“A Du đừng tìm nữa. Ngọc vỡ châu chìm là điềm chẳng lành. Cứ xem như món trâm này đã thay nàng chắn họa.”
Mọi người phụ hoạ: “Đúng đó, đừng bận lòng, tiếp tục đố đi.” Họ không kịp nhìn rõ, chỉ thấy đáng tiếc, lại không muốn vì chuyện nhỏ mà cụt hứng, bèn xúm vào chơi tiếp. Trong hòm còn nhiều phần thưởng, họ vẫn còn cơ hội.
Minh Du mỉm cười, thả lỏng: “Ít ra vẫn là việc vui.”
Nàng trông thấy ngân châm trong tay Tiêu Úy Xuyên, thấp giọng nói: “Đây là... hắn?” Nàng không nói ra cái tên ấy.
Tiêu Úy Xuyên đáp: “Phải.” Rồi lại bật cười lạnh: “Hắn có bản lĩnh tới đâu, ngày lành cũng đến hồi hết. Cứ để hắn vênh váo thêm dăm bữa nữa.”
Minh Du không hiểu được ý hắn ta. Nhưng hễ nhắc đến Huyền Tiêu, nàng lại có cảm giác bị một ánh mắt lạnh buốt dõi theo từ nơi vô hình. Cảm giác ấy, cùng với tiếng vỡ của trâm châu ngày một rõ rệt, như hắn đang rất gần, đưa tay ra là chạm được. Minh Du giật mình quay phắt lại, nhưng rồi nàng trông thấy Văn Yến.
Giữa biển người mịt mù, nàng vẫn nhận ra hắn ngay.
Văn Yến nhìn nàng, môi nở nụ cười nhạt. Như chợt phát hiện ra nàng đang nhìn mình, khóe môi hắn cười sâu hơn, nốt lệ chí dưới mắt khiến nụ cười thêm phần chân thành.
Minh Du mỉm cười đáp lại, thở ra một hơi nhẹ nhõm.
Thì ra là Văn Yến.
Đám thị tòng đều ở lại Vọng Nguyệt Các, nhưng Minh Du biết hắn không ngồi yên nổi, thế nào cũng lén theo ra. Quả nhiên, vẫn nhìn thấy hắn.
Ngay khi Minh Du ngoảnh đầu lại, nụ cười trên môi Văn Yến vụt tắt. Giữa hai hàng lông mày phủ một tầng u ám, lạnh lẽo, lạc lõng giữa tiếng cười nói xung quanh. Hắn hừ khẽ, gạt mấy kẻ cản lối, tiến gần thêm.
Cuối cùng, hắn đứng trước mặt Minh Du. Cùng lúc đó, Tiêu Úy Xuyên cũng nhìn thấy hắn.
Văn Yến chìa tay ra. Trong lòng bàn tay là mảnh duy nhất còn thiếu. Hắn đã tốn rất nhiều công sức, lần sờ từng chút một trên mặt đất mà nhặt được.
Tiêu Úy Xuyên cau mày nhìn chằm chằm Văn Yến: "Ai cho phép ngươi theo tới đây?" Hắn ta đã nhẫn nhịn đến cực hạn trước cảnh kẻ này hết lần này đến lần khác quấy rầy hắn ta và Minh Du.
Giữa bầu không khí náo nhiệt, chút bất hòa ấy không lọt vào tai người ngoài.
Minh Du khẽ kéo tay áo Tiêu Úy Xuyên: "Không sao. Hơn nữa hắn còn nhặt được mảnh ngọc thiếu này giúp ta."
Nàng giơ mảnh ngọc trong tay cho hắn ta xem, song Tiêu Úy Xuyên chỉ liếc qua rồi rời mắt đi. Những tâm tư nhỏ bé hạ đẳng như thế chỉ có thể múa may trước mặt Minh Du, vừa thô thiển vừa ngu ngốc.
Nhưng mảnh ngọc ấy vì sao lại rơi đúng vào tay Văn Yến? Người thường còn chưa kịp hiểu chuyện trâm vỡ, người sát người, mảnh ngọc rơi xuống đất khó mà tìm được, vậy mà hắn lại phát hiện ra.
Nghi hoặc trong lòng Tiêu Úy Xuyên càng dày hơn. Hắn ta nghiêng người che trước mặt Minh Du, cảnh cáo: "Chớ có tái phạm. Nếu còn để ta thấy ngươi bám theo A Du, đừng trách ta vô lễ."
Văn Yến ngẩn người nhìn hắn ta, bộ dạng như chẳng hiểu mình làm sai điều gì. Hắn chớp mắt, thoáng nghĩ ra điều gì đó rồi gật đầu.
Bị thân hình cao lớn của Tiêu Úy Xuyên che khuất, Minh Du chẳng nhìn rõ chuyện gì, âm thanh ồn ào xung quanh cũng cuốn trôi lời nói của hai người. Nàng đành rướn đầu qua khe vai.
Nàng sợ Văn Yến lỡ lời chọc giận Tiêu Úy Xuyên, bèn vội tìm cách đuổi khéo: "Văn Yến đừng lo cho ta, ta đi với huynh ấy rất an toàn." Nàng chỉ về hai dãy sạp bên cầu: "Nếu ngươi đói, thì qua kia ăn chút quà vặt. Không thì ra kia dạo phố cũng được."
Nàng vốn chỉ lo cho hắn, nào biết lời rơi vào tai hắn đã biến sắc.
Rõ ràng là đang đuổi hắn đi.
Cái “kia” mà Minh Du nói, Văn Yến ngoảnh lại nhìn, ít nhất cũng cách chừng mười mấy trượng. Hắn đợi nàng lâu như vậy, chỉ hai câu đã bị đẩy đi, sao hắn có thể cam lòng!
Ánh mắt hắn thoáng xám đi, trong nỗi ấm ức giấu một sợi âm lệ, suýt nữa lộ ra.
Bỗng nhiên hắn nở nụ cười, nhẹ bẫng.
Đêm nay hắn không đi. Nếu có kẻ phải đi, thì đó là Tiêu Úy Xuyên…
Minh Du tưởng hắn đã hiểu ý mình, khẽ gật đầu, định chào hắn.
Đúng lúc ấy, có một người tầm thường chen tới bên cạnh Tiêu Úy Xuyên, ghé tai nói mấy câu. Nghe xong, mặt Tiêu Úy Xuyên bỗng tái nhợt, như đang lặp lại để xác nhận: "Tin này… là thật ư?"
Kẻ kia mấp máy môi: "Thiên chân vạn xác. Quốc Sư nói lần này phải dùng tâm đầu huyết của thân thích làm dược dẫn, cổ mới luyện thành. Vậy nên bệ hạ chiếu triệu điện hạ lập tức hồi cung."
Mà “thân thích” ấy, dĩ nhiên phải là hoàng tử được bệ hạ coi trọng mới gánh nổi.
Tiêu Úy Xuyên nhếch môi giễu cợt. Phụ hoàng nghi ngờ hắn ta, dè chừng hắn ta, đề phòng từng khắc, vậy mà vẫn phải dùng hắn ta. Chuyện ở Tinh Túc Lâu lần trước, hắn ta không tin phụ hoàng không rõ ngọn nguồn, chẳng qua là thuận nước đẩy thuyền để tước binh quyền của hắn ta mà thôi.
Hắn ta như con chó hô là đến, đuổi là đi. Dẫu vậy, hắn ta vẫn phải đi.
Nuốt vị đắng trong họng, hắn ta nhìn Minh Du, muốn nói rồi lại thôi. Chắc là nàng đã mong chờ tối nay từ lâu… hắn ta thật chẳng đành lòng mở miệng.
Nhận ra sự khác lạ, Minh Du hỏi: "Sao sắc mặt huynh kém vậy?"
Đắn đo hồi lâu, Tiêu Úy Xuyên cố gắng mỉm cười nhạt nhòa: "Phụ hoàng có việc gấp triệu ta hồi cung, không thể ở bên A Du. Xin lỗi."
Thì ra là vậy…
Hội hoa đăng chỉ là chuyện nhỏ, không đáng kể.
Minh Du lắc đầu: "Vạn sự đều lấy việc của Úy Xuyên ca ca làm trọng, những thứ khác xếp sau."
"Việc thánh thượng là trên hết, Úy Xuyên ca ca mau trở về đi, kẻo bệ hạ quở trách."
Nàng chẳng biết khúc mắc bên trong như thế nào, chỉ biết là sau chuyện ở Tinh Túc Lâu, bệ hạ đã có thành kiến với hắn ta, giờ khó khăn lắm mới có dịp thể hiện, không thể chậm trễ.
"A Du nhớ giữ mình." Hắn ta biết nàng hiểu mình: "Lần sau ta bù cho nàng."
Minh Du mỉm cười: "Được."
Tiêu Úy Xuyên căn dặn kẻ vừa truyền tin theo sát bảo vệ Minh Du, lại đưa mắt ra hiệu. Người đó lanh trí, lập tức lĩnh hội.
Lo liệu xong mọi chuyện, hắn ta ngoái nhìn Minh Du mấy lần. Đi ngang Văn Yến, hắn ta dừng lại một bước, hạ giọng cảnh cáo lần nữa: "Thu lại mấy trò tâm tư của ngươi."
"Vâng."
Lần này Văn Yến tỏ ra rất “hợp tác”.
Tiêu Úy Xuyên đi rồi, chỉ còn lại Văn Yến.
Hắn nhìn nàng, ánh mắt trông mong sáng rỡ: "Để ta bầu bạn với tiểu thư nhé."
"Được."
Lễ hội hoa đăng vừa mới bắt đầu, đêm hãy còn dài. Cùng Văn Yến dạo một vòng cũng không có gì, vả lại giờ này nàng chỉ quen mỗi mình hắn.
Thiếu niên đạt được ý nguyện, ánh mắt sáng bừng tựa sao trời.
Chỉ có điều, người của Tiêu Úy Xuyên đứng cạnh quận chúa thật chướng mắt. Nhưng giờ mà trừ khử hắn ta ắt sẽ kinh động bốn phía, Văn Yến đành tạm thu lại sát niệm.
Minh Du kéo Văn Yến luồn qua vòng người vây quanh sạp đố đèn. Chỗ trống thoáng đãng hơn, cuối cùng nàng cũng thở phào nhẹ nhõm. Không khí cũng bớt căng thẳng hơn.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)