Rồi hắn dõi theo bóng lưng Minh Du đi xa. Nàng cùng nam nhân khác rời đi, chẳng buồn để lại cho hắn một ánh nhìn sao? Văn Yến cảm thấy hơi buồn, trong mắt pha lẫn tổn thương và thất vọng.
Nhưng ngay lúc Minh Du xuống lầu, nàng ngoảnh đầu lại, bắt gặp ánh mắt hắn. Khoảnh khắc giao nhau ấy, Văn Yến như cảm nhận được lời xin lỗi của nàng, vì không thể đáp lại tấm lòng của hắn cho cân xứng.
Hắn biết nàng thích bánh đường giòn nhân đậu đỏ, cũng biết nàng thích hồ lô đường vừa làm xong, thậm chí trong ngực hắn còn có chiếc vòng tay chưa kịp trao.
Vậy còn nàng?
Minh Du nghĩ, hẳn là mình có lỗi với hắn, nên mới quay đầu nhìn, mong có thể bù đắp phần nào.
Văn Yến tựa như đoán thấu ý nàng, khẽ mỉm cười. Dường như bình thản nhìn hết tất cả.
Hắn vẫn luôn biết nghĩ cho người khác. Minh Du tự nhủ mình cũng nên để tâm đến cảm thụ của Văn Yến nhiều hơn.
"A Du, chúng ta qua bên kia nhé?" Tiêu Úy Xuyên chỉ vào chỗ đám đông đang vây quanh. Ở đó hình như là xưởng đố đèn, đèn treo cao viết câu đố, người qua kẻ lại cười vui không dứt.
Phần thưởng cũng muôn hình vạn trạng, tùy ý lựa chọn.
Minh Du bị sự náo nhiệt thu hút: "Được."
Chủ quán thấy hai vị khách y phục bất phàm ghé lại, vội chào mời: "Tương truyền, đêm hội hoa đăng, nếu nam tử thay cô nương đoạt được đầu bảng, Hoa thần sẽ phù hộ họ một đời một đôi."
Ý đẹp biết bao. Tiêu Úy Xuyên mừng rỡ: "Vậy A Du, nàng hy vọng ta vì nàng mà đoạt đầu bảng chứ?"
Câu nói ấy cũng là phép thử của Tiêu Úy Xuyên, nên trước khi mở lời, hắn ta đã cân nhắc cả ngàn lần.
Ánh lửa chao nghiêng soi rõ vẻ kinh ngạc trên mặt Minh Du. Lời bày tỏ bất ngờ khiến nàng luống cuống. Từ trước đến nay, nàng chưa từng thấy ánh mắt hắn ta nóng bỏng đến vậy.
Nàng biết hắn ta đang đợi cái gật đầu của mình, nhưng nàng thật sự không thể dứt khoát đáp ứng. Cổ họng nàng như bị bóp chặt, chẳng thể thốt nên lời.
"Úy Xuyên ca ca cứ cố hết sức là được…" Minh Du cắn môi nói, cúi đầu thật thấp, như một kẻ lầm lỗi.
Tiêu Úy Xuyên cũng không bức bách. Hắn ta hiểu nàng da mặt mỏng, tuổi vừa chớm rung động còn ngây ngô trước tình cảm. Thực ra hắn ta có thể chờ thêm.
"Được. Ta sẽ cố hết sức."
Hai người đứng đối diện, nhìn từ xa, quả là một cặp xứng đôi vừa lứa.
Đứng trong góc tối, Văn Yến nhìn họ. Tựa như tất cả ánh lửa và pháo hoa đều không thuộc về hắn, hắn chỉ xứng đứng ở nơi tăm tối, chẳng thể thấy ánh mặt trời.
Lúc này, sự ghen tuông của hắn mọc tràn như cỏ dại.
Trong đầu Minh Du lóe lên một cái bóng, tựa như có cảm ứng, nàng quay đầu nhìn mấy lượt, nhưng giữa biển người mênh mông vẫn chẳng thấy bóng dáng ấy.
Là ảo giác sao? Nàng luôn có cảm giác Văn Yến vẫn lặng lẽ dõi theo phía sau, khiến nàng cứ quay đầu lại hoài, mà vẫn chẳng thấy hắn.
Minh Du khẽ lắc đầu, bình ổn lại tinh thần. Ánh đèn lay động làm rối tầm mắt, nàng ép mình nhìn vào những câu đố treo trên đèn, song vẫn thất thần.
Tiêu Úy Xuyên gỡ một chiếc lồng đèn xuống. Trên đèn viết: “Nhân y cổ mai hoa bán lạc.” Hắn ta xem xong liền hiểu, đáp ngay: “Là chữ ‘Bảo’.”
Kế đó, hắn ta liên tiếp giải đúng mấy câu, chẳng mấy chốc đã đoạt đầu bảng.
Người vây quanh cũng “hưởng ké” náo nhiệt, rầm rộ tiếng hoan hô. Có kẻ vừa chen vào còn chưa rõ chuyện, thấy ai cũng vỗ tay bèn vỗ tay theo.
“Hay!” Một kẻ cổ hơi vẹo hét to.
Vầng trăng dần nhô lên, ánh bạc dưới nền đèn càng thêm dịu nhẹ, phủ lên nửa bên mặt Tiêu Úy Xuyên. Nụ cười của hắn ta cũng nhu hòa như thế.
“Chỉ nguyện Hoa thần phù hộ A Du bình an suốt đời.”
Hắn ta không thêm tên mình, nhưng Minh Du lại thay hắn ta nói thêm: “Úy Xuyên ca ca cũng phải bình an vui vẻ.”
Hai người tâm ý ngầm tỏ, nhìn nhau mà cười.
Tài tử giai nhân, quả là xứng đôi, mọi người bàn tán râm ran. Đặc biệt là kẻ cổ vẹo nói rất to, đến cả Minh Du cũng nghe thấy.
“Đây là cô nương nhà nào mà xinh đẹp thế, sợ rằng người đến cầu thân sẽ giẫm vỡ cả bậc cửa mất.”
“Ta không biết là cô nương nhà ai, chỉ biết là cô nương của vị công tử này.” Kẻ cổ vẹo liếc nhìn Tiêu Úy Xuyên, ý vị sâu xa.
Mặt Minh Du lập tức ửng hồng, nóng râm ran. May mà nhờ có ánh đèn chao nghiêng che mờ nét thẹn thùng. Trong mắt Tiêu Úy Xuyên, đó là rung động kín đáo của một cô nương. Hắn ta nghĩ, có lẽ bọn họ đã sớm đồng lòng...
Lại có người tính tình hào sảng hô lớn: “Hai vị mới thành thân sao?”
Đám đông hùa theo: “Xứng đôi!”
Người đi đường cũng ngó sang, vòng người càng khép chặt, con ngõ vốn nhỏ hẹp càng thêm tắc nghẽn.
Ông chủ sạp vui mừng khấp khởi, không ngờ có người giải nhanh đến vậy, lại còn được vỗ tay không dứt. Ông ta bày bán đã lâu, lần đầu náo nhiệt thế này, vội chúc mừng: “Chúc mừng công tử! Là công tử chọn quà tặng cô nương, hay để cô nương tự chọn?”
Nói rồi, ông ta lôi từ gầm bàn ra một hòm báu nặng tay, phủi lớp bụi dày, mở ra là một bộ trang sức ba tầng. Mỗi tầng là một loại khác nhau, xem chừng đều là đồ xưa.
Chủ sạp nói: “Tổ tiên nhà ta mở hiệu cầm đồ, thứ này là ta chắt lọc từ cửa hiệu. Đều là vật của hoàng thất tiền triều.”
“A Du, nàng chọn đi, ta thay nàng cài.”
Minh Du chọn một đoá trâm châu ở tầng dưới cùng, món duy nhất nép trong góc, kém nổi bật nhất.
Thấy nàng chọn vậy, Tiêu Úy Xuyên mỉm cười trong lòng. Hắn ta biết nàng thích giản dị, không thích phô trương. Giữa bao ánh mắt, hắn ta nhấc trâm châu cài lên mái tóc nàng.
Những mảnh ngọc vụn trên trâm điểm lên tóc đen, khiến vẻ mặt của nàng càng thêm trầm tĩnh.
Chủ sạp tinh ý đưa gương đồng. Minh Du cảm ơn, đón lấy, vừa định soi thì một chiếc ngân châm xé gió lao tới, sượt qua đuôi tóc, đánh vỡ trâm châu rơi lả tả xuống đất, rồi ghim sâu ba tấc vào bức tường.
Đám đông sững lại. Đang vui vẻ náo nhiệt, bỗng thấy trâm vừa cài trên tóc cô nương tan tác dưới chân.
Mảnh trâm lăn đến bên giày Tiêu Úy Xuyên. Sắc mặt hắn ta sầm lại khó dò, không nói một lời, nhổ ngân châm khỏi tường.
Trên thân châm khắc hoa văn, rõ ràng là thuộc về kẻ kia: Huyền Tiêu.
Hắn vậy mà vẫn luôn bám theo bọn họ. Đối đầu với hắn ta đã đành, đằng này lại dám nhắm vào Minh Du. Đòn ra oai này là nhắm thẳng vào nhược điểm lớn nhất của Tiêu Úy Xuyên, chính là Minh Du.
Ánh mắt hắn ta quét qua đám người, sắc như lưỡi dao. Vị công tử phong nhã ban nãy thoắt chốc như biến thành người khác, khiến ai nấy hoảng sợ lùi lại mấy bước.
Minh Du vội ngồi xuống lượm nhặt mảnh trâm. Có mảnh lăn đi xa, nàng cũng cố với theo, nhặt lên, nâng trong lòng bàn tay, sợ vô ý lại rơi mất.
Dẫu đã vỡ, nhưng cũng không thể để người ta giẫm đạp. Nàng ghép các mảnh lại mới nhận ra vẫn thiếu một miếng. Đang định cúi xuống tìm tiếp thì bị Tiêu Úy Xuyên ngăn lại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)