Hình như ở cạnh Văn Yến, nàng nhẹ lòng hơn đôi chút?
Trăng treo đỉnh trời, ánh bạc trải kín mặt sông. Làn nước miên man lướt qua mạn thuyền họa phường, gợn lên từng vòng lăn tăn. Tòa họa phường dựng giữa dòng sông, đèn lửa rực rỡ, xà kèo chạm trổ, nhìn xa lấp lánh như minh nguyệt nổi trên nước.
Họa phường có năm tầng, ngày thường chỉ mở ba tầng dưới, đến hội hoa đăng mới khai thông hai tầng trên. Chủ thuyền ẩn danh, chỉ xưng “Cầm Thanh công tử”. Tương truyền đó là một nữ tử giỏi bút mực, lại cũng có người nói đó là một công tử tài cầm xuất chúng.
Thân phận ra sao thiên hạ còn bàn cãi, chỉ biết vị “Cầm Thanh công tử” này thích xem “đấu nô”.
“Đấu nô” chính là nô lệ tranh đấu, mạnh được yếu thua. Kẻ thắng, nếu được chủ nhân chọn lưu lại, sẽ được thưởng trăm lượng hoàng kim, kẻ bại sẽ bị xăm hình lên mặt, khắc chữ “nô lệ” suốt đời, còn chủ của người đó vẫn được trăm lượng bạch ngân. Bởi thế, mỗi năm đám con bạc ùn ùn kéo tới tranh kim thật bạc thật, còn nô lệ thì mong nhờ “đấu nô” để có thể thoát kiếp thấp hèn.
Ba tầng dưới của thuyền là nơi khách thưởng thơ họa, uống trà đánh cờ, bán đủ loại bánh điểm tâm, son phấn hương liệu, tựa như chợ nổi trên sông.
Đến cửa, một tiểu tư theo lệ thu tiền trà nước. Lại có một đứa mắt lé nheo nheo, dáng điệu gian xảo, nó đảo mắt nhìn từ đầu đến chân Văn Yến, lại liếc nhìn kẻ hầu đứng phía bên kia Minh Du: "Chỉ được mang một người hầu vào."
Trong thuyền vốn chật chội, chủ tử chỉ được mang theo một tỳ bộc.
Minh Du quay người lại: "Ngươi chờ ở ngoài. Có Văn Yến đi theo ta là đủ rồi. Khi ta ra sẽ thưởng thêm bạc."
Tên kia lĩnh di mệnh của Tiêu Úy Xuyên, không dám lơ là. Nhưng tình thế bây giờ, hắn ta chỉ đành ở lại bờ. Chỉ mong quận chúa bình an, bằng không e là hắn ta sẽ mất đầu.
Do dự một lát, hắn ta nói: "Tiểu thư chú ý an toàn. Còn về công tử… hẳn là người biết."
Minh Du: "Cứ yên tâm. Ta sẽ nói rõ với Úy Xuyên ca ca, huynh ấy sẽ không làm khó ngươi."
"Đa tạ quận chúa." Hắn ta chắp tay, lưu lại bờ sông.
Văn Yến theo Minh Du lên thuyền. Chờ hai người vào trong, tên mắt lé len qua cửa chạy vào mật đạo trèo thẳng lên tầng năm.
Trên tầng năm, một nữ tử dáng vẻ ngọc ngà nghiêng mình trên mỹ nhân sàng. Bàn chân ngọc co lại đầy kiêu hãnh, cặp chân trắng mịn quấn lụa mỏng như cánh ve, ngón tay sơn chu sa, khẽ phe phẩy quạt tròn. Trong phòng trầm hương cuồn cuộn, lộng lẫy xa hoa, phô bày hưởng lạc.
Tiểu tư cúi rạp người: "Chủ nhân, họ đến rồi."
"Tốt. Nghĩ cách đưa họ lên đây." Giọng nàng ta yêu mị khiến lòng người tê dại, chỉ nghe tiếng đã biết là tuyệt sắc.
Tiểu tư khom lưng vâng dạ, vội rời đi.
Họa phường năm nào cũng có, nhưng đây là lần đầu tiên Minh Du đặt chân vào. Trước ngày cập kê, Vũ Vương chưa từng cho nàng tới chốn phường đua thuyền ngả ngớn này.
Trong thuyền thơm ngát ôn hương, cũng phảng phất mùi mực giấy. Tơ trúc réo rắt, cầm sắc hòa vào nhau, người thì ngâm thơ thưởng nguyệt, kẻ ngồi bên cửa sổ nhấp chén rượu ấm. Dọc hành lang bày la liệt đồ trang sức, điểm tâm, trà nước đủ loại. Minh Du nhìn mà hoa mắt, trong này còn nhộn nhịp hơn bên ngoài.
Văn Yến không mảy may để tâm phù hoa. Hắn yên lặng ngắm nét vui vẻ trên mặt nàng, lòng đầy thỏa mãn, khẽ sờ món quà cất sẵn trong ngực, định thừa dịp này trao tay nàng.
Một bé gái tết hai sừng dê chui ra từ gầm bàn, ôm lấy chân Minh Du, đôi mắt loáng nước, ngọt lịm kêu: "Tỷ tỷ, người đẹp quá."
Minh Du xoa đầu bé gái, ngồi xuống dịu giọng nói: "Muội muội, người nhà của muội đâu? Đừng chạy loạn, kẻo đi lạc đấy."
Bé gái lắc cái trống lắc: "Không biết ạ. Cha mẹ muội hình như ở trên lầu, muội tự xuống chơi." Nói rồi, bé gái cười cười, lại nhìn Văn Yến: "Đại ca ca, huynh cũng đẹp lắm."
Tuy nhiên Văn Yến không hề ăn giọng nói ấy. Hắn trừng mắt nhìn bé gái một cái lạnh như băng, mặt không đổi sắc.
Bé gái run lập cập. Nó chẳng hiểu sao bên cạnh tỷ tỷ xinh đẹp lại có một người lạnh lẽo đến vậy.
Nó đâu biết rằng, dưới lớp da đẹp đẽ ấy là một trái tim không chỉ băng giá mà còn độc ác…
Bé gái sợ hãi rụt đôi mắt nịnh nọt về, chăm chú nhìn Minh Du: "Muội muốn nhờ người lớn đưa lên lầu, nhưng ai cũng mặc kệ muội."
Bé gái bĩu môi, tủi thân. Trẻ con thì chẳng để bụng lâu, nhưng nghĩ lại vẫn thấy chạnh lòng.
Nhớ đến những ánh mắt khinh thường đứa trẻ, tỷ tỷ trước mắt càng xinh đẹp hơn. Nó dụi vào lòng Minh Du, nũng nịu: "Tỷ đưa muội lên được không?"
Minh Du vừa định gật đầu, thì đã bị một giọng nói ngăn lại.
"Không được." Giọng Văn Yến lạnh tanh.
Dù lời nói nhẹ như không, nhưng vẫn khiến người ta rùng mình.
Minh Du sửng sốt, ngẩng đầu nhìn hắn: "Vì sao?"
Với kẻ khác, Văn Yến quen thẳng tay thô lỗ, nhưng đối với Minh Du, hắn lại nhẫn nại giải thích: "Chốn này vàng thau lẫn lộn, tiểu thư chớ khinh suất. Họa phường lớn thế này, nếu thật sự đi lạc, làm sao nó có thể thong dong chơi ở đây được?"
Từ lúc vào đây, cảnh giác của hắn chưa hạ một khắc. Đứa bé này mục tiêu rõ ràng, hiển nhiên là nhắm thẳng vào Minh Du. Lăn lộn trong Tinh Túc Lâu bấy lâu, nếu đến cả trực giác ấy còn thiếu, thì hắn đã chết hàng vạn lần rồi.
Nghe có người nói mình là kẻ xấu, bé gái chui đầu vào lòng Minh Du òa khóc, nước mắt rất nhanh đã thấm ướt một mảng áo trước ngực nàng, tiếng khóc xé lòng khiến người xung quanh đều ngoái lại nhìn.
Khắp nơi rộn rã tiếng cười, chỉ có một góc chỗ Minh Du là nức nở không dứt, càng thêm chướng mắt. Nàng vội vàng vỗ lưng đứa bé, vốn dĩ nàng cũng chẳng thành thạo việc dỗ trẻ con, nên nhất thời tay chân luống cuống, dỗ dành: "Đừng nghe hắn nói bừa. Hắn… ý hắn là… bảo ta cẩn thận, chứ không phải nói muội."
Minh Du lắp bắp, hoang mang rối rít. Kết quả là tiếng khóc chẳng những không ngớt mà càng lúc càng to. Nàng cuống quá, đành nhìn sang Văn Yến cầu cứu.
Vừa nghe hắn nói khóc nữa là bị quăng xuống sông cho cá ăn, bé gái sợ đến phát khiếp, trong sông nhiều cá thế kia, chẳng phải bị ăn sạch đến chẳng còn mẩu vụn sao? Bé gái nấc lên mấy tiếng, đôi mắt đỏ hoe, vừa sụt sùi vừa nấc: "Thế… thế muội không khóc nữa… Tỷ tỷ đưa muội lên trên tìm cha mẹ được không?"
Phải nói là cách này rất hữu hiệu. Đứa bé nín ngay, lại sợ Văn Yến tiếp tục hù dọa, Minh Du bèn cấp tốc nhận lời: "Được chứ."
Bé gái tức thì mừng rỡ, bám chặt Minh Du không chịu buông.
Văn Yến thì không phản ứng gì mấy, khoanh tay trầm ngâm.
Minh Du chân thành thở phào nhẹ nhõm. Trẻ con mới khóc, thoắt cái đã cười, thật khó chiều.
Bé gái cọ tới cọ lui vào người Minh Du, mí mắt Văn Yến giật giật liên hồi, chịu không nổi bèn nhón cổ áo sau, xách nó rời khỏi lòng nàng.
"Còn muốn đi tìm cha mẹ không?"
Bé gái mắt đỏ hoe, chu môi. Rời vòng tay thơm mềm lại bị người ta xách như con mèo, nó tủi thân muốn khóc oà lên, nhưng sợ bị quẳng xuống sông cho cá ăn, đành cố nén lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)

