"Vài cô nương mà ngươi thân thiết, nay thế nào rồi?" Huyền Tiêu nhớ hắn ta từng khoe có mấy người tình, đều hết mực say mê hắn ta.
Cảnh Minh chẳng hiểu sao hôm nay chủ tử lại chủ động hỏi chuyện này, vốn dĩ xưa nay chủ tử đều chán ghét, chẳng buồn nhắc tới. Hắn ta ngẩn ngơ, rồi gượng cười: "À… các nàng vẫn ổn… nhưng sao chủ tử lại hỏi chuyện này?"
Không ngờ Huyền Tiêu thật sự trầm ngâm: "Ngươi thường nói, các nàng hết lòng hết dạ với ngươi… là thế nào?"
Hắn chẳng muốn nói rõ, bởi chỉ e là vừa mở miệng, đối phương sẽ thao thao bất tuyệt. Nên chỉ ngầm gợi ý, chắc chắn là hắn ta sẽ hiểu.
"Cái nào cơ?"
Huyền Tiêu cau mày: "Là hết lòng hết dạ, một dạ chung tình."
Quả nhiên, Cảnh Minh nghe xong càng cười khoái trá, lộ cả hàm răng, đắc ý vô cùng. Thảo nào chủ tử lại sai hắn ta vẽ kiểu vòng tay, còn tự tay phác thảo hoa văn, rõ ràng là để tặng một vị cô nương. Nay còn hỏi thế này, chắc chắn là chưa được nàng đoái hoài đến.
"Chuyện này chủ tử hỏi đúng người rồi."
Huyền Tiêu liếc nhìn hắn ta lâu hơn đôi chút.
Cảnh Minh nhanh nhảu góp lời: "Các cô nương đều thích vàng bạc châu báu, y phục gấm vóc. Những thứ người khác không có, ngài tặng được, các nàng nhất định sẽ si mê ngài."
Hắn ta mong mỏi nhìn sắc mặt Huyền Tiêu, hy vọng lời nói của mình có ích.
Huyền Tiêu nheo mắt lại, hiển nhiên không hài lòng.
Mấy thứ ấy, hắn vốn biết, sách cũng viết đầy, hắn dĩ nhiên sẽ tặng Minh Du đủ loại xiêm y trang sức. Nhưng chúng quá khoa trương, lại dễ khiến người khác nghi ngờ. Phải đợi lúc thích hợp mới có thể đích thân dâng tặng nàng.
Hơn nữa, vàng bạc là vật tầm thường. Với thân phận quận chúa, Minh Du nào có thiếu những thứ đó. Hắn cho được, Tiêu Úy Xuyên cũng cho được, thế thì chẳng đáng gì.
Một lúc lâu sau, hắn mới buông ra hai chữ: "Tầm thường."
"À…" Cảnh Minh nghẹn lời. Sao lại tầm thường? Mỗi lần hắn ta tặng bảo vật, trâm ngọc cho Tiểu Đào các nàng, các nàng đều vui sướng hết mực, càng thêm si mê, chẳng rời xa được hắn ta.
Huyền Tiêu day day thái dương, tâm phiền ý loạn, chậm rãi khép mắt lại, hàng mi dày phủ xuống một mảng tối.
Cảnh Minh nghĩ đi nghĩ lại, bỗng nhiên bừng tỉnh, loại biện pháp đơn giản thế này, chủ thượng há lại không nghĩ tới? Nhất định là vô dụng rồi! Hắn ta vỗ mạnh lên đầu mình: "Không bằng ngài đưa nàng đi làm vài việc nàng thích? Gọi là tùy sở thích."
Nàng thích làm gì? Hội hoa đăng đêm nay, hẳn là nàng sẽ muốn đi.
Huyền Tiêu hé mắt mệt mỏi nhìn hắn ta, chờ hắn ta nói tiếp.
Hình như nhiệm vụ lại nhiều thêm rồi…
Thấy hai hàng lông mày của chủ tử thoáng cau lại, Cảnh Minh giật mình, ngỡ rằng mình lại nói sai trọng tâm.
"Tiểu nhân lập tức đi sắp xếp?" Nghĩ rồi hắn ta lại thấy chẳng ổn.
Anh hùng cứu mỹ nhân… lỡ như để Tiêu Úy Xuyên đoạt mất cơ hội, chẳng phải là sẽ rơi vào tay hắn ta sao?
"Tiểu nhân sẽ lập tức gạt cái kẻ chướng mắt kia đi, tuyệt đối không để chậm trễ chuyện ngài cùng quận chúa nắm tay dạo chơi." Cảnh Minh vỗ ngực bảo đảm.
Huyền Tiêu không biết đang nghĩ gì, Cảnh Minh chờ cái gật đầu của hắn mà lòng như lửa đốt.
Hắn ta dõi theo từng biến hóa nhỏ bé trên gương mặt chủ tử, sợ bỏ sót điều gì đó, nét mặt thay đổi liên tục như mặt nạ, khi cứng khi mềm.
Thời gian càng kéo dài, hắn ta càng thấy tính mệnh khó đoán, như bị đặt trên than hồng mà nướng, khổ sở tột cùng.
"Được."
Cảnh Minh lập tức mừng rỡ, sợ chủ tử đổi ý, liền quay người bỏ chạy nhanh như gió: "Chủ tử chờ tin tốt của thuộc hạ!"
Giọng hắn ta vẫn còn vang bên tai, nhưng đã khiến Huyền Tiêu càng thêm phiền nhiễu. Chỉ cần khép mắt lại, hắn liền thấy cảnh Minh Du đuổi mình đi, rồi thành thân cùng Tiêu Úy Xuyên, ám ảnh mãi không dứt.
Mà đối với hắn, nhiệm vụ chỉ cho phép thành công, không cho phép thất bại. Muốn bảo đảm tuyệt đối, hắn nhất định phải chuẩn bị từ sớm.
Sự lười nhác tan biến, trong mắt chỉ còn lại hàn ý. Hắn chỉnh lại vạt áo bị đè nhăn, đứng dậy, theo mật đạo của Tinh Túc Lâu rời đi, lẫn vào dòng người đông đúc, thoắt cái đã mất dạng.
Ngoài đầu ngõ, trong một cửa hàng bánh ngọt, Văn Yến xách hai túi bánh đường ra ngoài.
Hắn không thể nấn ná quá lâu, chỗ đông đúc lại chẳng tiện thi triển khinh công, chỉ đành chen lấn trong đám đông.
Sau khi Tiêu Úy Xuyên bao trọn Vọng Nguyệt Các, bên trong vốn náo nhiệt giờ lại yên ắng đi nhiều, chỉ còn ngoài cửa vẫn tấp nập dân chúng hiếu kỳ.
Lên lầu, Văn Yến giao bánh đường cho Thải Điệp, đồng thời trả lại lệnh bài của Minh Du.
Huyễn cổ kéo dài khoảng một canh giờ, khi ấy dược tính mới vừa tan, Thải Điệp ngơ ngác mãi, hồi lâu mới nhớ ra sự việc.
Rồi nàng ấy như vừa bừng tỉnh: "Sao bây giờ ngươi mới về? Nhị điện hạ gọi ngươi vào."
Tiêu Úy Xuyên và Minh Du khó khăn lắm mới có cơ hội ở riêng, vốn chẳng muốn bị ai quấy rầy. Nhưng khi nhắc tới Văn Yến, hắn ta luôn cảm thấy Minh Du có ý bênh vực hắn, cố gắng biện giải cho hắn. Điều ấy khiến trong lòng hắn ta cảm thấy rất bất an. Cho dù Văn Yến từng cứu nàng thì sao? Hắn ta không muốn món ân tình đó thành xiềng xích, trói buộc nàng, giam cầm cả tâm nàng.
Bởi vậy, Tiêu Úy Xuyên muốn trực tiếp đối mặt cùng Văn Yến, hỏi rõ hắn muốn báo đáp gì, hay là muốn được thưởng gì. Dù là vàng bạc châu báu, hay ruộng đất nhà cửa, hắn ta đều có thể cho, chỉ mong hắn tự nguyện rời khỏi Minh Du.
Nào ngờ, vừa sai người truyền lệnh đã biết hắn không ở đó. Tự ý rời đi, bỏ bê bổn phận, rõ ràng không coi A Du là chủ tử. Nếu sau này còn quá đáng hơn, chẳng phải sẽ lấn át lên đầu A Du sao?
Nhưng nào có sau này… Tiêu Úy Xuyên lạnh lùng nhếch môi.
Hắn ta nhàn nhạt hỏi: "Ngươi vừa đi đâu?" Tiêu Uý Xuyên nhấp một ngụm trà, xoay chén trong tay, trầm ngâm suy nghĩ.
"Ba."
Hắn ta đặt chén xuống, tiếng ngón tay ma sát miệng chén lanh lảnh, rợn người.
Minh Du giật mình, lo lắng nhìn Văn Yến. Nàng cảm thấy Úy Xuyên ca ca dường như đang tức giận…
Còn nguyên do, hẳn là do nàng lỡ lời, thế nhưng lại liên lụy Văn Yến bị trách phạt…
Phồn hoa ngoài phố tựa như bị khung cửa sổ này chặn lại, trong phòng tĩnh lặng như tờ. Minh Du níu lấy tay áo, ấp úng nói: "Là ta bảo hắn ra ngoài."
Nàng vẫn còn đang nói đỡ cho hắn…
Ngón tay Tiêu Úy Xuyên kẹp trên thành chén đến mức trắng bệch, gân xanh nổi lên, hiển nhiên đang cố đè nén lửa giận. Hắn ta ép giọng dịu đi: "A Du, ta đang hỏi hắn. Nàng đừng lên tiếng, được chứ?"
"Vâng." Minh Du nhỏ giọng đáp. Hắn ta đã nói đến mức này rồi, nàng cũng khó mà biện giải thêm, nói nữa e là sẽ phản tác dụng.
Văn Yến đưa mắt nhìn Minh Du, ánh nhìn vương vấn uất ức và ngơ ngác, như thể chẳng hiểu vì sao mình lại bị tra hỏi: "Thuộc hạ đi mua bánh đường giòn cho quận chúa."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
