Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Gọi là “gà huyết đằng” thật ra cũng không khó nhận lắm, thân dẹt, hình dạng lạ lùng, trông hao hao cành cây. Điều đặc biệt là… nó “chảy máu”.
Tìm được một dây rồi thì mấy dây còn lại cũng dễ theo dấu. Lục Trầm Ngọc cầm theo con dao phay, vừa đi vừa chặt, nước đỏ tươi chảy lênh láng khắp đất. Gặp cơn mưa rào xối qua, cả một khu quanh chỗ cô đứng như vừa có án mạng xảy ra, đỏ rực rợn người.
Mệt đến mức hai tay tê rần, bả vai cũng nhức mỏi không thôi, nhưng khi nghe thấy hệ thống của cánh cửa thời không vang lên báo cáo giá trị năng lượng thu được, Lục Trầm Ngọc lập tức thấy mọi công sức đều xứng đáng.
Cả bao gà huyết đằng này được tới 167 điểm năng lượng!
Cô còn chưa kịp cười xong thì một tin tốt khác lại đến—cánh cửa thời không có phản ứng rồi!
Sau khi thông báo xong điểm năng lượng, cánh cửa bất ngờ phát sáng. Ánh sáng tan đi, hệ thống lại vang lên:
“Đã thu thập được năng lượng vượt quá 100, cánh cửa thời không nâng cấp thành ‘Cửa sơ cấp’. Thời gian lưu lại mỗi ngày tăng lên 1 giờ, tần suất vượt giới mỗi ngày: 1 lần. Điều kiện nâng cấp tiếp theo: 1000 điểm năng lượng.”
Nâng cấp rồi! Một giờ! Nói là nâng cấp mà sao dễ vậy?
Cô tính nhanh, đã vượt giới 5 lần, tổng cộng mang về 225.25 điểm. Riêng hôm nay, chỉ một bao này đã được hơn 100 điểm, chẳng trách đủ điều kiện nâng cấp.
Dù cánh cửa vẫn chưa thể giao tiếp như người thật, nhưng thời gian ở lại thế giới kia đã dài hơn rồi. Muốn đi được lâu hơn nữa, chỉ có cách là tiếp tục tích góp thêm năng lượng.
Nghỉ ngơi một lúc, Lục Trầm Ngọc lôi bao gà huyết đằng ra sân phơi.
Người bị mưa ướt sạch, cô tạt qua phòng tắm làm một lượt, thay đồ rồi mới ra sân rửa và phân loại gà huyết đằng.
Trời bên này đang nắng đẹp, mới khoảng mười giờ sáng, ánh mặt trời đã khá gắt. Cô đứng bên vòi nước rửa từng đoạn dây gà huyết đằng, sau đó bày ra một bên sân cho ráo nước.
Đang rửa thì cô thấy có ánh mắt nhìn mình chằm chằm, ngẩng đầu lên, thấy bên hàng rào sắt của nhà kế bên có một bà lão đang đứng.
Có vẻ là người vừa mới chuyển tới hôm qua.
Thấy bị phát hiện, bà lão lập tức cười tươi, đi về phía hàng rào, thân thiện gọi:
“Cô bé, thứ này là gà huyết đằng phải không? Cô nhìn thấy giống cây dại ngoài núi lắm đấy.”
Gặp người cười nói tử tế, Lục Trầm Ngọc cũng không tiện lạnh nhạt, liền đáp lại:
“Dạ đúng rồi ạ, người thân của cháu mới gửi tới. Bác biết gà huyết đằng ạ?”
Bà cười: “Bác quê ở vùng núi mà, hồi nhỏ hay theo người lớn lên rừng chặt gà huyết đằng đem bán, tốt hay không nhìn một cái là biết liền.”
Ban đầu Lục Trầm Ngọc còn định lên mạng tra cách phân biệt thật giả, giờ gặp đúng người trong nghề rồi còn gì.
“Vậy bác giúp cháu coi thử đống này có ổn không nha?”
Con gái bà đi làm cả ngày, trong nhà vắng hoe, bà rảnh nên cứ đi dạo quanh khu biệt thự. Thấy cô bé rửa gà huyết đằng liền lại gần.
Nghe cô hỏi vậy, bà lão cười toe, nhanh chóng bày tỏ muốn hướng dẫn cách phân biệt.
Chỉ vài phút sau, hai người mỗi người một cái ghế nhỏ, ngồi dưới bóng râm trong sân.
“Gà huyết đằng là một loại dược liệu, có công dụng hoạt huyết bổ máu, thông kinh hoạt lạc. Mấy chứng bệnh như rong kinh, thiếu máu của phụ nữ đều có thể dùng cái này hỗ trợ trị liệu.”
“Muốn biết loại này có tốt hay không, thứ nhất là nhìn. Loại tốt sẽ có mặt cắt màu nâu đỏ hoặc đỏ sẫm, có mạch máu ‘rỉ máu’, hình thành từng vòng tròn rõ rệt.”
“Thứ hai là sờ. Càng cứng càng thô thì chứng tỏ càng già, càng quý.”
“Thứ ba là ngửi. Lấy một miếng đã phơi khô, đốt thử, nếu có mùi thơm của gỗ cháy là thật, còn nếu hắc hay cay xộc lên là đồ đã ngâm tẩm.”
Vừa nói, bà vừa cầm một đoạn gà huyết đằng lên xem, mắt sáng rỡ:
“Cái này của cháu nhìn là biết đồ rừng thứ thiệt, hơn nữa còn không non, chắc ít nhất cũng mấy năm tuổi.”
Lục Trầm Ngọc vui ra mặt: “Vậy thì tốt quá… không biết mấy thứ này có đắt không bác ha?”
Bà xua tay: “Cái đó bác không rõ đâu, lần cuối cùng bác bán cũng là mấy chục năm trước rồi. Nhưng mà nhớ không lầm thì cũng phải bảy tám chục tệ một cân khô.”
“Khô luôn ạ?”
“Ừ, khô.”
“…” Thôi khô thì khô, phơi khô bán cũng được, còn hơn không.
Bà lão càng nhìn càng thích, sực nhớ đến chuyện con gái mình. Dạo này nó bận chuyện công ty, lại mới ly hôn, đi sớm về khuya, rối loạn nội tiết, kỳ kinh nguyệt cả tháng rồi không đều.
Thứ này là hàng rừng xịn, mang về hầm canh cho con chắc cũng bổ dưỡng lắm.
Bà thử hỏi dò: “Cô bé, cái gà huyết đằng này tốt quá, bác muốn xin một đoạn đem về nấu canh, cháu thấy có được không?”
“Bác muốn thì cứ lấy một đoạn về dùng thôi ạ, không có đáng bao nhiêu đâu, nhà gần mà bác khách sáo chi.”
“Thế thì ngại quá…”
“Có gì đâu bác, cháu chặt trên núi đem về, không tốn tiền gì cả.”
“Vậy bác nhận nha. Mai bác nấu món ngon, đem sang cho cháu một ít.”
“Hehe, vậy cháu cảm ơn bác trước nha.”
Sau đó hai người lại giới thiệu tên tuổi cho nhau. Trò chuyện một lúc, Lục Trầm Ngọc vào nhà mang ra ít lá kỷ tử và hành rừng đưa thêm.
“Cái này cũng là người thân cháu gửi từ trên núi xuống, không có giá trị gì đâu, bác mang về dùng thử nha.”
Bà lão từ chối mấy lần không được, đành nhận. Lòng lại thầm thấy áy náy. Mới hôm qua còn nghĩ cô bé này kỳ lạ, không ngờ lại tốt bụng đến vậy, đến đồ quý cũng chia sẻ không tiếc.
Lục Trầm Ngọc thoạt nhìn thì có vẻ rộng rãi, nhưng thật ra cũng có suy tính của mình. Dân ở khu biệt thự này người nào người nấy chẳng giàu có. Nếu sau này cô bán được gì hay ho từ bên kia thế giới, quan hệ hàng xóm tốt thì dễ tìm mối ra vào hơn nhiều.
Chỉ là bà cụ đâu biết mình đã bị cô bé định vị sẵn là “khách hàng tiềm năng”, vẫn thấy cô bé ngoan ngoãn, hiểu chuyện.
Chiều đến, Lục Trầm Ngọc như thường lệ ra sạp ngồi bán.
Cùng lúc đó, gần giờ tan sở, Phí Đình nhận được cuộc gọi từ mẹ mình.
“Đình Đình nè, hôm nay cô gái hàng xóm cho mẹ ít hành rừng với lá kỷ tử, nhớ về ăn tối nha.”
Cô nhíu mày, hơi đau đầu: “Mẹ lại đi qua nhà người ta nữa rồi à? Con nói mẹ bao nhiêu lần rồi, đừng làm phiền hàng xóm mà.”
“Mẹ đi giúp người ta mà, con nói gì kỳ vậy. Người ta cảm ơn nên mới cho chứ, thôi cúp máy đây, lo về lẹ đi, hành rừng thơm lắm đấy!”
Tuy còn một số việc chưa làm xong, nhưng nghĩ đến chuyện mẹ mới dọn đến, trong nhà chỉ có một mình, Phí Đình suy nghĩ chốc lát rồi cũng quyết định thu dọn đồ về sớm.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
