Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 16

Cài Đặt

Chương 16

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Nội dung buổi họp vô cùng đơn giản, chỉ là phân chia công việc và quy trình giao hàng.

Bà Kim phụ trách nấu cháo và bánh hành cùng Chu Chính, Chu Nhiễm. Lư Đồng Đồng lo khâu đóng gói. Còn hai cậu mới nhận việc, Chu Tử Vượng và Hà Văn Phong, thì chịu trách nhiệm giao hàng.

Vì hôm nay là ngày đầu mở bán, mọi chuyện chắc chắn sẽ có sơ suất. Có gì thiếu sót thì điều chỉnh ngay. Thế là xong cuộc họp.

Chu Tử Vượng và Hà Văn Phong thật không ngờ mình lại vào làm cho một “công ty ăn uống” đơn sơ tới mức này… Nhưng đã đến rồi, đành làm thử một ngày xem sao.

Sau khi phân công xong, mọi người nhanh chóng bắt tay vào việc. Hai người giao hàng tạm thời chưa có gì làm, thấy Lư Đồng Đồng lủi thủi một mình gói hàng, liền đến phụ.

Lư Đồng Đồng vì bị bạch biến nên từ nhỏ đã ít nói, không thích giao tiếp. Thấy hai người lạ ngồi cạnh, cô bé có phần lo lắng. Nhưng đợi một lát, thấy không ai nhìn mình bằng ánh mắt lạ lùng, cuối cùng cũng nhẹ nhàng thở ra.

Lục Trầm Ngọc lấy sổ và bút ra, vừa nhìn tin nhắn trong nhóm vừa ghi chép đơn hàng – ghi rõ số lượng, món ăn, địa chỉ và số điện thoại. Ghi xong mỗi đơn, cô đặt sang một bên. Lư Đồng Đồng sẽ dựa theo đó mà gói từng phần, rồi kẹp giấy đơn vào túi.

Bên kia bếp, cháo đã ninh xong, bánh hành do Chu Nhiễm phụ trách. Bà Kim thì bắt đầu nấu món mì thịt bằm sốt hành – món tủ của bà. Lục Trầm Ngọc cũng vì bà có mặt nên mới quyết định thêm món này vào thực đơn.

Bếp trong biệt thự rất rộng, nhiều người làm một lúc vẫn không thấy chật chội. Bà Kim được dịp trổ tài, thao tác vô cùng thuận tay.

Bột mì đã nhào sẵn, giờ bà đang xào thịt. Thịt bằm được ướp từ trước với rượu gạo, nước tương, bột năng và nước, đảo đều một chiều cho ngấm, rồi thêm tí dầu để giữ ẩm.

Khi xào, chảo phải thật nóng mới cho dầu. Hạ nhỏ lửa rồi thả thịt vào, nhanh tay đánh tơi. Khi thịt hơi ngả vàng thì tăng lửa vừa để ép mỡ. Lúc này thêm gừng, tỏi băm, phi thơm rồi cho nước màu và xì dầu vào tạo màu. Cuối cùng thêm chút nước, hầm trong mười mấy giây, thịt sẽ mềm và thấm vị.

Xào xong thịt là đến bước làm dầu hành.

Hành rừng rửa sạch, để ráo hoàn toàn. Chảo nóng thì hạ lửa nhỏ, cho dầu vào, phi vài lát gừng trước rồi thả hành vào chiên chậm.

Ngay khoảnh khắc hành chạm dầu, mùi thơm nồng lập tức lan tỏa – nồng nàn hơn cả khi chiên bánh hành. Thơm tới mức… nhà bên cạnh là bà Trúc cũng ngửi thấy.

Bà Trúc đang ở nhà mà phải ló đầu ra, chỉ một ngửi đã biết mùi thơm phát ra từ biệt thự của Lục Trầm Ngọc. Nhớ lại bữa ăn tối qua, bà chẳng kìm được mà bước tới, bấm chuông biệt thự số 13.

Lục Trầm Ngọc ra mở cửa, thấy bà Trúc thì mời ngay vào nhà.

“Con đang nấu gì mà thơm quá trời vậy? Bác ngửi thấy tận bên kia luôn đó.” – bà Trúc vừa vào vừa nói, thấy trong nhà còn đông người thì hơi ngại – “Ơ, con đang có khách hả? Bác tới có phiền không?”

“Dạ không đâu bác. Bác tới đúng lúc lắm, con đang thử món mới, bác nếm giúp con nha.”

Nghe tới được ăn là bà Trúc không về nữa: “Thử giúp hả? Vậy thì được, bác phụ một tay!”

Mì được kéo tươi tại chỗ, trụng chín, trộn dầu hành nóng hổi cùng sốt thịt bằm thơm lừng – hương thơm lan tỏa khiến ai cũng không nhịn được mà nuốt nước miếng.

