Phụ mẫu như vậy nàng không cần.
Sa Mạn cũng không có được như ý nguyện, một lần nữa mở mắt, nàng phát hiện mình vẫn ở trên giường gạch tường đất, có hơn ba người đang nhìn nàng, đều nhanh chóng hiểu rõ. Nàng hiện tại đầu óc hoàn toàn thanh tỉnh, cũng không còn có dũng khí tìm c.h.ế.t để xuyên trở về, hơn nữa có một chút trí nhớ thuộc về thân thể này từ từ dâng lên.
Tiểu cô nương này tên là Mạn Nhi, Mạn là dưa Mạn, năm nay chỉ có mười tuổi. Người nhà này họ Liên, chủ nhà là Liên Phương lão Gia Tử của Liên gia. Liên gia lão Gia Tử cùng lão thái thái Chu thị sinh rất nhiều con cái, cuối cùng ở dưới gối có bốn nhi tử hai nữ nhi.
Phụ thân của nàng là Tứ nhi Tử của Liên lão gia tử, tên là Liên Thủ Tín, năm nay ba mươi tuổi, mẫu thân nàng là Trương thị, cùng tuổi với phụ thân. Nàng là lão Tam, phía trên có một tỷ tỷ, tên là Liên Chi Nhi, năm nay mười bốn tuổi, một ca ca, đứng hàng thứ năm ở Liên gia, năm nay mười ba tuổi, nàng còn có một đệ đệ, chỉ có bảy tuổi.
Bởi vì có một Đại bá phụ làm tú tài ở bên ngoài, nên cô bé nhà quê này cũng chỉ biết sơ lược, cái triều đại này lấy Minh làm hiệu, hiện tại chính là Hi Cùng năm thứ hai mươi mốt. Niên hiệu xa lạ như thế, hẳn không phải là Đại Minh vương triều mà nàng đã học ở sách lịch sử.
Quan trọng nhất là, chuyện Liên Mạn Nhi muốn c.h.ế.t đi có liên quan mật thiết cùng một nhà của Đại bá phụ, nói cụ thể là do đại đường tỷ.
Đại đường tỷ năm nay mười sáu tuổi, tên là Liên Hoa nhi. Người cũng như tên, sinh ra hết sức xinh đẹp, bởi vì vẫn hay đi theo cha mẹ nàng ở tại trấn trên, nên hành động cử chỉ khác biệt hoàn toàn với nữ tử ở nông thôn. Có một lần Liên Hoa Nhi đi huyện thành ở nhà Đại cô gia _ (chồng của người cô lớn nhất nhà) _ thăm người thân, không biết làm tại sao lại biết một vị công tử họ Tống phú thương ở huyện thành. Hai người vừa thấy đã yêu, từ đó âm thầm lui tới, tư định nhân duyên.
Tống gia vốn cũng không thích cửa này hôn sự, nhưng mà Tống công tử lại không phải Liên Hoa nhi thì không lập gia đình. Lão phu nhân Tống gia đau lòng nhi tử, không chịu nổi nhi tử quấy rối, cuối cùng đã đáp ứng cửa hôn sự này. Tống gia phái người tới đặt lễ đính hôn, cả nhà của Đại bá liền từ trấn trên trở về ở nhà cũ Liên gia để nhận lễ.
Tống gia để tỏ lòng Trịnh Trọng của mình, lễ vật đưa tới lễ đính hôn, có một khối ngọc bội, là đồ gia truyền của Tống gia, nghe nói có giá trị liên thành. Đến lúc đó Liên Hoa nhi sẽ phải mang khối ngọc bội này gả vào Tống gia.
Nên mọi vấn đề đều xuất phát từ miếng ngọc bội.
Ở trong thôn này, Liên Hoa nhi vốn chính là người nổi bậc, cộng thêm định ra cửa hôn sự này, thì càng là chúng tinh phủng nguyệt – sao vây quanh trăng sáng. Liên Hoa nhi liền ở trong nhà, mời mấy đám tiểu tỷ muội đến chơi, tự nhiên là phải cho các nàng xem một chút lễ vật đính hôn kia để mở rộng tầm mắt, cuối cùng còn lấy ra khối ngọc bội này.
“Khối ngọc bội này, mua của một tiệm rất đắt ở Cẩm dương huyện thành.” Liên hoa Nhi đối với mấy tiểu tỷ muội nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
