Bà Dụ Hương Tú gật đầu: "Vâng, thưa bà Giang."
"Chị cũng đừng quá câu nệ, tôi vốn không thích mọi người cư xử lạnh nhạt với nhau, thế thì thiếu tình người lắm, mọi người quây quần bên nhau cũng là một cái duyên mà, đúng không?"
Bà Dụ Hương Tú vẫn lịch sự gật đầu, giữ vẻ khách sáo: "Đúng vậy."
"Được rồi, tôi dẫn chị đi làm quen với nhà bếp một chút, có rất nhiều dụng cụ cần thao tác, phải tốn chút thời gian để làm quen đấy." Thu Lam đứng dậy, vuốt lại chiếc váy nhung dài của mình rồi dẫn họ xuống bếp.
Bước đi của Thu Lam uyển chuyển thướt tha. Dụ Vãn Linh dù cùng là phụ nữ, đi phía sau cũng không thể rời mắt. Sau khi tiếp xúc ở khoảng cách gần với đại minh tinh, cô mới phát hiện thì ra người thật còn quyến rũ vạn phần hơn cả trên tivi. Làn da trắng như tuyết đến mức chói mắt, tỷ lệ eo và hông thực sự đáng kinh ngạc. Cơ thể của bà giống hệt một kiệt tác nghệ thuật hoàn mỹ được bậc thầy điêu khắc dồn tâm huyết tạc nên.
Ba người bước ra khỏi phòng khách nhỏ, đi xuyên qua một phòng khách lớn. Căn phòng này được trang hoàng cực kỳ sang trọng. Gần như cả một bức tường đều treo kín đủ loại giấy khen, huy chương. Dụ Vãn Linh định thần nhìn kỹ, toàn là vinh dự từ các cuộc thi lớn nhỏ trong và ngoài nước. Bên cạnh còn có một chiếc tủ kính khổng lồ bày biện vô số cúp vàng óng ánh. Bên trong tủ lắp dải đèn, ánh sáng rọi lên những chiếc cúp trông lấp lánh chói lọi.
Dụ Vãn Linh chưa từng thấy ai đạt được nhiều giải thưởng đến vậy. Bức tường rực rỡ thành tích kia khiến cô nhìn đến ngây người, trong lòng dâng lên niềm ngưỡng mộ, ngưỡng mộ cậu tuổi đời còn trẻ mà đã có bảng thành tích huy hoàng như thế. Chân cô bước về phía trước, nhưng đầu lại không nhịn được mà ngoái lại phía sau, vừa đi vừa chiêm ngưỡng những giải thưởng này.
Dáng vẻ ngẩn ngơ của cô đều lọt vào mắt Thu Lam. Bà cười một tiếng, nói: "Những thứ này đều là do Tiểu Trừng nhà tôi đi thi đấu giành được đấy."
Dụ Vãn Linh không kìm được mà thì thầm cảm thán: "Thật lợi hại..."
"À đúng rồi..." Thu Lam nhắc nhở họ, "Đồ đạc của Tiểu Trừng thì tuyệt đối đừng đụng vào, chạm cũng đừng chạm. Nó cực kỳ ghét người khác đụng vào đồ của mình. Tính nó bướng bỉnh lắm, nếu lỡ chạm vào đồ nó thích, lúc nó nổi giận thì đến tôi cũng hết cách."
"Nghỉ hè nó có khá nhiều lớp học thể lực, tiêu hao năng lượng lớn nên trước khi nó về nhất định phải chuẩn bị sẵn chút đồ ăn nhẹ."
"Tôi sẽ đưa cho chị thời gian biểu một ngày dạo gần đây của nó. Chị nhất định phải căn cứ vào lịch trình này để chuẩn bị bữa ăn đúng giờ. Thằng bé tính tình hơi kỳ lạ, không có cơm ăn nó cũng chẳng đi tìm, nó thà chịu đói cả ngày không ăn cái gì đó."
"Còn cái này nữa..." Thu Lam lấy ra một gói thuốc đông y, đặc biệt nhấn mạnh: "Đây là thuốc đông y mỗi ngày nó phải uống. Sắc xong thì báo cho tôi, cái này phải để tôi tự mang cho nó uống vì nó không thích uống thuốc. Không có tôi giám sát, chắc chắn nó sẽ lén lút đổ đi."
Bà Dụ Hương Tú mở gói thuốc ra xem xét cẩn thận, còn nhăn mũi ngửi thử mùi vị, ngập ngừng hỏi: "Đây... đều là thuốc bổ tỳ vị, tiêu thực, tăng cảm giác thèm ăn đúng không?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)