức bò dậy, lôi hết nấm trong bao ra, sợ để lâu bị đè hỏng mất.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc