Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️
Sự chú ý của Lục Trầm Ngọc lập tức bị cây dây leo phía sau hút lấy—một cây gân gà rừng mang giá trị năng lượng lên tới 12 điểm.
Tên này cô từng nghe qua, là một loại dược liệu Đông y, nhưng trước giờ chưa từng thấy tận mắt. Hôm nay vừa nghe hệ thống thông báo, cô lập tức nhận ra—máu chảy ròng ròng thế kia, chẳng phải đúng là “huyết đằng” còn gì!
Nhiêu đây năng lượng cơ mà! Cô nhớ lúc làm cỏ hôm qua đã thấy khá nhiều, nếu gom hết mang về, chẳng phải có thể nạp đầy năng lượng cho cánh cổng thời không sao?
Lục Trầm Ngọc thầm quyết định, việc chính ngày mai chính là quay lại nhặt sạch số huyết đằng đã thấy hôm nay.
Huyết đằng vốn là vị thuốc, chắc cũng có thể bán lấy tiền chứ nhỉ? Cô vội mở điện thoại tra giá, xem xong lại hơi cụt hứng—giá thị trường chỉ khoảng mấy chục tệ một cân, chẳng cao mấy.
Nhưng bây giờ cô chẳng dư dả gì, một xu cũng quý như vàng, làm gì dám chê ít? Dù gì mai cũng sẽ quay lại, nhặt sẵn rồi mang qua hiệu thuốc thử xem sao.
Thu dọn xong mọi thứ, Lục Trầm Ngọc ra khỏi nhà.
Dù đang thiếu tiền, cô cũng không phải kiểu người vì túng quẫn mà bạc đãi bản thân. Cực thì cực, nhưng dạ dày thì không thể qua loa. Bánh hành tuy ngon, nhưng ăn mãi cũng phát ngấy. Giờ có đường kiếm tiền, có chút hy vọng, cô quyết định tự thưởng—một bữa đại tiệc gà rán toàn phần!
Trước đây mỗi lần mua đồ ăn nhanh, cô chỉ dám chọn phần cánh gà, gà chiên hoặc gà viên, hôm nay coi như thoát nghèo một bữa. Ăn xong, còn mua thêm ly trà sữa trân châu, vừa hút vừa ghé chợ mua thịt thăn và gừng. Về đến nhà cũng chỉ mới hơn một giờ.
Chợp mắt nghỉ trưa một chút, đến ba giờ Lục Trầm Ngọc lại dậy tiếp tục làm việc.
Họ thường lượn lờ xung quanh quầy của cô, vừa ngửi mùi hương thức ăn vừa nuốt nước miếng, rõ ràng là muốn bắt chuyện nhưng không tìm được cơ hội.
Thời gian bán chỉ vỏn vẹn hơn một tiếng, Lục Trầm Ngọc bán xong là dọn đồ về ngay.
Hôm nay, đúng lúc cô đang thu dọn, cuối cùng cũng có người bắt chuyện.
“Cô bé, hôm nay cũng bán hết nhanh thế à? Buôn bán tốt thế sao không làm nhiều thêm chút nữa?” – Người lên tiếng là một phụ nữ ngoài bốn mươi, bán lẩu xiên gần đó.
Lục Trầm Ngọc đang cúi đầu lau bếp, ngẩng lên nhìn, thấy chính là chị hàng xóm bán lẩu xiên—chị ta tên là Triệu Hồng Đình, gương mặt nở nụ cười tươi, nhưng ánh mắt thì cứ liếc tới liếc lui về phía quầy của cô, rõ ràng đang cố moi thông tin.
“Chuẩn bị được nhiêu thì bán bấy nhiêu thôi ạ, hết rồi thì về.” – Lục Trầm Ngọc cười nhẹ, tay vẫn không ngừng lau.
“Chà, buôn bán tốt thật đấy, nhìn phát thèm!” – Triệu Hồng Đình tiến thêm một bước, giọng hồ hởi nhưng đầy ngụ ý, “Tôi thấy bánh hành nhà cô cũng đâu có gì đặc biệt, chỉ là thơm hơn tí thôi mà, sao mà đông người xếp hàng vậy nhỉ?”
Tay Lục Trầm Ngọc khựng lại, ngước mắt lên nhìn chị ta, thấy ánh mắt đầy toan tính kia liền hiểu—muốn dò la bí quyết à.
“Chắc tại hợp khẩu vị thôi.” – Cô đáp bâng quơ, không muốn dây dưa.
Nhưng Triệu Hồng Đình không dễ buông tha, hạ giọng hỏi tiếp: “Cô bé, mấy món này là học ở đâu thế? Có phải có bí quyết riêng không?”
Lục Trầm Ngọc thầm cười lạnh, nhưng ngoài mặt vẫn điềm nhiên: “Công thức nấu ăn bình thường thôi ạ, không có gì đặc biệt đâu.”
“Chà, thấy cô cũng lanh lẹ, lại đều là hàng xóm cả, hay là vầy đi…” – Triệu Hồng Đình xoa tay, cười niềm nở – “Cô chịu dạy tôi công thức bánh hành đi, sau này tôi cho cô ăn xiên miễn phí, thế nào?”
Cuối cùng cũng lộ đuôi cáo rồi.
Lục Trầm Ngọc bỏ dụng cụ cuối cùng vào xe ba bánh, đứng thẳng dậy, nửa cười nửa không nhìn chị ta: “Chị này, món xiên nhà chị tôi ngửi cũng thơm lắm, chắc chắn cũng có bí quyết riêng chứ gì? Hay chị dạy tôi trước đi?”
Nét cười trên mặt Triệu Hồng Đình cứng lại, lúng túng cười theo: “Chà, cái này mà, có gì đâu, tôi nấu đại ấy mà…”
“Thì bánh hành nhà tôi cũng nướng đại thôi.” – Lục Trầm Ngọc vỗ tay phủi bụi, lên xe ba bánh – “Chị ơi, cũng khuya rồi, tôi về trước nhé. Buôn bán tốt nha.”
Triệu Hồng Đình đứng đó, nụ cười trên mặt dần tắt hẳn. Đợi cô đi xa rồi mới tức tối nhổ một bãi nước bọt, lầm bầm: “Có gì ghê gớm đâu, mỗi cái bánh hành mà làm ra vẻ… không chừng bỏ hóa chất vào cũng nên!”
Nhìn vẻ mặt tức tối của Triệu Hồng Đình là biết chắc không moi được gì, mấy hàng quán khác thấy vậy cũng không bận tâm nữa.
Tối về, Lục Trầm Ngọc nằm trên giường tính toán.
Ba ngày bán hàng, ngày đầu tiên kiếm được 665 tệ, ngày thứ hai là 1105 tệ, hôm nay—1790 tệ. Tổng cộng thu về 3560 tệ, trừ đi chi phí hết 632 tệ, còn lời 2928 tệ!
Nhìn con số này, dù mấy hôm nay thức khuya dậy sớm cực nhọc, nhưng lòng cô vẫn phơi phới. Chờ khi có thiết bị mới, cô hy vọng mỗi ngày kiếm được 2000 tệ.
Mang theo giấc mộng kiếm tiền làm giàu, hôm sau cô dậy từ bốn giờ sáng, hăng hái chuẩn bị hơn hai tiếng đồng hồ rồi ra quầy.
Chưa kịp đến đầu ngõ đã thấy người ta tụ tập đông hơn hôm trước. Xe còn chưa kịp dừng, đã có khách nhào tới phụ cô dỡ hàng.
“Chủ quán, để tôi giúp cho, cô lo nướng bánh đi, cho tôi hai cái bánh hành với hai bát cháo nha!”
Người là vậy, cứ thấy đông thì càng tò mò, càng muốn hóng. Quầy cô mới bày ra một chút, đã có thêm cả đám người xếp hàng dài. Đến lúc Lục Trầm Ngọc tập trung nướng bánh, khách tự chuyển khoản, tự múc cháo, tự phục vụ luôn.
Đến khi bánh hành bán xong, nồi cháo cũng đã bị khách múc sạch.
Lục Trầm Ngọc: “…”
“Chủ quán, còn nhiều người đang xếp hàng lắm đó, để chúng tôi tự làm cũng được!”
“Đúng rồi chủ quán, nếu được thì hôm sau cháo cứ nấu sẵn đóng hộp mang tới bán, chúng tôi tự mua luôn cho nhanh, cô đỡ vất vả.”
Lục Trầm Ngọc vẫn cười đáp lại, nhưng trong lòng thì biết rõ—cô đâu phải không muốn bán thêm, chỉ là sáng nào cũng bốn giờ dậy, vừa bán sáng, lại bán tối, ngoài thời gian ngủ thì đều đang làm việc.
Huống chi hành thì còn xoay được, chứ lá kỷ tử thì sắp hết sạch, cô có muốn bán thêm cũng bó tay.
Xem ra phải nhanh chóng tìm thêm thứ gì đó có năng lượng, nâng cấp cánh cổng thời không càng sớm càng tốt. Bằng không, mỗi ngày chỉ mở được nửa tiếng, đi chưa xa đã phải quay lại, thì tìm gì được nhiều?
Nghĩ vậy, cô xách hai bao tải to đi nhặt huyết đằng.
Không may, trời lại mưa.
Tuy không lớn, nhưng đất vẫn còn ướt sũng, xem ra trận mưa nặng hạt đã trút xong, chẳng mấy chốc nữa sẽ tạnh. Nhưng cô không đợi được.
Lục Trầm Ngọc ngẫm nghĩ, cắt góc đáy một bao tải, gấp thành hình tam giác úp lên đầu làm mũ che, phần còn lại choàng ra sau lưng.
Đội cái “mũ” kỳ dị ấy, cô bắt đầu men theo con đường vừa được dọn hôm qua, tìm từng dây huyết đằng mọc dọc đường…
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)