Vì là món mới, Lục Trầm Ngọc bảo bà Kim nấu mỗi người một tô. Hai cậu giao hàng cũng được ăn thử. Mọi người quây quanh bàn tròn gỗ lớn trong biệt thự cùng nhau thưởng thức mì.

Không ai nỡ từ chối – vì mùi thơm thật sự quá hấp dẫn.

Bà Trúc vừa nhận tô, mùi dầu hành đã xộc thẳng vào mũi. Húp một muỗng nước mì, vị thơm ngậy nóng hổi lan khắp đầu lưỡi, hành rừng cay nồng quyện với thịt mỡ béo ngậy, làm người ta không kìm được mà gắp ngay một đũa mì bỏ vào miệng.

Mì vừa dai vừa mềm, thấm đẫm dầu hành, thơm nức mũi, bột mì quyện mùi thơm tự nhiên. Thịt bằm mượt mà, dưa leo ăn kèm thì giòn giòn, giải ngấy cực hiệu quả.

“Ái chà!” – bà Trúc bị nóng mà vẫn cố ngậm trong miệng, vừa nhai vừa cười – “Cái món mì dầu hành này… còn ngon hơn cả hồi xưa mấy thầy đầu bếp quốc doanh nấu đó!”

Hai cậu giao hàng cũng đang cắm đầu ăn, nước sốt dính đầy mép mà chẳng buồn lau. Ba đứa nhỏ cũng im lặng thưởng thức, không ai nói tiếng nào.

Bà Kim ăn trông có vẻ đoan trang, nhưng đũa lia vun vút. Một sợi mì rớt xuống bàn, bà cũng tiện tay nhặt lên cho vào miệng.

Lục Trầm Ngọc chống cằm, nhìn mọi người cười: “Mọi người thấy món mì dầu hành của tụi mình sao?”

Không cần nói, ai cũng gật đầu lia lịa, không ai tìm được một điểm nào để chê.

Ăn xong, cả bàn đều đồng tình: món này nhất định sẽ bán chạy.

“Tiểu Lục à, món này thật sự là cô nấu sao? Cô… sao hôm nay thấy tay nghề mình lên tay dữ vậy trời!”

Lục Trầm Ngọc cười: “Cô Kim, mọi người đều thấy mà, toàn là cô tự tay làm đó.”

“Cô Kim, cô nấu ngon lắm luôn!”

“Cô Kim có tay nghề thế này, chị Lục chắc chắn làm ăn phát tài!”

Bị khen liên tục, bà Kim cười tít mắt. Ăn xong liền giục mọi người quay lại làm việc.

Gần 11 giờ, hai cậu giao hàng bắt đầu mang đồ đi giao.

Khách hôm nay đa phần là dân công sở sống quanh mấy khu dân cư lân cận nên giao hàng cũng không mấy vất vả.

Bà Trúc nhìn bàn bếp đầy hộp cơm gói kỹ, người làm ai cũng bận rộn, lúc này mới ngộ ra – thì ra Lục Trầm Ngọc đang kinh doanh tại nhà.

“Con bé, mấy món này con làm để bán hết hả?”

“Dạ, con quên nói với bác. Giờ con đang đi bán đồ ăn đó bác, cũng bày quầy như người ta.”

Bản thân bà cũng từng nghèo, nên không hề khinh thường, mà chỉ chăm chú nhìn đống hộp cơm.

“Còn phần nào không? Bán cho bác một chút đi. Món nãy ngon quá trời!”

Có khách tự tới, tất nhiên không thể từ chối. Lần này, Lục Trầm Ngọc cũng không khách sáo, nhận tiền bình thường.

Bà Trúc mua 2 tô mì dầu hành, 1 tô cháo kỷ tử thịt nạc và 2 bánh hành chiên.

Về tới nhà, bà liền gọi điện cho con gái.

“Phí Đình à, mẹ đem cơm tới cho con ăn nè.”

Đầu dây bên kia, Phí Đình ôm trán: “Mẹ, công ty con có căng tin rồi mà, mẹ không cần phải đem lên đâu.”

“Không giống đâu con. Món này mẹ không nấu, nhớ hai món tối qua mẹ nói không? Là con nhỏ nhà bên làm đó.”

“Mẹ lại lấy đồ người ta về nữa hả?”

“Nói bậy! Mẹ trả tiền đàng hoàng đó nha. Người ta bán, mẹ mua chính chính đáng đáng! Giờ con nói đi, con có muốn ăn không?”

Phí Đình nghĩ đến mùi vị tối qua, chẳng hiểu sao lại gật đầu: “Vậy… để con bảo thư ký ra đón mẹ.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc