Thu Lam cũng cười rất khách sáo: "Chuyện ăn ở không thành vấn đề. Trước đây cũng có người giúp việc mang theo con cái đến làm việc, chỉ là chưa từng dẫn theo đứa trẻ nào lớn thế này. Thêm một người ở cũng chẳng sao, chỉ là..." Nói đến đây, bà ta nhướng mí mắt liếc Dụ Vãn Linh một cái, rồi chuyển chủ đề: "Tiểu Trừng nhà tôi cũng không ở nội trú, lúc nó ở nhà, cháu không được chủ động quấy rầy nó đâu đấy."
Dụ Vãn Linh nghe ra hàm ý ẩn sau tông giọng cao vút của bà. Cô cẩn thận suy ngẫm trong vài giây, rất nhanh đã đoán ra ẩn ý của bà: Không được có suy nghĩ dụ dỗ Giang Tư Trừng.
"Dạ vâng." Dụ Vãn Linh ngoan ngoãn vâng lời.
"Được rồi, nói vào chuyện chính đi!" Thu Lam lấy một tập hồ sơ đưa cho bà Dụ Hương Tú: "Đây là hợp đồng lao động, chị cứ xem qua trước đi."
Bà Dụ Hương Tú hai tay đón lấy tập hồ sơ, lật giở vài trang rồi điền tên ký kết.
"Nhà tôi thuê rất nhiều giúp việc, nhưng ba bữa ăn mỗi ngày của họ tôi đã thuê một đầu bếp riêng để lo liệu. Chị chỉ cần phụ trách ba bữa ăn chính và đồ ăn nhẹ cho tôi và Tiểu Trừng. Nếu nhà có khách đến chơi, chị sẽ làm đầu bếp chính, tôi sẽ điều động các đầu bếp khác đến phụ bếp cho chị." Nói đoạn, bà lại lấy một tập tài liệu khác cho bà Dụ Hương Tú xem, vừa dặn dò: "Việc mua sắm có người phụ trách riêng, nhưng chị phải tự lên thực đơn kết hợp các loại nguyên liệu. Còn nữa, Tiểu Trừng tan học về nhà, chị phải chuẩn bị sẵn trái cây cho nó. Chị phải ghi nhớ rõ lịch trình sinh hoạt hàng ngày của nó, mọi thứ đều phải chuẩn bị sẵn sàng từ trước... Chị cứ xem kỹ những thứ này để làm quen dần."
Dường như nói nhiều nên mệt, Thu Lam nhấp một ngụm trà, sau đó tựa lưng vào ghế sô pha với vẻ lười biếng: "Trước đây chị từng làm những công việc gì? Trông tay nghề nấu nướng của chị có vẻ rất cừ."
"Việc gì lương cao thì tôi làm. Trông trẻ, giúp việc nấu cơm, bán bảo hiểm... Việc gì tôi cũng thử qua rồi. Tôi cũng từng cất công đi học nấu ăn bài bản, món Á, món Âu... Món Đông Nam Á... Cơ bản là tôi đều biết nấu."
"Ồ..." Thu Lam gật gù.
Không khí chìm vào im lặng vài phút, Thu Lam bỗng nhớ ra chuyện gì đó, liền nhắc nhở bà Dụ Hương Tú: "Trước tiên hãy ghi nhớ khẩu vị của Tiểu Trừng, đặc biệt là... nó không ăn trứng, món ăn chế biến theo kiểu gì nó cũng nhất quyết không ăn, kể cả khi trên bàn ăn có món làm từ trứng nó cũng không thể chấp nhận được. Nó sẽ vì có món ăn đó mà bỏ bữa luôn, điểm này chị nhất định phải chú ý. Hợp khẩu vị của nó là quan trọng nhất. Thật ra, ngoài chị ra thì cũng có khá nhiều người lần lượt đến ứng tuyển, nhưng Tiểu Trừng đều không ưng ý, kén cá chọn canh... Nó bảo chỉ ưng ý đồ ăn nhẹ do chị làm, nên tôi mới chọn chị."
Nghe câu nói này, hai mẹ con Dụ Vãn Linh vội vã đưa mắt nhìn nhau một giây, sau đó bình thản chuyển dời tầm nhìn.
Họ vốn tưởng rằng cơ hội làm việc này giành được hoàn toàn dựa vào năng lực, không ngờ lại vì nhận được sự "công nhận" của Giang Tư Trừng.
Bà Dụ Hương Tú cầm bản hợp đồng đã ký xong, hai tay cung kính đưa cho Thu Lam, ra hiệu để bà xem qua.
Thu Lam nhận lấy, chỉ nhìn lướt vài cái rồi gấp hợp đồng lại. Đôi tay bà vuốt ve trang bìa, bộ móng tay trên nền giấy trắng muốt trông lại càng đỏ rực.
"Nên xưng hô với chị thế nào nhỉ?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)