Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Lâu lắm rồi mới được ăn cơm nhà, lòng Phí Đình chợt mềm lại.
“Mẹ, mẹ nấu gì mà thơm quá vậy?”
Từ trong bếp, bà Chúc ló đầu ra, tay còn cầm cái xẻng sắt:
“Đình Đình về rồi à? Mau đi rửa tay đi con, vừa kịp luôn đó. Mẹ nói thật, hôm nay mẹ làm món trứng chiên hành, ngon lắm!”
Phí Đình lên lầu thay đồ thoải mái xong mới xuống. Vừa bước đến phòng ăn đã thấy trên bàn đặt sẵn ba món.
Trứng chiên hành, canh rau kỷ tử và sườn kho tàu.
Mùi thơm ngào ngạt khắp phòng khiến bụng cô reo lên một tiếng đầy phản xạ.
“Mấy cọng hành dại với rau kỷ tử trong canh là cô bé ở biệt thự số 13 bên cạnh cho mẹ đó. Thơm ghê lắm, con ăn thử xem.”
Phí Đình cúi nhìn bát canh – nước trắng đục, lá rau xanh mướt, điểm thêm ít thịt băm hồng nhạt cùng trứng bắc thảo cắt nhỏ, vừa nhìn đã thấy thanh mát.
Cô gắp một đũa cho vào miệng.
Vị ngọt thanh của nước canh tràn lên đầu lưỡi, rồi đến vị ngậy nhẹ của thịt, rau kỷ tử giòn tan mọng nước, hậu vị ngọt dịu mà mát lành. Ăn một miếng thôi đã thấy sảng khoái từ trong ra ngoài.
“Mẹ nấu ngon thật sự luôn á.”
Thấy con gái ăn ngon như vậy, bà Chúc trong lòng cũng ngập tràn vui sướng. Cuối cùng bà cũng cảm thấy mình vẫn còn giúp được con.
“Nè, ăn thử món trứng chiên hành này nữa đi, món này cũng ngon lắm đó.”
Miếng trứng chiên vàng ươm, mềm mịn, tơi xốp, điểm xuyết những cọng hành xanh nhỏ xíu. Phí Đình gắp một miếng, trứng vừa đụng đũa đã mềm rũ, mùi thơm theo đó lan tỏa, chính là hương cô đã ngửi thấy khi vừa bước vào nhà.
Đưa vào miệng, đầu tiên là vị béo bùi của trứng, kế đó là mùi hành dại the nhẹ, thơm thanh mà không hăng. Hành lấn át hoàn toàn mùi tanh của trứng, vừa đậm đà vừa tươi mới, ăn một miếng lại muốn ăn thêm miếng nữa.
Thấy con gái ăn ngon lành, bà Chúc cũng gắp đũa bắt đầu ăn. Vừa đưa miếng trứng vào miệng, bà bất giác kêu lên:
“Trời đất ơi! Trứng chiên hành sao mà ngon dữ vậy nè!”
Rồi lại gắp một đũa rau kỷ tử, húp một muỗng canh – hương vị thanh dịu khiến bà tròn xoe mắt.
Không lẽ… là bà nấu ra món ngon tới vậy sao?
Bà biết tay nghề của mình không tệ, nhưng chưa bao giờ ngon đến độ này cả.
Thử luôn món sườn kho, ừm, đúng là mùi vị quen thuộc – không sai, món này mới đúng là phong độ bình thường của bà.
Phí Đình cười tủm tỉm:
“Không lẽ mẹ nấu mà mẹ còn không nhớ?”
Bà Chúc bĩu môi:
“Tay nghề của mẹ con không lạ gì mà, làm sao mà nấu ra được món ngon vậy chứ. Con ăn thử sườn kho nè, món này mới đúng là bình thường nè. Mẹ nghĩ chắc do nguyên liệu đó. Hành với rau kỷ tử là đồ hoang nhà bên cho, chắc nhờ vậy nên mới ngon vậy.”
“Đồ mọc hoang đúng là có khác, mùi vị y như có linh khí vậy đó.”
Một bữa cơm, hai mẹ con ăn no nê mà trong lòng cũng nhẹ tênh. Trứng chiên hành và canh rau kỷ tử bị quét sạch đến giọt cuối cùng, chỉ có món sườn kho là gần như không đụng tới.
Phí Đình từng ăn không thiếu sơn hào hải vị, nhưng chưa từng có món cơm nhà nào khiến cô lưu luyến đến vậy. Thậm chí, có khi còn ngon hơn cả đồ trong nhà hàng cao cấp.
Cùng lúc đó, quầy hàng của Lục Trầm Ngọc vẫn đông nghịt như thường lệ. Hôm nay còn có khách muốn đặt trước.
“Cô chủ ơi, bánh hành của cô thơm quá, mà ít quá không đủ ăn!” – một người đàn ông trung niên nấn ná khi Lục Trầm Ngọc đang dọn dẹp – “Mai cô để dành cho tôi hai phần được không? Ngày mai thằng bé nhà tôi đi học về, tôi muốn nó thử ăn.”
Lục Trầm Ngọc vừa lau sạch mấy vết cháo bằng khăn giấy, vừa cười, không ngẩng đầu:
“Anh à, mỗi ngày người xếp hàng nhiều lắm, tôi còn không đủ bán nữa là để dành. Hay mai anh dẫn bé đi xếp hàng thử nha?”
“Trời, tôi cũng muốn lắm chứ. Nhưng mai thứ Sáu, đón con xong sợ trễ quá lại không mua được.” – ông ta gãi đầu, cười – “Tại cô làm ngon quá thôi.”
Nghe thế, những người chưa rời đi cũng nhao nhao hưởng ứng:
“Đúng đó! Cô chủ làm bánh ngon quá chừng, tôi ăn liền ba ngày rồi mà chưa chán!”
“Cho tôi đặt trước đi, tôi trả thêm tiền cũng được!”
“Tôi cũng muốn đặt, cho tôi năm phần luôn!”
“Trời đất, đừng ai đẩy giá nha!”
Lục Trầm Ngọc nhìn đám người hồ hởi mà cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội. Cô suy nghĩ chốc lát rồi nói:
“Vậy thế này đi, tôi lập một nhóm nha. Vài hôm nữa kiếm được người phụ giúp, tôi sẽ nhận đơn trong nhóm.”
Nói rồi cô lau tay, lấy điện thoại ra, nhanh chóng tạo nhóm rồi giơ mã QR lên:
“Mọi người quét mã vào nhóm nha! Tôi cố gắng từ tuần sau là có thể đặt hàng.”
Chưa dứt lời, đám đông đã ùa lên, điện thoại lóe sáng liên tục. Nhóm vừa lập mà đã có hơn hai mươi người.
Một mình cô đúng là xoay không xuể, vừa bán vừa nhận đặt trước là bất khả thi, trừ khi có người hỗ trợ.
Mà chuyện đó cũng không khó.
Tối hôm đó, sau khi thu dọn xong, Lục Trầm Ngọc gọi ngay một cuộc điện thoại:
“Alo, viện trưởng ạ? Cháu là Trầm Ngọc đây, chuyện là thế này…”
Sáng hôm sau, Kim Trân dẫn theo mấy thiếu niên, đi bộ rồi chuyển mấy chặng xe buýt, cuối cùng cũng đến được cổng khu biệt thự Kim La Loan.
“Cô Kim, chỗ này hả?”
Mấy đứa nhỏ đứng trước cánh cổng nguy nga, ngần ngại không dám bước vào.
Kim Trân là giáo viên đời sống ở Viện phúc lợi Thiên Chân. Mấy đứa trẻ đi theo bà – Chung Chính, Chung Nhiễm, và Lư Đồng Đồng – đều là con trong viện.
Viện trưởng họ Chung, nên những đứa chưa có tên đều lấy họ này.
Chúng đều cỡ mười sáu mười bảy tuổi, là những đứa trẻ không ai nhận nuôi.
Chung Chính bị suy giảm thị lực, Chung Nhiễm bị lệch chân, còn Lư Đồng Đồng thì bị bạch tạng. Ở viện, những đứa có bệnh như vậy hầu như không ai muốn nhận.
Tối qua, Lục Trầm Ngọc gọi điện cho viện trưởng Chung, nói muốn tìm người giúp việc tạm hai ngày, mỗi ngày trả 150 tệ, nên Kim Trân đã dẫn tụi nhỏ đến. Có điều không ngờ địa chỉ lại là một khu biệt thự sang trọng như vậy – chỗ này không phải ai muốn vào cũng được.
“Để cô gọi hỏi thử xem sao.”
Lúc Kim Trân gọi tới thì Lục Trầm Ngọc vừa mới dọn hàng xong.
“Cô Kim, đúng chỗ đó đó. Cô chờ cháu một lát, cháu quay về liền.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


