Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Biệt thự thông hai giới, tôi bán hàng vỉa hè mà kiếm được… tỷ tỷ tiền! Chương 11

Cài Đặt

Chương 11

Dịch giả: ❣️❣️ Lãnh Nguyệt Hoa Sương ❣️❣️

Người bắt chước cách liếm nắp tô cháo giống như Lưu tiến phúc, thật ra không chỉ có mỗi ông.

Cháo không thơm lừng như bánh hành chiên, lại là món mọi người chưa từng ăn thử, nên lúc mua thường chỉ lấy một tô. Đến khi ăn vào thấy ngon quá mới tiếc rẻ—một tô sao mà đủ!

Mà đâu chỉ ngon, ăn xong cả buổi sáng tỉnh táo, làm việc thấy cũng hiệu quả hơn hẳn.

Cả đám đều âm thầm đồng ý: đúng là sức mạnh của mỹ thực!

Ngày mai nhất định phải mua nhiều “sức mạnh” hơn mới được.

Lục Trầm Ngọc quay về khu biệt thự, từ xa Lưu tiến phúc đã đứng vẫy tay. Đợi cô đến gần, ông mới cười nói:

“Cô bé, tay nghề nấu nướng của cháu là thế này này.” Ông vừa nói vừa giơ ngón cái.

Lục Trầm Ngọc bật cười: “Cũng tạm thôi ạ. À, cháu họ Lục, tên Trầm Ngọc, chú cứ gọi cháu là Tiểu Lục cũng được.”

“Được, Tiểu Lục. Chú họ Lưu, cháu cứ gọi chú là Lưu chú.”

“Chú Lưu, nếu chú thích thì lần sau cháu mang sang cho chú nữa.”

Lưu tiến phúc muốn từ chối, nhưng nghĩ đến hương vị của cháo thì lại không nỡ mở miệng:

“Vậy chú lại nhận thêm một phần lễ của cháu. Sau này có việc gì cần, cứ đến tìm chú, chú giúp được thì sẽ giúp.”

Lục Trầm Ngọc chợt nghĩ đến chuyện:

“Chú Lưu, vừa hay cháu đúng là có một việc muốn nhờ chú.”

Tim Lưu tiến phúc khựng lại—sao vừa nói xong đã phải thực hiện luôn rồi? Không phải cô bé này chờ sẵn để dụ ông đấy chứ? Nhưng nghĩ lại, lời đã nói ra rồi, đành nghe thử xem chuyện gì.

“Cháu nói đi.”

“Là thế này ạ, chú nhìn xem, cháu là con gái, lại ở căn biệt thự to như vậy, trong lòng vẫn hơi sợ, cũng ngại gặp mấy người có ý xấu. Nếu sau này có ai đến hỏi về cháu, thì chú cứ nói cháu là người giúp việc trong nhà đó, được không ạ?”

Phía ban quản lý vốn biết cô sống một mình ở đây, nên cô cũng không ngại chia sẻ với Lưu tiến phúc.

Lưu tiến phúc lập tức hiểu ra. Hóa ra là chuyện nhỏ này thôi. Nhưng mà cô bé này gan cũng lớn thật, sống trong căn nhà đồn là nhà ma mà vẫn ung dung. Ai mà dám động vào cô chứ.

Tuy nghĩ vậy, nhưng ông không nói ra:

“Chuyện nhỏ thôi, chú hiểu. Mấy đứa con gái ai mà chẳng sợ, cháu yên tâm, tụi chú có được huấn luyện rồi, không tiết lộ thông tin của chủ nhà đâu.”

Đúng lúc đó, phía sau Lục Trầm Ngọc vang lên tiếng còi xe. Cô quay đầu lại, thấy một chiếc xe sang màu đen chạy đến.

Lưu tiến phúc vội mở cổng, còn cô thì cũng không trò chuyện nữa, dắt xe ba bánh chạy thẳng vào bên trong.

Trong xe, một bà lão nhăn mặt nói với cô gái ngồi cạnh, trông ăn mặc rất chỉnh tề:

“Không phải con bảo đây là khu biệt thự cao cấp sao? Thế nào lại để người ta chạy cái xe ba bánh tồi tàn kia vào vậy?”

“Được rồi được rồi, mẹ thích sao cũng được. Nhưng mẹ phải nhớ, đây không phải khu xóm cũ của mẹ nữa. Ở đây ai cũng có thân phận, mẹ đừng tùy tiện bắt chuyện hay hỏi han lung tung.”

“Biết rồi, biết rồi. Con nói bao nhiêu lần rồi, mẹ có phải người không hiểu chuyện đâu, mẹ quan hệ tốt lắm mà!”

Cô gái tên là Phí Tinh chỉ biết xoa trán, không đáp nữa.

Phí Tinh năm nay ba mươi hai tuổi. Chồng cũ của cô là bạn cùng lớp đại học. Hai người kết hôn sau khi ra trường rồi cùng nhau khởi nghiệp. Bao năm lăn lộn cũng gây dựng được chút cơ ngơi. Nhưng khi tiền bắt đầu dư dả, vấn đề cũng dần nảy sinh.

Sáu năm kết hôn, họ vẫn chưa có con. Phí Tinh từng đi bệnh viện kiểm tra, bác sĩ bảo thể chất cô hơi yếu vì làm việc quá sức chứ không có vấn đề gì lớn.

Cô đề nghị chồng đi kiểm tra thử xem, không ngờ chỉ mới mở lời, đối phương đã nổi đóa. Anh ta nói mình khỏe mạnh, rõ ràng là do cô không sinh được.

Chuyện con cái thành cái cớ để cả hai cãi nhau không ít lần. Đúng lúc công ty chuẩn bị lên sàn, Phí Tinh bận túi bụi, không rảnh xử lý chuyện riêng. Đến khi công ty chính thức niêm yết, chồng cô lại bị phát hiện ngoại tình, mà người đưa chứng cứ tận tay cho cô chính là… tiểu tam.

Mọi việc sau đó diễn ra theo trình tự quá quen thuộc: ly hôn, chia tài sản. Cả hai không muốn làm ầm lên cho người trong công ty biết, mà chồng cô thì lại nôn nóng sống chung với tình nhân. Hai bên mau chóng đạt thỏa thuận, chia tài sản xong liền ra tòa.

Phí Tinh dùng phần lớn tài sản mình nhận được để mua căn biệt thự này.

Bà cụ ríu rít bên cạnh là mẹ ruột của cô. Sau khi biết con gái ly hôn, nhất quyết đòi đến ở cùng, nói sợ con nghĩ quẩn nên phải ở bên chăm sóc.

Hôm nay sáu giờ sáng bà đã gọi điện, bảo vừa xuống tàu, bắt cô ra đón.

Phí Tinh đành dậy sớm lái xe ra ga rước mẹ về.

Căn biệt thự cô mua là căn số 14—vừa khéo chính là căn sát vách nhà Lục Trầm Ngọc.

Thế nên sau khi cô chạy xe ba bánh vào nhà thì chiếc xe sang phía sau cũng dừng lại ở biệt thự kế bên.

Lúc bà cụ Chu Ngọc Liên xuống xe thì vừa hay thấy Lục Trầm Ngọc dắt chiếc xe ba bánh vào sân.

“Không ngờ người giàu lại có thú vui kỳ cục thật đấy, không thích ô tô mà lại mê đi xe ba bánh cơ chứ.”

Lục Trầm Ngọc chẳng buồn để tâm đến vị hàng xóm mới miệng mồm rôm rả này. Sau khi về nhà, cô rửa sạch cái thùng đựng cháo rồi lên mạng đặt một loạt đồ dùng mới.

Là mấy thứ cô nghĩ đến từ trước: một chiếc chảo gang lớn có thể nướng nhiều bánh hành cùng lúc, túi giấy thực phẩm dùng một lần, bát đũa thìa dùng một lần, còn đặt cả poster, bảng hiệu dán lên xe ba bánh.

Đặt hàng xong, cô ra khu nhà kho nhỏ cạnh sân tìm đồ.

Cô muốn tìm cái liềm hoặc cuốc xẻng gì đó để tiện mang sang bên kia dọn đường đi lấy nguyên liệu. Nếu để cỏ mọc um tùm thêm vài ngày nữa, e là khó tìm được đường cũ.

Không ngờ lại tìm được một chiếc máy cắt cỏ chạy xăng. Cô thử khởi động, máy vẫn dùng được, còn hoạt động tốt nữa. So với tự tay cắt, hiệu quả cao hơn hẳn. Cô quyết định hôm nay sẽ mang nó sang.

Chỉ là trong bình xăng không còn nhiều, cô tìm quanh rồi phát hiện ở góc kho có một thùng xăng còn đầy hơn nửa.

Tốt rồi, khỏi cần đi mua nữa.

Trong kho còn có đủ loại dụng cụ làm vườn: cuốc, xẻng, búa, kéo cắt cây, thùng tưới, bình xịt… đủ cả loại lớn loại nhỏ, chẳng thiếu món nào. Xem ra bà cô của Lục Minh Việt khi xưa từng ở đây hẳn rất thích chăm cây.

Đổ đầy xăng cho máy, Lục Trầm Ngọc liền sang dị giới.

Đi lại mấy lần, cô cũng nhận ra thời gian ở thế giới bên kia và bên này dường như tương đồng. Mỗi lần cô đến, cỏ cây vẫn còn đọng sương, chắc tầm buổi sáng. Mà thời gian cô qua đó cũng luôn là buổi sáng.

Ra khỏi hang, cô khởi động máy cắt cỏ, dọn một lối dẫn tới bãi hành dại, rồi mở rộng thêm một lối nối tới chỗ lá kỷ tử, sau cùng thì nối hai tuyến đường này lại thành một vòng tròn.

Trong lúc cắt cỏ, cô phát hiện trong đám cỏ bị chém gãy có một loại dây leo to bản màu đỏ. Ban đầu cô giật mình tưởng mình chém trúng rắn, sợ đến mức tim nhảy dựng. Lấy hết can đảm nhìn kỹ thì mới nhận ra phần đỏ kia là nhựa cây, chứ không phải máu.

Lục Trầm Ngọc chưa từng thấy loại cây này, liền cắt lấy một đoạn, định mang về nghiên cứu sau.

Sau khi mở đường xong, cô quay lại bãi hành, dọn sạch cỏ quanh đó, rồi hái đầy một giỏ hành dại và lá kỷ tử, còn tiện tay gom thêm ít dâu tím cô mới phát hiện, rồi nhanh chóng quay về.

Phát hiện vật phẩm năng lượng—Lá kỷ tử, nhận được giá trị năng lượng 3.5

Phát hiện vật phẩm năng lượng—Hành dại, nhận được giá trị năng lượng 2

Phát hiện vật phẩm năng lượng—Dâu tím, nhận được giá trị năng lượng 5

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc