Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Mẹ Kế Đem Bán, Nữ Quân Y Cải Mệnh Ngược Tra Chương 3: Lại Hôn Mê!

Cài Đặt

Chương 3: Lại Hôn Mê!

“Hả?” Chu Dã vẫn còn ngơ ngác chưa kịp hiểu, vội vàng phân trần: “Tôi đếm kỹ rồi mà, đúng là mười lăm người.”

Lục Hoài lạnh nhạt liếc sang: “Cộng thêm người trước mắt cậu nữa.”

“À, đúng rồi!” Chu Dã như bừng tỉnh, ánh mắt vô thức theo hướng của Lục Hoài nhìn sang cô gái nằm trên giường.

Anh ấy hơi ngẩn người. Nhìn kỹ lại mới thấy, cô gái này đúng là khá xinh đẹp!

Chu Dã tò mò: “Cô ấy vẫn chưa tỉnh à?”

Lục Hoài không đáp, đứng dậy khỏi giường, xỏ giày rồi bước ra cửa.

Chu Dã thấy vậy vội hỏi với theo: “Lão đại, anh định đi đâu thế?”

“Tôi đói bụng rồi, tôi đi ăn chút gì đó.” Lục Hoài không ngoái đầu, chỉ nhàn nhạt dặn dò, “Cậu ở lại trông cô ấy.”

“Rõ!”

Lục Hoài bước ra ngoài, lập tức nhận thấy hành lang đông người, tất cả đều đang nhìn anh với ánh mắt kỳ lạ.

Anh cúi xuống kiểm tra bản thân, chợt nhận ra áo sơ mi trắng trên người mình đã loang lổ vết máu.

Tối qua, anh chẳng còn tâm trí nào để ý đến chuyện này.

Xem ra cần thay quần áo trước đã.

Tìm thấy chiếc xe đỗ bên ngoài bệnh viện, Lục Hoài lên xe thay đồ sạch sẽ rồi mới đi tìm chỗ ăn sáng.

Đi được một đoạn, anh dừng lại trước cửa hàng bách hóa.

Lục Hoài hơi cau mày. Anh nhớ ra quần áo cô gái kia mặc cũng đã thấm đầy máu…

Anh mím môi, xoay người bước vào bên trong.

...

Trong cơn mê man, từng ký ức của nguyên chủ không ngừng ùa về, khiến Tống Nguyệt vô cùng đau đớn.

“Chỉ cần bán được nó về nông thôn, con sẽ thay nó tiếp nhận công việc, không phải khổ sở xuống quê nữa.”

“Tống Nguyệt! Con khốn đáng ghét! Năm xưa mẹ mày, con đàn bà lẳng lơ đó đã cướp chồng của tao! Giờ tao bán đứa con gái quý báu của nó cho lão già, muốn hành hạ sao cũng được!”

Gương mặt dữ tợn của mẹ kế, tiếng gào thét đầy hận thù, tất cả như dao cứa vào lòng Tống Nguyệt.

Cô giật mình choàng tỉnh, hơi thở trở nên gấp gáp, gương mặt tái nhợt.

Chu Dã đang ngồi bên cạnh bị Tống Nguyệt bất ngờ bật dậy làm cho giật mình, suýt nữa té khỏi ghế, “Ối mẹ ơi!”

Lúc này Tống Nguyệt vẫn còn đang hoảng loạn trong ký ức hỗn loạn, chẳng hề để ý tới người bên cạnh.

Nguyên chủ tên cũng là Tống Nguyệt, vừa mới tốt nghiệp cấp ba, chưa đầy mười tám tuổi.

Khi cô lên mười, mẹ ruột mất.

Chưa được nửa năm, cha cô đã tái hôn với một người phụ nữ góa chồng, dẫn theo cậu con trai lớn hơn cô một tuổi.

Người mẹ kế kia miệng nam mô nhưng bụng đầy dao găm, cùng con trai ruột âm thầm lập mưu hãm hại Tống Nguyệt.

Nguyên chủ từng cố gắng cầu cứu bố, nhưng ông chẳng những không tin mà còn trách ngược lại cô không biết điều.

