Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lý Đô còn đang cầm điện thoại xem nhóm chat thì bị Diêm Quốc Phú thò tay đẩy ra, giọng đầy khinh khỉnh:
“Ông Lý này, trong nhóm bán mấy thứ toàn là hàng giả, ông còn tin à? Bị lừa còn không biết xấu hổ, ha ha ha.”
Lý Đô thu lại điện thoại, tức tối: “Ông nhìn cũng chưa nhìn, sao biết là giả? Nhỡ đâu là hàng thật thì sao?”
Diêm Quốc Phú bĩu môi: “Chậc chậc, ông cứ tin mấy thứ trên mạng đi, người ta nhắm vào mấy ông vừa rảnh vừa có tiền như ông để lừa đấy. Ông phải học tôi này, ai nói gì kệ, tôi là không mua!”
Lý Đô hừ lạnh: “Không có tiền thì cứ nói không có tiền, đừng viện cớ. Đừng tưởng tôi không biết, ông vừa tốn cả mấy chục triệu mua món đồ đồng thời Thương Chu gì đó, xong tiền bị vợ giữ hết rồi còn gì.”
Diêm Quốc Phú đỏ mặt: “Gì mà ‘thời Thượng tuần’? Là thời Thương Chu đấy!”
Hai ông còn đang cãi thì chuông cửa biệt thự số 37 vang lên.
Người ra mở cửa là quản gia nhà Lý Đô.
“Lão gia, bên ngoài có một cô bé nói là mang nấm kê tùng tới, bảo là ông chủ nhà gọi tới…”
Lý Đô chưa kịp phản ứng, Diêm Quốc Phú đã lên tiếng trước: “Cho vào đi, tôi muốn tận mắt xem xem ông bị lừa kiểu gì!”
Lục Trầm Ngọc vừa vào nhà đã thấy hai ông lão mặt mày nghiêm nghị.
“Cháu là người bán nấm kê tùng trong nhóm à?”
Cô gật đầu, đặt túi xuống đất rồi lấy một hộp đặt lên bàn: “Hai ông ai là người đặt hàng ạ?”
Lý Đô nghiêng người xem kỹ: “Để tôi xem thử.”
Lục Trầm Ngọc mở nắp hộp đựng thực phẩm, bên trong là nấm kê tùng chưa nở mũ, còn dính chút đất và nước mưa.
“Ơ?” – mắt Lý Đô sáng rực, nhẹ nhàng nhấc một cây nấm lên quan sát.
Mũ nấm chưa bung, gốc vẫn còn bám đất mới. Ông cẩn thận bẻ nhẹ ra, phần thịt nấm bên trong trắng muốt, khiến ông không nhịn được mà trầm trồ: “Nấm tươi thật!”
Diêm Quốc Phú cũng rướn người nhìn, nhưng miệng vẫn không phục: “Hừ, xem thử tươi được mấy phần.”
Thật ra Diêm Quốc Phú không phải không có lý do nghi ngờ. H thị không phải vùng sản xuất nấm kê tùng, muốn vận chuyển từ nơi trồng về đây, dù có dùng máy bay nhanh thế nào cũng mất ít nhất nửa ngày.
Ấy vậy mà Lục Trầm Ngọc lại dùng hộp nhựa thông thường, không có giữ lạnh, nói sao cũng khó tin là còn tươi.
Nhưng chỉ nhìn sơ qua là ông đã bị đánh bại hoàn toàn.
Thứ nấm trước mặt, y như mới hái.
“Đúng là nấm thật…” – Diêm Quốc Phú cầm một cây lên nhìn kỹ, chẳng thể phản bác được nữa.
Lý Đô càng xem càng thích, thấy trong túi còn mấy hộp nữa bèn hỏi: “Còn nữa đúng không?”
Lục Trầm Ngọc lấy thêm ba hộp nữa đặt lên bàn: “Sao ạ, hai ông có mua không? Đây đều là nấm tươi vừa hái chính gốc đấy ạ.”
“Lấy hết cho tôi.” – Lý Đô không do dự.
Bốn hộp nấm, tổng cộng 3.200 tệ, Lục Trầm Ngọc vui vẻ nhận tiền, giao hàng.
Giao xong hàng, cô cũng không vội đi mà nói tiếp: “Ông ơi, ông xem, nấm cháu mang là thật, ông có thể giúp cháu đính chính một chút trong nhóm được không ạ? Mọi người đang đồn cháu bán hàng giả đó.”
Đã lâu lắm rồi Lý Đô không gặp người trẻ nào dám nhờ vả thẳng như vậy. Có điều cô bé này chắc cũng chẳng biết ông là ai, mới dám mở miệng thẳng thắn đến thế.
Diêm Quốc Phú ở bên bật cười: “Ấy, có gì đâu, chỉ một câu thôi mà. Giúp đi, ông Lý.”
Đúng là chuyện chẳng có gì to tát, Lý Đô mở nhóm, gõ đúng ba chữ: “Nấm thật đấy.”
Lục Trầm Ngọc vẫn chưa chịu thôi: “Ông ơi, gửi thêm tấm ảnh nha, có hình có chữ, người ta mới tin ạ.”
Bị ánh mắt mong chờ của cô nhìn chằm chằm, Lý Đô lại gửi thêm một tấm ảnh, kèm theo dòng chữ: “Đã mua.”
“Cảm ơn ông ạ!”
Nhờ Lý Đô lên tiếng, mấy người từng nghi ngờ bắt đầu quay xe, còn có người đặt thêm vài hộp.
Trong số đó có một khách sống ở biệt thự, đang mở nhà hàng. Vừa nhìn là biết nấm kê tùng này thuộc loại thượng phẩm, liền bao luôn phần còn lại.
Bà Kim hơi lo lắng: “Mới ngày đầu đã thế này, có ổn không con?”
“Không sao đâu cô Kim. Mấy phần đặt trước giao xong rồi, mấy phần còn lại tối con ra sạp bán là được. Không lo ế đâu ạ.”
Vì đơn hàng ít đi, Lục Trầm Ngọc đưa tiền cho một trong hai cậu giao hàng đi mua hai con gà về để hầm nấm.
Gà mua về, những người khác vẫn đang bận làm món. Lục Trầm Ngọc giao điện thoại cho Lư Đồng Đồng ghi đơn, còn mình thì vào bếp bắt tay vào làm món gà hầm nấm kê tùng.
Mấy tai nấm hôm nay dùng đều là loại bị xước xát, hình dáng không đẹp, nhưng ăn thì không vấn đề gì. Bà Kim đã dẫn người đi rửa sạch trước.
Nấm kê tùng không thể ngâm nước mà phải dùng dao nhỏ cạo phần gốc, sau đó rửa dưới vòi nước chảy để trôi hết bùn đất. Nếu kỹ thì dùng bàn chải mềm hoặc khăn vải lau sạch.
Làm món gà hầm nấm kê tùng không khó: gà chặt miếng, ngâm nước lạnh khử máu, rồi xào sơ với gừng hành trắng cho thơm. Sau đó đổ nước nóng vào, đun sôi rồi hạ lửa liu riu hầm 40 phút.
Cuối cùng mới bỏ nấm vào, nêm ít muối, hầm thêm 15 phút nữa là xong.
Trong khoảng 15 phút chờ cuối cùng ấy, không khí trong bếp gần như chững lại.
Không phải ai lười việc, mà vì… mùi thơm quá cỡ!
Nếu như mùi hành rừng chiên là kiểu nồng hăng rõ rệt, thì nấm kê tùng lại là loại thơm dịu dàng, dẻo dai và dính lấy sống mũi, thơm tới mức khiến người ta chẳng tập trung được nữa.
Chờ giao hết đơn, đã gần 5 rưỡi. Hôm nay Lục Trầm Ngọc không nhận thêm, cũng chẳng vội bày sạp, toàn tâm toàn ý chờ nồi gà hầm nấm kê tùng chín tới.
Trên đời này, ăn vẫn là chuyện quan trọng nhất.
“Ăn cơm thôi mọi người ơi!”
Mọi người đã sớm chia xong cơm, chỉ chờ gà hầm ra là đánh chén.
Lục Trầm Ngọc và bà Kim khiêng nồi gà to hầm từ hai con gà bưng ra bàn. Vừa mở nắp, một luồng hơi thơm ngào ngạt lập tức cuộn lên như sóng, lan khắp nhà.
Chu Tử Vượng nuốt nước miếng đánh ực: “Trời ơi cái mùi này… người mà ngửi rồi thì hết đường mà sống!”
Hà Văn Phong cũng gật gù: “Có món này, không cần trả lương em cũng chịu làm.”
Bà Kim cười tươi, vừa múc canh vừa dặn: “Từ từ ăn, coi chừng phỏng. Món này hiếm lắm đó, tụi con hên lắm mới được ăn.”
Lục Trầm Ngọc cũng lần đầu được ăn, nhanh tay múc một bát. Nước dùng trong vàng óng, nấm kê tùng đã được xé sợi, nổi lều bều trên mặt.
Cô thổi nhẹ rồi nhấp thử một miếng, đôi mắt liền sáng bừng.
Vị đầu tiên là vị ngọt béo của gà, rồi đến vị thanh ngọt tự nhiên của nấm. Sau cùng, là dư vị đậm đà cứ lắng lại trong cuống họng.
Cô gắp một sợi nấm, thấm đẫm nước dùng, mềm mướt như tơ, đưa vào miệng liền vỡ ra mùi thơm ngào ngạt, giòn giòn, ngọt lịm, ngon đến mức cô nhắm tịt mắt lại tận hưởng.
Cả phòng tràn ngập tiếng húp sột soạt.
“Uhm… Chị Lục ơi, món canh này đỉnh thiệt! Cái nấm này ngon muốn xỉu luôn!” – Lư Đồng Đồng vừa ăn vừa lầm bầm khen.
Ngay cả bà Kim cũng làm hai bát liền.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


