Chung quanh tiếng khóc càng lúc càng lớn, nam nhân nữ nhân còn có tiểu hài tử nữa. Bác sĩ y tá ở bệnh viện này cho là nàng đã c.h.ế.t rồi sao? Sa Mạn bỗng nghĩ, không được phải nhanh lên một chút mở mắt ra, nói cho ba mẹ, nàng còn sống. Bằng không, sẽ bị coi là tử thi mang đi nhà xác thì thật là đáng sợ.
Ngón tay của Sa Mạn khẽ giật giật, chậm rãi mở mắt. Đập vào mi mắt đều là khuôn mặt xa lạ.
Cái nữ nhân đang ôm nàng, mặc áo trên màu lam vải thô, đầu tóc ở sau ót búi thành búi tóc toản nhi, bên trên cài một cây trâm bạc, trên lỗ tai đeo hoa tai Ngân Đinh Hương, ánh mắt sưng giống như quả đào.
“Mạn Nhi, Mạn Nhi có thể động, Mạn Nhi mở mắt rồi!”
Không thể nào......
Nghĩ đến sao lại có khả năng này, thì ánh mắt của Sa Mạn nhất thời mở to.
“Mạn Nhi, con nhìn Nương một chút, Nương ở nơi này.” nữ nhân mặc quần áo vải thô lấy tay ở trước mắt Sa Mạn quơ quơ.
Ánh mắt của Sa Mạn một lần nữa chậm rãi tập trung.
Nương? Nữ nhân này là mẹ nàng, khi dễ nàng bị tai nạn xe cộ mất trí nhớ sao?
“Mạn Nhi, ” ba khuôn mặt nhỏ nhắn cùng nhau chen đến trước mắt nàng. nữ hài tử lớn nhất, bất quá bộ dáng chỉ mười hai mười ba tuổi, chải lấy hai cái đuôi sam, đầu tóc vàng vàng, nhưng mặt mày lại hết sức thanh tú, đứa bé trai bên cạnh thì nhỏ hơn, so sánh với nữ hài thấp hơn một ít, mặt mày cùng nữ hài hết sức giống nhau, còn có đứa lùn nhất, là một bé trai khoẻ mạnh kháu khỉnh, đang hướng về phía mặt của nàng thổi hơi.
“Nhị tỷ, ngươi lên tiếng đi, sau này ta sẽ không cùng ngươi tranh đường để ăn, có đồ ăn ngon đều cho ngươi ăn.” Bé trai nói.
“Ta đi nói cho phụ mẫu một tiếng, Mạn Nhi đã tỉnh lại, dè đặt để bọn họ lo lắng.” Một người đàn ông vành mắt hồng hồng từ bên cạnh nữ nhân đứng lên, thanh âm khàn khàn nói.
“Nương nói muốn chôn Mạn Nhi kìa.” Nữ nhân nức nở.
“Nhị tẩu nói chuyện thì khi nào đáng tin chứ, đừng tin nàng, phụ mẫu ta không phải là người như vậy.” Nam nhân kia xoay người đi ra ngoài.
Trời, khẩu âm mấy người mới vừa nói chuyện, hoàn toàn là giọng nói quê hương của nhà bà ngoại nàng. Đây là chuyện gì xảy ra, người nào đang đùa giỡn với nàng thế? Không thể nào, nàng bị thương, ba mẹ cùng anh trai sẽ không bỏ mặc nàng mà không đến thăm.
Sa Mạn hung hăng cắn môi dưới của mình một chút, rất đau. Không phải là nằm mơ, đây là thật.
“Không......” Thật sự có chuyện trọng sinh xuyên qua, như vậy nàng phải xuyên trở về mới được.
Sa Mạn lảo đảo ngồi dậy, lấy hết dũng khí hướng cây cột bên cạnh nhào qua. Thừa dịp còn nóng hổi, nàng phải xuyên trở về. Bất quá nàng đã đánh giá cao khí lực của thân thể này, đánh giá thấp sức lực và phản ứng của người lớn cùng hài tử bên cạnh. Ba hài tử ở phía trước nàng tạo thành một bức tường thịt, nàng lại bị người đàn bà kia ôm vào trong lòng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
