Hắn kể lại sự thật, rồi dường như sợ Tiêu Úy Xuyên không tin, bèn nói rõ hơn: "Quận chúa bảo thích hàng bánh ở phía nam thành, đặc biệt là bánh đường giòn nhân đậu đỏ. Nhưng loại ấy không phải ngày nào cũng có. Hôm nay vừa khéo có bán, nên thuộc hạ đi mua."
Nói đến đây, hắn cúi đầu, áy náy: "Là thuộc hạ… tự ý đi."
Khóe môi Văn Yến phơn phớt một nụ cười. Việc vốn bình thường, chỉ nhờ một câu ấy mà quan hệ giữa hai người bỗng trở nên mập mờ.
Trái tim Minh Du đập thình thịch, tiếng mạch đập như vọng bên tai. Hắn vậy mà biết nàng thích bánh đường giòn nhân đậu đỏ ư? Sao điều đơn giản như vậy, khi thốt ra từ miệng Văn Yến, lại khiến nàng có cảm giác khác lạ?
Như nỗi thẹn thùng khi tâm tư vụn vặt bị phơi bày, lại như một lời bộc bạch kín đáo rằng nàng ở trong mắt hắn là khác với tất cả mọi người.
Minh Du không dám nhìn thẳng hắn, càng chẳng dám nhìn Tiêu Úy Xuyên. Nàng cảm nhận được cơn giận của người bên cạnh đang bủa vây, khiến mình không dám hé môi. Trong mắt Minh Du giấu không nổi vẻ chột dạ, nàng cũng không biết mình bị làm sao nữa…
Tim như dâng lên tận cổ, chỉ sợ Văn Yến sẽ bị quở trách. Dù sao Úy Xuyên ca ca xưa nay ghét nhất kẻ tự tiện rời khỏi vị trí.
Nhìn cảnh trước mặt, Tiêu Úy Xuyên thu hết lo lắng của Minh Du vào đáy mắt. Hắn ta như kẻ đứng ngoài cuộc, trở thành người cầm gậy đánh uyên ương.
Rõ ràng hắn ta và A Du mới là xứng đôi, còn kẻ trước mắt bất quá chỉ là hạ nhân tầm thường, nhiều lắm là có ơn với A Du. Ngoài ơn nghĩa ấy, hắn lấy gì để khiến A Du vui? Chẳng qua là tự mình đa tình mà thôi.
Chỉ đi mua cái bánh thôi cũng run rẩy như vậy, tính toán với hạng người này thì nực cười quá.
Nghĩ thế, trong lòng Tiêu Úy Xuyên an tâm hơn phần nào. Hắn ta nhấp một ngụm trà, nói: "Được rồi. Gọi ngươi tới không phải để hỏi tội."
Nghe vậy, Minh Du lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Nghe A Du nói hôm nàng gặp nạn là ngươi cứu nàng. Nếu chỉ làm một hộ vệ, phần thưởng như thế quá ít ỏi. Vậy còn điều gì khác mà ngươi muốn không? Như tiền bạc, địa vị?"
Văn Yến không cần suy nghĩ: "Không có. Thuộc hạ chỉ muốn một nghề lương thiện để sinh sống, bình yên qua ngày."
Hắn đáp gọn ghẽ, chân thành. Không cầu vinh hoa quyền quý, chỉ mong yên ổn trọn đời, chẳng đủ sao?
Dù Tiêu Úy Xuyên hỏi Văn Yến, nhưng Minh Du lại thấy căng thẳng vô cớ, đôi tay nàng không biết đặt đâu đành rút vào tay áo, để chồng lên gối, ánh mắt phiêu tán như mây trôi.
Văn Yến thẳng thừng từ chối, cũng nằm trong dự liệu của Tiêu Úy Xuyên.
"Nếu đã muốn an ổn, chi bằng ta tặng ngươi trăm mẫu ruộng tốt, ngươi về cày cấy cho an yên. Mùa vụ sau rồi cũng bội thu. Bổng lộc như vậy, có gì mà không vui?"
Tiêu Úy Xuyên quan sát Văn Yến, như thể từng động tác nhỏ nhoi của hắn đều khó thoát khỏi tầm mắt.
Văn Yến lại chẳng hề né tránh, trực tiếp phớt lờ ánh nhìn sắc lạnh kia, ngẩng đầu lên đối mắt với Minh Du. Nốt lệ chí dưới khóe mắt càng khiến vẻ vô tội của hắn rõ thêm mấy phần.
"Được đi theo sau quận chúa là vinh hạnh lớn nhất của thuộc hạ."
Ánh mắt chân thành nhất của thiếu niên luôn là thứ quý giá. Hắn mang một tấm lòng nóng bỏng mà thuần khiết, nói ra điều giản dị nhất. Một câu không vương tạp niệm, chỉ có niềm vui đơn thuần và chút thỏa mãn còn sót lại.
Đó là Văn Yến, chỉ là Văn Yến mà thôi.
Trong lòng Huyền Tiêu nghĩ vậy.
Hàng mi dài như cánh bướm của Minh Du khẽ rung, đồng tử màu hổ phách dưới ánh nắng trong vắt sáng ngời. Nàng sững sờ nhìn hắn, trong mắt ẩn chứa một thoáng rung động mà chính nàng cũng chưa kịp nhận ra.
Vô tri như thế, vọng tưởng như thế, Tiêu Úy Xuyên không thể nhịn được nữa. Hắn ta bóp nát chiếc chén sứ trong tay, nước trà nóng hổi rót dọc theo lòng bàn tay, tí tách rơi xuống vạt áo trải trên bàn, loang ra từng vòng nước.
Tiểu tư vội vã tới dọn mảnh sứ vỡ, thay bộ trà cụ mới.
Tiêu Úy Xuyên thong thả rút chiếc khăn gấm trong ngực áo, lau sạch nước trên tay rồi vứt sang một bên.
Minh Du khẽ kéo tay áo hắn ta: "Úy Xuyên ca ca, tay huynh không sao chứ?" Nàng lo lắng ngước nhìn. Thấy hắn ta mặt lạnh lùng, khó đoán, trong mắt nàng càng dấy lên nỗi sợ.
Cảm nhận được cánh tay bị nàng khẽ lay, Tiêu Úy Xuyên nghiêng đầu nhìn, không khỏi mềm lòng đôi chút, nghiến răng hạ giọng: "Không sao. Chỉ là không ngờ kẻ này đối với A Du lại trung thành đến thế."
Chỉ một câu nói đã bày tỏ lòng trung, Minh Du cũng tự an ủi mình như vậy.
Nàng nói: "Văn Yến không giỏi ăn nói. Ý tốt của Úy Xuyên ca ca, hẳn là hắn đã ghi nhớ. Mong huynh đừng chấp nhặt với hắn."
Tiêu Úy Xuyên vỗ mu bàn tay nàng, ánh nhìn ấm áp rơi lên đỉnh tóc nàng. Chớp mắt, hắn ta lại là vị nhị điện hạ phong quang như gió xuân, sáng trong như nguyệt.
"Được. Nếu hắn đã quyết tâm như vậy, ta cũng không ép nữa." Hắn ta quay sang bảo Văn Yến: "Ngươi lui xuống đi."
Văn Yến hành lễ lui ra, trong khoảnh khắc không ai để ý, khóe môi hắn thấp thoáng nụ cười đắc ý, đuôi mắt nhấc lên làm nốt lệ chí càng thêm mị hoặc.
Loại người như Tiêu Úy Xuyên mà cũng biết hoang mang ư? Chỉ vì quận chúa của hắn mà dễ dàng rối loạn như thế. Không giống với Tiêu Úy Xuyên mà hắn từng biết chút nào.
Bởi vậy, Minh Du chỉ có thể là của hắn.
Mặt trời lặn sau núi, đường chân núi như đôi mày liễu, ao xuân phủ một tầng sương mỏng, hư hư thực thực. Ráng chiều rải khắp phố phường, trải lên con đường dài đã bước qua không biết bao phen.
Từ xa những đốm lửa dần lan tới, vài ngôi nhà đã treo lồng đèn, ánh đèn lay động.
Ngõ xóm chật kín người. Người bán hàng rong bắt đầu rao hàng: thổi kẹo, bán đèn thỏ, diễn tạp kỹ, náo nhiệt vô cùng.
Minh Du tựa người bên cửa sổ, thu tất cả tốt tươi vào đáy mắt, lặng lẽ tận hưởng, nâng niu mùi khói lửa mà gió xuân mang đến.
Mái tóc dài mượt buông xuống bên gối, giữa trán điểm bông hoa sen, càng tôn lên vẻ đẹp kiều diễm của nàng.
Tiêu Úy Xuyên ngồi trên ghế thái sư, chẳng buồn nhìn cảnh đẹp ngoài cửa sổ, vì phong cảnh đẹp nhất đang ở ngay trước mắt. Hắn ta ngắm nhìn cô nương đang tựa cửa, cảm giác yên ổn hiếm hoi khiến hắn ta không muốn bỏ lỡ chút nào.
"A Du, hay là chúng ta ra ngoài xem một chút?"
Tiêu Úy Xuyên liếc xéo Văn Yến, nắm tay Minh Du đi ngang qua hắn.
Văn Yến không thèm nhìn Tiêu Úy Xuyên lấy một lần, chỉ ghim chặt mắt vào đôi tay đang đan vào nhau dưới lớp tay áo chồng lên. Ánh nhìn ấy như ngấm độc, muốn ăn mòn tất cả mọi thứ trước mắt.
Trong sách dạy rằng, nếu cô nương mình yêu bị kẻ khác chạm vào, nên tiến lên nói lý. Văn Yến thì không đồng ý. Hắn thấy nên chặt phắt bàn tay ấy đi mới phải, vừa giải quyết lo lắng trước mắt, vừa ngăn hắn ta đi hại trái tim cô nương người khác. Một mũi tên trúng hai đích.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
