Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 15

Cài Đặt

Chương 15

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

“Chị Lục ơi!” – mấy cậu thiếu niên đồng thanh gọi, giọng vừa lễ phép vừa thân thiết.

Hồi nhỏ, mấy đứa này từng được Lục Trầm Ngọc trông nom vài năm. Nhờ vậy, bây giờ dù đã cao lớn hơn nhưng vẫn ngoan ngoãn như xưa.

Có cô dẫn đầu, cả nhóm thuận lợi bước vào khu biệt thự.

Tới khi Lục Trầm Ngọc mở cửa căn biệt thự, bà Kim mới sực nhớ ra điều gì đó, khẽ hỏi: “Tiểu Lục à, nhà này là…?”

“À, người thân của con mất rồi để lại.” – cô nói rất tự nhiên, vừa trả lời vừa rút chìa khóa ra mở cửa.

Tiếng “cạch” vang lên nhẹ nhàng khi ổ khóa bật mở, đèn chùm pha lê ở tiền sảnh lập tức sáng bừng, soi rõ nền đá cẩm thạch phủ một lớp bụi mỏng — căn nhà rộng thế này, Lục Trầm Ngọc không thể nào dọn dẹp hết được.

“Ui chao——” Mấy đứa nhỏ đồng loạt ngẩng đầu, ánh mắt sáng rỡ, chân vẫn lưỡng lự ngoài ngưỡng cửa.

“Không sao đâu, vào đi. Ở đây chỉ có mình chị, không ai nói gì tụi em hết.”

Nghe vậy, mấy đứa mới mạnh dạn bước vào, tíu tít tham quan khắp nơi.

Khác với bọn trẻ vô tư, bà Kim lại chỉ quan tâm đến công việc. Trẻ trong viện phúc lợi khi trưởng thành bắt buộc phải rời đi, nhưng phần lớn đều có sức khỏe kém, khó mà tự lực cánh sinh. Vì thế, trước khi rời viện, giáo viên trong viện luôn cố tìm cơ hội việc làm cho các em.

Chu Chính, Chu Nhiễm, Lư Đồng Đồng còn chưa tới tuổi rời viện, học hành lại không nổi trội, khả năng đỗ đại học cũng thấp. Nên nếu có việc gì phù hợp, viện luôn tạo điều kiện để các em đi thử.

Lục Trầm Ngọc là người đã trưởng thành từ viện, bà Kim rất tin con bé. Nhưng mang cả đám tới biệt thự thế này, bà vẫn không hiểu rốt cuộc là định làm gì. Chẳng lẽ… tới đây lau nhà?

“Tiểu Lục, con gọi tụi nhỏ tới làm gì vậy?” – bà rốt cuộc cũng hỏi.

Lục Trầm Ngọc giơ điện thoại lên: “Làm đồ ăn giao tận nơi.”

Sáng nay khi bày hàng, cô có nói chuyện sẽ nhận đặt món online và giao hàng. Không ngờ vừa đăng tin, nhóm chat vốn chỉ hơn hai chục người lập tức tăng vọt lên hơn trăm.

Lúc này, trong nhóm “Lục Lục Tư Trù”, mọi người đang thi nhau nhắn tin, toàn là lời khen ngợi bánh hành chiên với cháo kỷ tử nấu thịt nạc. Ai cũng sốt sắng hỏi bao giờ được đặt hàng.

“Chủ quán ơi, tại bánh hành ngon quá đó, ngày nào cũng chỉ cho mua hai cái, tôi còn chưa đủ ăn. Vì chuyện này mà đồng nghiệp giận tôi hai ngày rồi, tôi hứa mua dùm mà chưa lần nào mua được.”

“Chị còn đỡ, đồng nghiệp tôi giật luôn của tôi kìa!”

“Ha ha, tôi thì ráng nhịn để đem tặng người ta. Cô ấy ban đầu còn chê, giờ thì nghiện, tối còn rủ tôi về xếp hàng ăn tiếp nữa đó.”

“Tôi mua cho con trai. Nó kén ăn dữ lắm, bình thường một bát cháo cũng không hết. Vậy mà nghe nói hôm nay được ăn cháo là dậy trước cả tôi luôn.”

Bà Kim lướt một lượt tin nhắn, vừa ngạc nhiên vừa khó tin. Lục Trầm Ngọc chỉ mới rời viện vài năm thôi, mà tay nghề nấu ăn thay đổi nhiều như vậy rồi?

Xem mấy người trong nhóm chat khen, cứ như đồ cô nấu là mỹ vị trần gian không bằng.

“Tiểu Lục, con mở tiệm rồi à?”

Lục Trầm Ngọc lắc đầu: “Chưa có đâu cô. Con chỉ bán hàng rong thôi, chưa đủ vốn mở tiệm. Nhưng khách quen rất thích bánh hành với cháo thịt kỷ tử con nấu, con làm một mình không xuể nên muốn nhờ tụi nhỏ giúp.”

Thật ra trong đầu cô tính rất đơn giản. Cả bánh hành và cháo kỷ tử thịt nạc đều không phải món khó làm, ngon là nhờ nguyên liệu sạch và chuẩn. Nếu có người giúp nấu, thêm người giao hàng, chắc chắn làm được một mẻ lớn hơn.

“Việc này… ổn không con?” – bà Kim vẫn hơi lo lắng.

Để bà yên tâm hơn, Lục Trầm Ngọc liền đăng tin trong nhóm:

“Cảm ơn mọi người đã ủng hộ món ăn của mình. Vì có nhiều người phản ánh không mua được hoặc không đủ ăn, mình quyết định mở dịch vụ đặt món và giao hàng. Bắt đầu từ trưa nay nha!”

Tin nhắn vừa gửi đi, nhóm lập tức náo loạn.

“Thật không? Chủ quán cuối cùng cũng nhận đặt món rồi!”

“Tôi muốn mười phần bánh hành! Năm phần cháo thịt kỷ tử!”

“Trời ơi đừng tham quá! Chừa phần người ta với! Tôi cũng muốn mười phần bánh hành đó!”

“Mấy người có bao tử sắt hả? Ăn gì mà dữ vậy?”

“Biết gì mà nói, nhà tôi cuối tuần tụ họp đó!”

Điện thoại cứ reo liên tục, tin nhắn hiện lên không ngừng nghỉ. Bà Kim nhìn màn hình mà choáng váng: “Tiểu Lục, nhiều người đặt vậy luôn á?”

Lục Trầm Ngọc lại nhắn tiếp:

“Thực đơn đặt món: Cháo thịt kỷ tử 6 tệ/phần, bánh hành chiên 6 tệ/phần, mì thịt bằm hành phi 13 tệ/phần. Do là giao riêng nên giá hơi cao một chút.”

“Buổi sáng mở đặt món từ 10h tới 12h. Buổi chiều từ 16h đến 18h. Ai đặt trước được phục vụ trước. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ!”

Nói là tăng giá thêm 1 tệ, nhưng không ai quan tâm. Ai cũng lo nhắn đặt số lượng, gửi địa chỉ, chuyển tiền trước, sợ bị từ chối mất phần.

Thấy đơn hàng ùn ùn tới, bà Kim cuối cùng cũng yên lòng, hỏi vị trí nhà bếp rồi dẫn tụi nhỏ đi ngâm gạo, nhồi bột, bắt tay vào chuẩn bị.

Tay nghề của Lục Trầm Ngọc là học từ viện, bà rất tin tưởng.

“Cô Kim, cô dẫn tụi nhỏ nấu ở nhà giúp con nha. Con đi mua thịt, rồi kiếm thêm người đi giao hàng.”

“Ừ, con đi đi, ở đây để cô lo.”

Lục Trầm Ngọc mở lại nhóm tuyển việc thời đại học, đăng một tin:

Tuyển người giao hàng, cần 2 người, lương 200 tệ/ngày, làm hai ca: sáng 10h đến 13h, chiều 16h đến 19h. Yêu cầu có xe riêng, hỗ trợ thêm 50 tệ/ngày.

Tổng 250 tệ/ngày, không phải chạy cả ngày, yêu cầu cũng không quá khó. Chỉ một lúc sau đã có người nhắn tới.

Cô chọn hai bạn có kinh nghiệm giao hàng — xe của họ còn độ lại thành xe giao hàng chuyên dụng luôn. Gửi địa chỉ xong, Lục Trầm Ngọc liền ra chợ mua thịt.

Tới cổng, cô tranh thủ hỏi Lưu Tiến Phúc xem khu biệt thự này có cho giao hàng vào không.

Ông Lưu đáp rất nhanh: “Có chứ, sao lại không. Cháu nhìn đi, mấy căn ở đây cách nhau xa như vậy, đường thì rộng thênh thang. Không cho vào thì mấy người ở đây kêu trời mất.”

Nghe vậy, Lục Trầm Ngọc yên tâm. Tiện mượn luôn xe điện của ông để chạy ra chợ, mua 5 cân thịt thăn, 10 cân ba chỉ, phần ba chỉ băm nhỏ để làm nhân. Cô còn mua thêm ít dưa leo ăn kèm với mì hành.

Về tới nhà thì cũng vừa kịp 10h.

Không lâu sau, hai người giao hàng mới tuyển cũng đến nơi — đều là thanh niên trẻ khỏe, nhìn là biết lanh lẹ siêng năng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc