Nàng nhớ được mình vừa mới tham gia xong biện luận bảo vệ luận văn, đang hứng thú hừng hực chạy đi tìm bạn trai của nàng. Kết quả nàng phát hiện bạn trai của mình đang nhiệt tình ôm hôn một cô gái, mà đối phương là một nữ sinh học cùng khoa với nàng.
Nàng cảm thấy như bị sét đánh, tên bạn trai bình thường chu đáo luôn miệng nói yêu nàng hiện tại lại như thế, Sa Mạn nhất thời có chút phản ứng không kịp.
Bạn trai kia ánh mắt đột nhiên hưng phấn lên, cực kỳ nhanh chóng mà bỏ rơi cánh tay của nữ sinh kia, chạy tới chỗ nàng
“Mạn Nhi, đó là một hiểu lầm. Là cô ấy vẫn thầm mến anh, mới vừa rồi hướng anh biểu lộ. Anh thấy cô ấy đáng thương, nên nhất thời mềm lòng. Em nên biết, trong lòng anh chỉ có em thôi.”
Bạn trai đi tới, cao lớn đẹp trai, với nụ cười rực rỡ, giống như lúc nàng thích hắn.
Bất quá nó đã không còn tác dụng, nàng thất tình rồi, đồng thời cũng đã nhận rõ bản chất của một người.
“Nhưng mà em không biết anh rồi, anh...... Bị em đá.”
Sa Mạn lớn tiếng tuyên bố, tiêu sái xoay người. Bạn trai, không, hiện tại đã là bạn trai cũ rồi, lập tức đuổi theo nàng. Nữ sinh kia lúc này giống như phát điên vậy, từ phía sau nhào đầu về phía trước.
“Cô đi c.h.ế.t đi, tôi sẽ không bao giờ … muốn làm nhân tình bí mật nữa.” Nữ sinh kia hung hăng đẩy mạnh, không phải đẩy nam nhân hạ tiện kia, mà là cô.
Sau đó, cô nghe được thanh âm thắng xe bén nhọn, tiếng kinh hô của người chung quanh. Hình ảnh cuối cùng khi rơi vào trong mắt cô, là khuôn mặt dữ tợn của nữ sinh kia, và sắc mặt như bị sét đánh trúng của bạn trai cũ.
Nàng bị tiểu Tam kia đẩy một cái, thì xảy ra tai nạn xe cộ. Tiện nam c.h.ế.t tiệt, Tiểu Tam c.h.ế.t tiệt, còn có cái lũ chạy xe đua c.h.ế.t tiệt trong sân trường. Sa Mạn cảm thấy đầu đau quá, có thể có cảm giác đau đớn, chứng tỏ nàng không có chết. Như vậy hiện tại, nàng hẳn là đang ở trong bệnh viện. Ba mẹ nhất định sẽ chạy tới, còn có ca ca, cũng nhất định đã xin phép nghĩ mà tới.
“Cũng đã ba ngày ba đêm, sớm c.h.ế.t mất rồi, vợ lão Tứ, ngươi còn ôm t.h.i t.h.ể khóc lóc cái gì, còn không mau chút nấu cơm đi, cả nhà già trẻ mười mấy miệng ăn, đều đã đói bụng.” Một nữ nhân đang đứng ở cửa lớn tiếng nói, “Lão Tứ ngươi nhanh chóng đẩy xe ra, nội của nàng nói, tiểu hài tử thì không thể vào phần mộ tổ tiên, thừa dịp trời còn chưa có tối, đem nha đầu này đẩy qua bên kia Nam Sơn mà chôn đi. Trong nhà còn có đại cô nương đang lớn, Nhị Lang của nhà bọn ta cũng sắp được làm mai, đừng để cho nha đầu này của ngươi cản trở điềm may mắn.”
Sa Mạn đột nhiên có cảm giác mình bị ôm lấy thật chặc, từng giọt chất lỏng nóng ướt rơi vào trên mặt.
“Nhị tẩu, Mạn Nhi của ta còn nóng hổi, Mạn Nhi của ta còn chưa có chết.”
“Lão Tứ, ngươi hãy quản lấy vợ của ngươi, còn ngang bướng như vậy, một người c.h.ế.t rồi, còn ôm cái gì, bảo nàng làm cơm đi, bọn ta còn chưa có ăn đâu.” Bịch một tiếng, cái đại tảng môn _ (cửa lớn) _ kia hình như là bị rơi ra ngoài.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)


