"Bàn cuối cùng của tổ bốn, cái chỗ sát bên ngoài ấy là chỗ trống đó, cậu có thể qua đó ngồi trước mà!"
Dụ Vãn Linh nói một câu cảm ơn rồi bước tới ngồi xuống. Cặp sách vừa đặt xuống, một nam sinh đã rầm rập đi tới, áo khoác cũng không mặc cho đàng hoàng, cứ thế vắt vẻo lên vai đầy lôi thôi. Cậu ta trực tiếp đặt mông ngồi phịch xuống bên cạnh cô, thấy bạn cùng bàn mới cũng chẳng buồn chào hỏi, vừa tới đã tựa vào bàn chỉnh lại kiểu tóc.
Cô thực sự không thích ngồi quá gần cái loại nam sinh lấc cấc này, bèn lặng lẽ nhích ghế ra xa một chút, kéo giãn khoảng cách giữa mình và cậu ta.
Chuông vào học reo lên nhưng giáo viên chủ nhiệm vẫn chưa tới. Cả lớp ồn ào ầm ĩ như muỗi kêu. Một bạn ngồi cạnh cửa sổ vươn dài cổ ngó ra ngoài, hạ giọng nhắc nhở cả lớp: "Nữ ma đầu tới rồi!"
Mọi người lập tức im bặt, lật sách ra giả vờ đọc bài chăm chỉ.
Dụ Vãn Linh chẳng hiểu mô tê gì cũng bắt chước lật sách ra. Nghe mọi người gọi giáo viên chủ nhiệm là "Nữ ma đầu", cô còn tưởng đó là một cô giáo thâm niên với vẻ ngoài hung dữ, không ngờ người bước vào lại rất trẻ, thoạt nhìn chỉ tầm hai mươi mấy tuổi.
Cô Quan đứng trên bục giảng, đưa mắt quét một vòng. Gương mặt mới trong lớp rất nhanh đã thu hút sự chú ý của cô, cô cất tiếng gọi tên Dụ Vãn Linh.
"Em là học sinh mới chuyển đến Dụ Vãn Linh, đúng không?"
Cô Quan gõ gõ lên bàn Dụ Vãn Linh, nói với cô: "Em dọn đồ đạc đứng lên, cô đổi chỗ khác cho em, đừng để cậu ta làm hư."
Cô xếp Dụ Vãn Linh sang ngồi cạnh một bạn nữ. Dụ Vãn Linh lập tức cảm thấy tạ ơn trời đất, cô thực sự không hề muốn ngồi cùng bàn với loại nam sinh lưu manh này chút nào!
Vừa vào lớp, Cô Quan đã yêu cầu mọi người xê dịch bàn học, kéo giãn khoảng cách giữa các chỗ ngồi ra một chút. Dụ Vãn Linh không biết làm vậy để làm gì, bèn tò mò hỏi bạn cùng bàn, lúc đó mới biết trường trung học Thực Nghiệm mỗi dịp đầu học kỳ đều có một bài kiểm tra khảo sát chất lượng đầu năm. Nghĩ đến chuyện mình chưa chuẩn bị gì cả, Dụ Vãn Linh hơi căng thẳng. Cô ngó trái ngó phải quan sát phản ứng của mọi người. Dường như mọi người đều quen rồi, trên mặt ai nấy đều hờ hững như không, thậm chí có rất nhiều người mặc kệ đời, đề thi vừa phát xuống là gục ngay xuống bàn ngáy o o.
Cô thầm nghĩ: Trường trung học Thực Nghiệm không phải là trường trung học tốt nhất thành phố Nam Hòe sao? Sao bầu không khí học tập lại thế này cơ chứ!
Thứ hai thi, thứ tư có điểm, top mười của khối sẽ được dán trên bảng thông báo ở tầng một. Lúc mới công bố bảng vàng có rất nhiều học sinh xúm lại xem. Dụ Vãn Linh không thích bon chen náo nhiệt nên chưa từng bước lên xem thử. Đến thứ sáu, sức nóng giảm bớt, dần dần chẳng còn ai vây xem nữa. Dụ Vãn Linh tình cờ đi ngang qua bảng xếp hạng khối Tự nhiên, ánh mắt bỗng chốc bị cái tên trên cùng thu hút.
Lớp 12, Hạng nhất: Giang Tư Trừng.
Tên của người đứng đầu được in đậm, phóng to, vừa liếc mắt đã thấy ba chữ Giang Tư Trừng cực kỳ bắt mắt.
Thật ra cô sớm đã biết Giang Tư Trừng học ở lớp chọn số 1. Nhưng cô luôn cho rằng, con cháu nhà giàu như Giang Tư Trừng, dẫu thành tích có bết bát đến đâu thì cũng sẽ được học ở ngôi trường tốt nhất, vào lớp tốt nhất. Ấn tượng của cô về cậu vẫn chỉ dừng lại ở danh xưng "đứa trẻ có vấn đề". Đó là lần duy nhất cánh báo chí giải trí đưa tin về con trai của Thu Lam trong suốt mười mấy năm kể từ khi bà kết hôn sinh con. Mấy cái tiêu đề kia khắc sâu vào tâm trí Dụ Vãn Linh, khiến cô luôn đinh ninh Giang Tư Trừng là một tên công tử bột bị chiều chuộng sinh hư. Giang Tư Trừng trong tưởng tượng của cô phải giống như đám nam sinh lớp 20 của bọn cô, ăn chơi lêu lổng, ra dáng một thiếu niên bất hảo cơ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
