Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Bị Mẹ Kế Đem Bán, Nữ Quân Y Cải Mệnh Ngược Tra Chương 2: Bắt Được Người

Cài Đặt

Chương 2: Bắt Được Người

Là ô tô. Cụ thể là một chiếc jeep.

Tống Nguyệt ước lượng tốc độ chiếc xe bên dưới. Trong đầu cô nhanh chóng tính toán. Không có lực cản của gió, có lẽ có thể…

Bên kia, tên cầm đầu đám người đuổi theo vừa thấy bóng lưng Tống Nguyệt liền hung hăng chửi: "Con nhãi chết tiệt! Bước tiếp một bước là vực sâu! Ông đây xem mày...".

Lời còn chưa dứt, Tống Nguyệt đã nhảy xuống ngay trước mặt hắn.

Đám người: "!!!!"

Trên chiếc xe tải quân dụng, nam thanh niên ngồi ghế phụ nhắm mắt, lẩm bẩm: "Đoạn núi này đường cong dốc đứng, rất dễ xảy ra tai nạn...".

"Ầm!"

Một vật thể không rõ từ trên trời rơi xuống, đập mạnh vào kính chắn gió.

Tài xế hoảng sợ văng tục, theo bản năng đạp phanh gấp!

"Két!"

Tiếng phanh xe chói tai vang lên. Nam thanh niên ngồi ghế phụ giật mình mở mắt, ánh nhìn sắc lạnh dán chặt vào vật thể nằm trên kính chắn gió đã nứt vỡ. Anh vô thức đặt tay lên khẩu súng bên hông.

Người kia chậm rãi ngẩng đầu, khuôn mặt trắng bệch, máu tươi chảy dài từ trán xuống: "Cứu... cứu tôi với...".

Chu Dã quay sang nhìn nam thanh niên: "Lão đại, là người đấy!".

Ánh mắt Lục Hoài trầm xuống. Anh tháo dây an toàn, mở cửa bước ra.

"Lão đại! Cẩn thận có bẫy!", Chu Dã vội vàng nhắc nhở.

Lời còn chưa dứt, Lục Hoài đã xuống xe.

Chu Dã: "...". Lão đại đã xuống rồi, anh ấy còn lựa chọn nào khác?

Chu Dã vội vàng bước xuống, tay đặt sẵn bên hông, cảnh giác quan sát xung quanh.

Lục Hoài bước lên mũi xe, cẩn thận đỡ người kia xuống.

Chu Dã phát hiện phía trên có ánh sáng như đèn pin chiếu xuống, trong lòng cảnh giác: "Lão...".

Vừa mở miệng, đã thấy Lục Hoài ngẩng đầu nhìn lên trên, rồi nói: "Phía trên có người!".

Lục Hoài lạnh nhạt đáp,. "Lên xe, đi bệnh viện."

Lục Hoài bế người kia tới cửa xe sau.

"Rõ!", Chu Dã nhanh chóng đáp lời, vòng ra mở cửa.

Lục Hoài nhẹ nhàng đặt Tống Nguyệt vào trong. Chu Dã đóng cửa xe rồi vội ngồi vào ghế lái, khởi động xe quay đầu hướng về huyện thành.

Họ biết rõ khoảng cách từ đây về huyện thành không quá xa, quay lại là ổn nhất.

Chiếc xe jeep lao nhanh trên đường núi gập ghềnh, rung lắc dữ dội. Lục Hoài một tay vịn ghế, một tay ôm chặt cô gái trong lòng. Qua lớp áo mỏng, anh cảm nhận rõ ràng thân hình gầy yếu của cô.

Ánh mắt anh dừng lại trên khuôn mặt đầy máu, không nhìn rõ dung mạo thật. Nhưng không hiểu sao, anh lại cảm thấy một chút quen thuộc khó tả.

Ánh mắt Lục Hoài vô thức nhìn xuống cổ tay cô. Ngoại trừ vài vết lằn đỏ, không có gì khác.

Anh khẽ mím môi, dời mắt nhìn về phía trước.

Nửa giờ sau, chiếc jeep màu quân đội dừng lại trước cổng bệnh viện huyện.

Chu Dã vừa dừng xe đã vội vàng xuống xe, mở cửa.

Lục Hoài bế Tống Nguyệt xuống xe, lạnh lùng ra lệnh: "Cậu tới Cục Công An một chuyến, đưa họ tới khu vực vừa rồi kiểm tra."

"Rõ!", Chu Dã theo phản xạ đáp, rồi chợt nghĩ: Mình tới Cục Công An rồi, lão đại một mình ở đây liệu có ổn không?

“Cái đó…”

Ngẩng đầu nhìn lại, Chu Dã mới phát hiện chỉ còn lại mình, lão đại ôm cô gái đã vào bệnh viện.

Anh lắc đầu, xoay người lên xe, theo lời lão đại lái xe đến Cục Công An.

Cô gái kia giữa đêm khuya từ trên cao nhảy xuống, còn cầu cứu bọn họ, nhất định là cô ấy đã gặp chuyện chẳng lành.

Theo trực giác của anh sau bao nhiêu năm Nam chinh Bắc chiến cùng Lục Hoài, cô gái này có lẽ là chạy thoát khỏi đám buôn người.

Cho nên…

Cứ coi như thêm chút công trạng cho cảnh sát địa phương vậy.

Chu Dã lái xe đi Cục Cảnh sát.

Lục Hoài ôm Tống Nguyệt chạy một mạch đến phòng trực ban của bác sĩ.

Anh dùng chân đá văng cánh cửa đang khép hờ.

Vị bác sĩ bị giật mình, thấy người tới, đang định nổi giận.

Nhưng đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của Lục Hoài, trong lòng ông chợt run lên, cơn giận đến bên miệng cũng nuốt xuống.

Lục Hoài đặt Tống Nguyệt lên giường bệnh.

Bác sĩ nhìn Lục Hoài toàn thân sát khí, đoán ngay là người không dễ chọc, không dám làm phật ý, liền chuyển mắt nhìn sang giường bệnh.

Thấy cô gái mặt mày bê bết máu. Đồng tử ông co lại, vội vàng chạy tới kiểm tra.

Bác sĩ đeo găng tay, cẩn thận vén những sợi tóc rối trên trán cô gái.

Vết thương nằm ở vùng trán gần chân tóc, có vết thương hở, còn có những mảnh thủy tinh nhỏ găm vào da đầu.

“Đồng chí, vết thương của người này khá nghiêm trọng, có mảnh thủy tinh, cần phải khâu.”

“Ca này tôi không xử lý được, phải gọi người khác. Anh đợi ở đây một lát, tôi sẽ quay lại ngay.”

Bác sĩ nói, không đợi Lục Hoài trả lời đã xoay người chạy đi.

Lục Hoài đứng bên giường bệnh nhìn cô gái gầy yếu, nghĩ đến lời bác sĩ vừa nói, lông mày khẽ nhíu lại.

Cần khâu, vậy cô ấy sẽ tỉnh lại vì đau chứ? Bởi vì… ở đây chưa chắc đã có thuốc tê.

Anh đang suy nghĩ thì bác sĩ dẫn theo một vị bác sĩ cao gầy vội vã bước vào. Người bác sĩ cao gầy tiến thẳng tới bên giường bệnh, chăm chú quan sát vết thương trên người bệnh nhân, chân mày khẽ nhíu lại, rồi lập tức quay sang nhìn Lục Hoài.

“Đồng chí, đây là vợ anh à? Vết thương này sẽ để lại sẹo, anh đừng ghét bỏ nhé.”

Lục Hoài định mở miệng nói không phải vợ mình, nhưng rồi lại nói, “Tôi không chê.”

Ánh mắt vị bác sĩ cao gầy nhìn Lục Hoài trở nên dịu đi, trên khuôn mặt khẽ nở một nụ cười nhẹ nhàng: “Quả là một đồng chí tốt.”

“Anh đi đóng phí đi, ở đây để tôi xử lý cho. Yên tâm, vết thương sẽ không để lại sẹo lớn đâu, có chút sẹo nhỏ thì tóc cũng che được, không ảnh hưởng gì cả.”

Lục Hoài khẽ mím môi: “Đóng phí ở đâu?”

Bác sĩ trực ban lập tức đứng dậy: “Đồng chí đi theo tôi.”

Lục Hoài theo chân bác sĩ trực ban rời đi.

Sau khi đóng phí xong quay lại, khuôn mặt cô gái đã được lau sạch sẽ, bác sĩ cao gầy đang cẩn thận băng bó vết thương trên đầu cô.

Gương mặt nhỏ nhắn tái nhợt, đôi môi cũng nhợt nhạt không chút máu.

Nhìn dung mạo của cô, Lục Hoài vẫn có cảm giác rất quen thuộc, dường như đã gặp ở đâu đó, nhưng anh lại không tài nào nhớ ra nổi.

Sau khi hoàn tất việc băng bó, bác sĩ cao gầy quay sang dặn dò Lục Hoài đưa cô gái lên tầng 3, vào phòng bệnh để truyền dịch và tiếp tục theo dõi tình trạng sức khỏe.

Lục Hoài nghe vậy liền cúi xuống, nhẹ nhàng bế cô gái lên, nhanh chóng bước tới phòng bệnh số hai ở tầng 3.

Căn phòng có hai chiếc giường bệnh, nhưng ngoài hai người họ ra thì chẳng còn ai khác.

Bác sĩ cao gầy nhanh nhẹn lấy chai dịch, cắm kim truyền cho cô gái. Xong xuôi, ông quay sang dặn dò Lục Hoài chú ý theo dõi chai dịch, hết thì lập tức gọi ông.

Dặn dò cẩn thận xong, bác sĩ liền rời khỏi phòng.

Căn phòng bệnh chìm vào sự im ắng. Chỉ còn lại Lục Hoài và Tống Nguyệt, cô gái vẫn đang hôn mê bất tỉnh trên giường bệnh.

Lục Hoài ngồi xuống giường bên cạnh, ánh mắt chăm chú dừng lại trên khuôn mặt nhỏ nhắn đang ngủ say ấy.

Trong không gian tĩnh lặng này, lòng anh cũng dần trở nên bình tĩnh lạ thường.

Nhớ lại những chuyện vừa xảy ra, Lục Hoài tự nhiên cảm thấy mình có chút điên rồ.

Anh hoàn toàn có thể giao cô gái cho bác sĩ, nói rõ tình huống rồi rời đi, hoặc đơn giản hơn là trả tiền thuốc men xong liền bỏ đi ngay cũng được.

Vậy mà chẳng hiểu sao anh lại ngồi ở đây đến tận bây giờ.

Cảm giác quen thuộc kỳ lạ đó, rốt cuộc là từ đâu mà đến?

Lục Hoài nghĩ mãi không ra, cuối cùng đành buông xuôi.

Chai dịch cuối cùng cũng truyền hết.

Lục Hoài gục đầu xuống chiếc giường bên cạnh, ngủ thiếp đi lúc nào không hay.

Sáng hôm sau,

vừa mở mắt ra, Lục Hoài liền theo bản năng ngồi dậy, định xem cô gái kia đã tỉnh hay chưa.

Anh vừa ngồi thẳng người, cửa phòng bệnh bỗng bật mở, Chu Dã hớt hải bước vào, giọng đầy nhẹ nhõm:

“Lão đại, cuối cùng cũng tìm được anh rồi!”

Lục Hoài liếc nhìn sang giường bệnh bên cạnh, đôi mày hơi nhíu lại.

Lục Hoài nghe xong, ánh mắt rơi xuống cô gái còn đang bất tỉnh trên giường bệnh, khẽ nói: “Là mười sáu.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc