Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng thanh niên này rõ ràng không phải người ban nãy… Làn da người này không đen sạm, ngược lại còn có vẻ trắng trẻo, khuôn mặt cũng anh tuấn, góc cạnh rõ ràng.
Chỉ có điều, trên người anh ấy luôn toát ra một loại khí chất lạnh lùng sắc bén, dường như đã từng trải qua máu tanh và hiểm nguy.
Đột nhiên.
Thanh niên đó mở mắt.
Ánh mắt Tống Nguyệt lập tức chạm phải đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo của anh.
Lục Hoài vừa mở mắt ra, nhìn thấy ngay đôi mắt to tròn trong veo kia thì hơi sững sờ một giây, nhưng rất nhanh đã lấy lại bình tĩnh, lên tiếng trước: “Cô tỉnh rồi à?”
Tống Nguyệt định nói gì đó thì bị giọng anh ngắt ngang.
“Anh...”
“Tôi tên là Lục Hoài.”
Tống Nguyệt đành sửa lời, tự giới thiệu bản thân: “Còn tôi là Tống Nguyệt.”
Hai người trao đổi tên xong thì rơi vào im lặng, trong nhất thời không ai biết nói gì thêm.
Tống Nguyệt định tìm đại một chủ đề gì đó để phá vỡ bầu không khí ngượng ngùng này, dù sao anh cũng là ân nhân cứu mạng của cô.
Nhưng mà...
Còn chưa kịp nói lời nào.
Bụng cô đã kêu lên, “Ọt ọt~”
Âm thanh vang lên giữa căn phòng yên tĩnh trở nên rõ ràng đến mức xấu hổ.
Chưa bao giờ Tống Nguyệt cảm thấy ngượng như thế này, gương mặt lập tức đỏ bừng, lan dần đến tận tai.
Lục Hoài nhìn khuôn mặt cô gái nhỏ thoáng chốc đỏ rực lên cùng biểu cảm ngượng ngùng ấy, bỗng dưng cảm thấy...
Cô ấy có chút dễ thương?
Tống Nguyệt nhận ra đối phương đang nhìn mình, xấu hổ đến mức chỉ muốn tìm một cái khe đất chui vào.
Ngay lúc không khí kỳ lạ đang dâng cao.
Chu Dã bỗng chạy xồng xộc vào phòng bệnh, trực tiếp lao đến bên giường, hớn hở nói lớn: “Lão đại, cơm tới đây! Ăn thôi!”
Thấy Lục Hoài không nhận túi cơm mà lại nhìn chằm chằm về phía sau lưng mình, Chu Dã tò mò quay lại, thấy cô gái trên giường đã mở mắt liền reo lên: “A, cô tỉnh rồi à?”
Cô gái kia mở to mắt, gương mặt vẫn đỏ ửng, hình như đang rất ngượng ngùng.
Chu Dã nhìn sang lão đại nhà mình, phát hiện ra hiếm khi khóe môi anh cong lên, liền lập tức hiểu tình hình.
Không nói hai lời, Chu Dã vội đặt hai túi đồ ăn xuống, “Vừa hay, cô với lão đại ăn trước đi, tôi đi lấy thêm một suất nữa.”
Nói xong, Chu Dã quay người chạy nhanh ra ngoài.
Tống Nguyệt: “…”
Cô vốn tưởng có thêm người sẽ đỡ ngượng hơn một chút, ai ngờ người vừa tới đã vội vàng chạy mất.
Lục Hoài không biết trong lòng Tống Nguyệt nghĩ gì, thản nhiên mở hộp cơm ra.
Hai hộp cơm đều giống nhau, chỉ khác chút ít về lượng thức ăn.
Lục Hoài đặt phần cơm nhiều thức ăn hơn lên tủ đầu giường, nhẹ nhàng dặn dò: “Cẩn thận nóng.”
Tống Nguyệt ngồi dậy, nhỏ giọng cảm ơn: “Cảm ơn anh.”
Lục Hoài cong nhẹ môi, mỉm cười thoáng qua: “Không cần khách sáo.”
Hai người cầm hộp cơm, lặng lẽ ăn, không ai nói với ai lời nào.
Tống Nguyệt vừa ăn được một nửa, cửa phòng bệnh đột nhiên vang lên tiếng gõ cửa: “Cốc cốc.”
Cả hai đồng thời ngẩng đầu nhìn về phía cửa.
Hai người cảnh sát mặc cảnh phục bước vào, nhẹ nhàng nói:
“Xin lỗi hai đồng chí, chúng tôi đến từ Cục Công An huyện Chu. Chúng tôi muốn hỏi đồng chí nhỏ này vài câu liên quan đến vụ việc bị lừa bán vừa rồi.”
Hai cảnh sát tiến đến bên giường bệnh, quay sang nói lịch sự với Lục Hoài: “Đồng chí này, phiền anh tạm thời tránh mặt một chút.”
Lục Hoài đứng dậy, cầm hộp cơm rời khỏi phòng bệnh.
Hai cảnh sát ngồi xuống, ôn hòa nói với Tống Nguyệt: “Đồng chí, cô không cần căng thẳng, chúng tôi hỏi gì cô cứ trả lời đúng sự thật là được.”
Tống Nguyệt nhẹ nhàng gật đầu: “Vâng.”
Hai cảnh sát nhìn nhau, một người lấy sổ ghi chép và bút ra chuẩn bị ghi lại, người còn lại bắt đầu hỏi:
“Đồng chí, cô tên là gì, quê quán ở đâu? Trong nhà còn ai, làm sao lại bị lừa bán…”
Tống Nguyệt lần lượt trả lời từng câu hỏi, nhưng khi đề cập đến việc bị lừa bán, cô quyết định giấu chuyện mẹ kế đã bán mình đi.
Lý do rất đơn giản.
Thứ nhất, cô không có bằng chứng cụ thể. Nếu chỉ dựa vào lời cô nói, sẽ chẳng ai tin mẹ kế cô lại có thể tàn độc đến mức bán con chồng.
Thứ hai, cô sẽ tự tay giải quyết mẹ kế sau khi quay trở về. Nếu không khiến cả gia đình đó chịu hậu quả thích đáng, thì cô không phải là Tống Nguyệt nữa rồi!
Hai cảnh sát không biết những suy nghĩ trong lòng cô, chỉ đơn giản ghi chép lại.
Sau khi kết thúc câu hỏi, họ mỉm cười, nói:
“Cảm ơn đồng chí Tống đã hợp tác. Cũng nhờ đồng chí chạy thoát và gặp được đồng chí Lục cùng đồng chí Chu, chúng tôi mới có thể tóm gọn đường dây buôn người này, giải cứu được rất nhiều người cùng hoàn cảnh với cô.”
“Đồng chí cứ tiếp tục ăn cơm đi, kẻo nguội mất.”
Tống Nguyệt lễ phép đáp lại: “Cảm ơn các đồng chí, các anh vất vả rồi.”
Hai cảnh sát đứng dậy đi ra ngoài, đến cửa thì quay lại nói thêm:
“Đồng chí Tống khách khí rồi, bảo vệ nhân dân, vì nhân dân phục vụ là trách nhiệm của chúng tôi. Cô nghỉ ngơi thật tốt nhé.”
Tống Nguyệt gật đầu cảm kích.
Hai cảnh sát bước ra khỏi cửa, đóng cửa lại.
Nhìn thấy Lục Hoài đang đứng bên ngoài, hai người lập tức đứng thẳng, nghiêm túc chào một cái lễ: “Đồng chí Lục.”
Lục Hoài vốn đang dựa vào tường, lập tức đứng thẳng người, nghiêm túc đáp lễ lại.
Sau khi buông tay, một trong hai người lên tiếng:
“Tôi đại diện cho những người bị hại cảm ơn đồng chí.”
Lục Hoài chuẩn bị bước vào phòng bệnh thì quay đầu, ra hiệu cho Chu Dã vừa trở về.
Chu Dã lập tức hiểu ý, vui vẻ bước tới kéo đội trưởng Trương đi, “Đội trưởng Trương, chúng ta ra đây nói chút chuyện nhé…”
...
Sau khi ăn xong, Tống Nguyệt lại nghiêm túc nói với Lục Hoài lần nữa: “Cảm ơn anh đã cứu tôi.”
“Không cần khách sáo với tôi.” Lục Hoài trả lời ngắn gọn, rót một ly nước đặt lên bàn cạnh giường, “Cô uống chút nước đi.”
“Cảm ơn anh.” Tống Nguyệt lại nói cảm ơn theo bản năng.
Lục Hoài nhìn cô, không nhịn được lên tiếng: “Ngoài cảm ơn ra, cô không nói được lời nào khác sao?”
Tống Nguyệt ngẩn người, hơi xấu hổ một chút rồi nhẹ nhàng đáp: “Vậy thì phiền đồng chí Lục để lại địa chỉ chi tiết, sau khi trở về tôi sẽ gửi tiền lại cho anh.”
Lục Hoài im lặng một lát rồi hỏi tiếp: “Cô tên là Tống Nguyệt, sống ở Dung Thành đúng không?”
Tống Nguyệt có chút sửng sốt, gật đầu xác nhận: “Đúng vậy.”
Lục Hoài tiếp tục hỏi: “Mẹ ruột của cô tên là gì?”
Tống Nguyệt vô thức hỏi lại: “Mẹ ruột hay là mẹ kế?”
Lục Hoài cảm giác tim mình như bị bóp nghẹt, giọng thấp xuống: “Mẹ ruột.”
“Vân Thanh.” Tống Nguyệt trả lời rõ ràng.
Vừa nghe thấy cái tên này, trái tim Lục Hoài lập tức đập mạnh.
Vân Thanh!
Tên đã trùng khớp.
Lục Hoài lại hỏi thêm: “Mẹ cô quê ở đâu?”
“Bắc Kinh.”
Bắc Kinh, Vân Thanh…
Hoàn toàn trùng khớp rồi!
Cô gái bảo bối của dì Vân nhà họ Vân, Tống Nguyệt!
Khó trách vừa nhìn đã thấy quen mắt, khó trách vừa nghe đã thấy tên quen tai.
Nhưng mà dì Vân đã mất tích nhiều năm nay, ngay cả nhà họ Vân còn tìm không thấy tin tức. Còn cô gái nhỏ này, lời cô ấy nói về mẹ kế là sao đây?
Có thể chỉ là trùng hợp? Hay thực sự đúng là cô ấy?
Sau một hồi kích động, Lục Hoài nhanh chóng bình tĩnh trở lại.
Chuyện này phải điều tra kỹ càng mới chắc chắn được.
Tống Nguyệt thấy Lục Hoài im lặng mãi không đáp, liền nhỏ giọng hỏi: “Đồng chí Lục, có vấn đề gì sao?”
“Không sao.” Lục Hoài cầm hộp cơm rỗng bước ra ngoài: “Cô nên đổi thuốc rồi, để tôi đi gọi bác sĩ.”
Tống Nguyệt nhìn theo bóng lưng Lục Hoài ra khỏi phòng bệnh.
Phòng bệnh chỉ còn lại một mình cô.
Cô nằm xuống giường, nhìn chằm chằm lên trần nhà, suy nghĩ xem tiếp theo nên làm gì, làm thế nào để về Dung Thành tính sổ với cha và mẹ kế.
...
Lục Hoài vừa xuống lầu thì gặp ngay Chu Dã trở về.
“Lão đại.” Chu Dã gọi.
“Ừ.” Lục Hoài hỏi, “Chuẩn bị xong cả rồi chứ?”
Chu Dã đưa giấy tờ qua: “Giấy giới thiệu đã làm xong rồi đây.”
Lục Hoài không cầm lấy, dặn dò tiếp: “Tí nữa cậu cầm giấy này đi mua cho cô ấy vé tàu giường nằm về Dung Thành sáng mai, nhớ nhờ nhân viên tàu chăm sóc cô ấy một chút.”
Chu Dã hơi ngạc nhiên: “Lão đại, anh thật sự quan tâm đến đồng chí Tống này vậy sao?”
“Ừ.” Lục Hoài bình tĩnh đáp: “Nếu không có gì bất ngờ, tôi nghĩ mình đã tìm được cô ấy rồi.”
Chu Dã ngẩn người: “Ý anh là gì? Hai người quen nhau sao?”
Lục Hoài nhìn Chu Dã, thấp giọng nói: “Còn nhớ tôi từng kể với cậu chuyện gia đình tôi đã định sẵn cho tôi một người vợ từ nhỏ không?”
“Nhớ, nhưng mà…” Chu Dã bừng tỉnh, mắt mở lớn kinh ngạc, “Ý anh là đồng chí Tống này chính là người đó?”
“Nếu không có gì bất ngờ thì chính là cô ấy. Chúng ta cần xác nhận lại một chút.”
Chu Dã vội nhắc nhở: “Lão đại, anh đừng quên nhiệm vụ chính của chúng ta! Việc này đã trì hoãn mất khá nhiều thời gian rồi!”
“Tôi biết.” Lục Hoài điềm nhiên đáp, “Nếu tôi quên thì tôi đã tự đưa cô ấy về Dung Thành rồi.”
Chu Dã: “…”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