Sau này, nguyên chủ không chịu nổi sự ức hiếp nên quyết định phản kháng. Cô ấy đánh nhau một trận dữ dội với mẹ kế và người anh trai. Dù sức yếu, một mình không thể thắng nổi hai người, nhưng ít nhất cô cũng đã khiến cả nhà náo loạn một phen.

Cha cô vô cùng tức giận, lập tức đuổi cô đến sống tại ký túc xá của trường.

Từ đó, nguyên chủ nhận ra rằng dựa vào cha hoàn toàn vô ích, chỉ có thể tự dựa vào chính bản thân mình.

Cô quyết định cố gắng chờ đến khi đủ mười tám tuổi để được kế thừa suất công việc mà mẹ ruột để lại. Khi đó, có công việc ổn định, cô sẽ hoàn toàn thoát khỏi mối quan hệ ràng buộc với cha và mẹ kế.

Nhưng thật trớ trêu, chính suất công việc quý giá ấy đã khiến cô mất mạng.

Theo thông báo từ cấp trên, tất cả những người đủ tuổi, chưa có việc làm, chưa kết hôn và chưa có con đều phải xuống nông thôn.

Người anh trai kia chính là đối tượng hoàn hảo cho điều kiện này. Tốt nghiệp đã lâu, anh ta vẫn không có nổi một công việc ổn định, trở thành kẻ vô công rỗi nghề.

Ngay khi thông báo được đưa ra, mẹ kế lập tức sốt ruột. Bà ta lập tức nhắm ngay vào suất công việc của mẹ cô để lại. Để có được vị trí đó, họ buộc phải loại bỏ nguyên chủ.

Thế là mẹ kế và người anh trai độc ác kia đã cấu kết với một nhóm buôn người.

Trưa hôm trước, anh trai bất ngờ tìm đến cô, nói tối nay cha sẽ mời cô ăn tối tại nhà hàng Quốc doanh.

Nguyên chủ lâu rồi chưa có dịp ngồi ăn cơm cùng cha liền mừng rỡ đồng ý ngay.

Bữa cơm tối diễn ra khá suôn sẻ.

Nhưng trên đường trở về, cô bị người ta dùng gậy đánh bất tỉnh, sau đó tỉnh lại đã là lúc này đây.

Cô ngẩng đầu, nhìn thấy một thanh niên da ngăm đen đang cau mày, vẻ mặt khó chịu:

“Đồng chí này, cô sao vậy? Tôi nói chuyện mà cô không nghe à?”

Tống Nguyệt lập tức lộ vẻ áy náy: “Xin lỗi anh, tôi vừa thất thần. Cảm ơn anh đã cứu tôi.”

Chu Dã thấy cô phản ứng lại, cũng nhẹ nhõm hơn phần nào, liền ngồi xuống giải thích:

“Không cần cảm ơn tôi đâu, người cứu cô không phải tôi, mà là... là lão đại của tôi. Anh ấy ra ngoài ăn chút gì đó, lát nữa sẽ quay về thôi.”

“À, đúng rồi, cô tên là gì? Quê ở đâu? Sao lại bị lừa đến đây?”

Nghe Chu Dã hỏi, Tống Nguyệt nhanh chóng đảo mắt quan sát xung quanh.

Bức tường bong tróc, cửa sổ dán giấy báo, giường bệnh cùng mùi thuốc sát trùng thoang thoảng, tất cả đều nhắc nhở cô rằng mình đang nằm trong bệnh viện.

Vừa quan sát, Tống Nguyệt vừa đáp lại: “Tôi tên là Tống Nguyệt, quê tôi ở… ở...”

Nhưng…

Lời vừa ra khỏi miệng, đầu cô đột nhiên choáng váng dữ dội, cả người mất sức, ngã xuống giường.

Chu Dã thấy cô vừa tỉnh lại đã lập tức ngất đi, hoảng loạn hét toáng lên: “Ối trời! Bác sĩ! Bác sĩ đâu rồi!”

Anh vừa hét vừa chạy ra ngoài. Vừa mở cửa đã gặp ngay Lục Hoài đang quay trở lại.

Lục Hoài cau mày, trầm giọng hỏi: “Có chuyện gì?”

Chu Dã cuống cuồng: “Lão đại, mau gọi bác sĩ đi, cô ấy vừa tỉnh lại thì lại ngất rồi!”

Nghe tiếng ồn ào, bác sĩ lập tức chạy tới. Sau một hồi kiểm tra cẩn thận, ông thoáng chút bối rối.

Lục Hoài hỏi ngay: “Cô ấy thế nào rồi?”

Bác sĩ nhìn Lục Hoài và Chu Dã, trả lời dứt khoát: “Cô ấy mất máu quá nhiều, lại suy dinh dưỡng trầm trọng. Khi cô ấy tỉnh lại thì cho ăn chút gì bổ dưỡng là được.”

Chu Dã định bảo rằng mình chỉ tiện tay cứu người thôi, làm gì có chuyện chăm sóc bổ dưỡng gì chứ, nhưng chưa kịp mở miệng đã nghe thấy Lục Hoài thản nhiên đáp lại: “Được.”

Chu Dã ngẩn người: “???”

Mặt trời mọc đằng Tây à?

Bác sĩ rời đi.

Lục Hoài đặt đồ vừa mua xuống, quay sang hỏi Chu Dã: “Cô ấy đã nói gì chưa?”

Chu Dã gãi đầu, đáp: “Cô ấy cảm ơn tôi, nhưng tôi nói người cứu cô ấy không phải tôi, mà là anh.”

“Sau đó thì tôi biết tên cô ấy.”

“Tên là Tống Nguyệt.”

Nghe thấy cái tên này, Lục Hoài lập tức cau mày, giọng đầy vẻ nghi hoặc: “Tống Nguyệt?”

Cái tên này nghe sao quen tai quá!

Người thì nhìn quen mắt, tên thì lại rất quen tai.

Rốt cuộc là chuyện gì thế này?

Chu Dã nhận ra biểu cảm khác lạ của Lục Hoài, tò mò hỏi: “Lão đại, có vấn đề gì sao?”

Lục Hoài thấp giọng nói: “Tên này nghe khá quen.”

“Quen á?” Chu Dã trừng lớn mắt kinh ngạc, “Lão đại, chẳng lẽ anh biết cô ấy từ trước rồi sao?”

Lục Hoài không trả lời, chỉ trầm ngâm suy nghĩ.

Chu Dã lại nhớ ra điều gì đó, vội vàng nói: “À đúng rồi, lúc cô ấy còn mê man có nhắc đến Dung... Dung…”

“Có thể là người của Dung Thành chăng?”

Lục Hoài hít sâu một hơi, bình tĩnh đáp: “Đợi cô ấy tỉnh lại rồi hỏi kỹ hơn.”

Hai người vừa nói xong thì y tá mang bình truyền dịch đến. Lục Hoài tiến lên, nhẹ nhàng trao đổi vài câu.

Y tá gật đầu hiểu ý.

Lục Hoài dẫn Chu Dã ra khỏi phòng bệnh, đứng bên ngoài đợi.

Khoảng hơn mười phút sau, y tá bước ra, nhẹ giọng nói với Lục Hoài: “Ổn rồi.”

Hai người lúc này mới quay trở lại phòng bệnh.

Vừa bước vào phòng, Chu Dã chú ý thấy quần áo của Tống Nguyệt đã được thay mới. Rõ ràng vừa mới thay không lâu!

Chu Dã há hốc miệng, thầm kinh ngạc:

Lão đại nhà mình thật sự quan tâm một cô gái đến thế ư? Chuyện này đúng là hiếm gặp như cây vạn tuế nở hoa vậy!

...

Khi Tống Nguyệt tỉnh lại lần nữa, trời đã vào giữa trưa.

Rút kinh nghiệm lần trước, cô không vội bật dậy ngay mà từ từ mở mắt, nhẹ nhàng quay đầu nhìn sang bên cạnh.

Bên trái cô, một thanh niên đang nhắm nghiền mắt, có vẻ như đã ngủ rất say.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc