Thu Lam nhìn bà bằng ánh mắt tán thưởng: "Chị cừ thật đấy, mới ngửi thử đã biết là thuốc gì rồi." Sau đó bà thở dài, nói tiếp: "Tiểu Trừng từ nhỏ đã kén ăn, món gì cũng không thích. Cảm giác như nó chẳng có chút hứng thú nào với việc ăn uống cả. Chắc là do tỳ vị kém quá nên tôi mới đưa nó đến chỗ bác sĩ đông y lão làng khám, ông ấy đã kê một số thuốc đông y tẩm bổ cho nó uống."
Thao thao bất tuyệt trò chuyện hồi lâu, cuối cùng Thu Lam cảm khái một câu: "Chỉ có một mụn con, lại vàng ngọc vô cùng, nuôi nấng nên người thật sự chẳng dễ dàng gì, đúng không?"
Hai chữ "đúng không?" ở cuối câu là để tìm kiếm sự đồng tình từ bà Dụ Hương Tú. Một lời cảm thán tưởng chừng như vô cùng bình thường ấy lọt vào tai Dụ Vãn Linh lại hệt như tiếng sấm sét. Tiếng ầm nổ tung trong đầu cô, một sợi dây căng thẳng lập tức siết chặt trong lòng.
Cô bất an nhìn sang mẹ. Mặc dù mẹ che giấu rất giỏi, người ngoài có thể hoàn toàn không nhận ra, nhưng cô nhìn rõ mồn một mẹ đang lặng lẽ cúi gầm mặt xuống. Những ngón tay siết chặt lấy nhau, ánh mắt cụp xuống xẹt qua một tia đau đớn.
Chỉ có Dụ Vãn Linh hiểu rõ, Thu Lam và bà Dụ Hương Tú, cùng là những người làm mẹ, cùng một câu cảm thán, nhưng trong lòng Thu Lam là hồi ức ấm áp, còn trong lòng bà Dụ Hương Tú lại chỉ toàn là nỗi đau đớn tột cùng.
Phản ứng của mẹ khiến Dụ Vãn Linh lập tức thức tỉnh: Bản thân đến nhà họ Giang là có mục đích, phải nhanh chóng đưa mọi việc vào đúng kế hoạch.
Bao giờ cô mới có cơ hội gặp mặt Giang Tư Trừng đây?
Dụ Vãn Linh tuy sống trong nhà họ Giang nhưng hoàn toàn không có cơ hội tiếp xúc với Giang Tư Trừng. Cuộc sống kỳ nghỉ hè của cậu được sắp xếp vô cùng kín lịch. Ban ngày phải tham gia đủ loại lớp học, chỉ đến giờ ăn mới xuất hiện ở nhà. Nhưng đến giờ cơm lại càng không thể có cơ hội, bởi vì Thu Lam chỉ khách sáo ngoài mặt với mọi người thôi, thực chất bà vạch rõ ranh giới "chủ - tớ" vô cùng rành rọt. Đám người làm công trong nhà họ Giang như họ không những không được đi cổng chính ra vào mà còn không được phép ăn cơm cùng người nhà họ Giang. Mọi người đều phải tránh mặt, ai ăn phần người nấy.
Dụ Vãn Linh cả ngày rảnh rỗi đến phát hoảng. Ở nhờ nhà người khác nên cô chẳng dám đi lại lung tung, đành ngày ngày ru rú trong phòng đọc sách. Cứ thế, nửa tháng tẻ nhạt trôi qua, cuối cùng học kỳ mới cũng gõ cửa.
Dụ Vãn Linh biết mình được phân vào lớp 20 của khối 12. Cô đến trường từ rất sớm để tìm lớp. Lớp thì tìm thấy rồi, nhưng cô không biết nên ngồi chỗ nào, sợ ngồi bừa lại chiếm mất chỗ của người khác nên cô dứt khoát đứng đợi giáo viên chủ nhiệm ngoài cửa.
Ngày đầu tiên tựu trường, mọi người đều mặc đồng phục cũ của học kỳ trước, chỉ có mình cô mặc quần áo của mình, lại còn ngốc nghếch đứng ngoài cửa lớp không chịu vào. Rất nhiều học sinh đi ngang qua không kìm được mà liếc nhìn cô vài cái. Trong lớp cũng rải rác có vài bạn học sinh đến, một số bạn thực sự nhìn chướng mắt nên nhắc nhở cô trong lớp vẫn còn một chỗ trống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
