Lúc mới bước qua cửa, Dụ Vãn Linh còn lấy làm lạ, trang viên rộng lớn thế này mà sao cửa ra vào lại xây dựng kém bề thế đến vậy? Đợi đến khi ba người đi xuyên qua một khu vườn nhỏ, căn biệt thự rộng lớn đồ sộ hiện ra trước mắt mới khiến cô vỡ lẽ: Hóa ra họ đi vào bằng cửa sau.
Vị trí hai mẹ con đang đứng là phía sau biệt thự, rất rõ ràng khu vườn nhỏ họ vừa đi qua chính là vườn hoa phía sau. Cô ngoái đầu nhìn lại con đường vừa đi, hướng này chắc chắn dẫn ra cửa sau.
Người bảo vệ đưa họ đến biệt thự rồi dừng bước. Ngay sau đó, một người phụ nữ khác mặc âu phục lịch sự từ trong nhà bước ra, dẫn họ vào trong.
Họ được đưa đến phòng khách ở tầng một. Dụ Vãn Linh liếc mắt đã nhìn thấy Thu Lam đang ngồi ở vị trí chủ tọa trên sô pha.
Thu Lam mặc một chiếc váy nhung dài, trên chiếc cổ trắng ngần là một sợi dây chuyền đá quý, mái tóc uốn lọn màu hạt dẻ buông xõa hờ hững ngang eo, toát lên vẻ quý phái khó tả.
Nghe thấy giọng nói mềm mại, êm ái của Dụ Vãn Linh, ánh mắt Thu Lam lập tức đổ dồn về phía cô. Cô gái trước mặt tóc đen môi đỏ, trên sống mũi là một cặp kính cận. Diện mạo của cô không thuộc kiểu mỹ nhân sắc sảo đang thịnh hành hiện nay, mà là kiểu nhan sắc nhạt nhòa, lẫn vào đám đông sẽ chẳng khiến người ta phải ngoái nhìn lần thứ hai.
Tuy Dụ Vãn Linh hơi cúi đầu, nhưng cô có thể cảm nhận được Thu Lam đang chằm chằm nhìn mình. Vẻ đẹp của Thu Lam mang tính công kích cực kỳ mạnh mẽ, khí trường lại lớn, dù bà chỉ ngồi đó không nói tiếng nào cũng mang đến cho người đối diện cảm giác áp bức dữ dội.
"Cháu năm nay bao nhiêu tuổi rồi?" Thu Lam cất tiếng hỏi.
"Dạ 19 ạ."
"Ồ... Vậy chắc là tốt nghiệp cấp ba rồi nhỉ, còn đi học không?"
"Cháu chưa tốt nghiệp, qua hết kỳ nghỉ hè năm nay mới bắt đầu lên lớp 12 ạ." Thu Lam hỏi gì cô liền đáp nấy, những chuyện bà không hỏi, cô tuyệt nhiên không dám giải thích nửa lời. Mẹ đã đặc biệt căn dặn cô, người ta không hỏi thì đừng chủ động khai báo, nói càng nhiều càng dễ sai.
Thu Lam lộ rõ vẻ hoang mang: "Sao 19 tuổi mới học lớp 12?"
"Cháu..." Dụ Vãn Linh vừa hé môi đã bị bà Dụ Hương Tú nắm chặt tay lại. Bà bắt đầu thay con gái trả lời.
"Cháu nhà tôi sinh vào tháng 12, nên đi học tiểu học muộn hơn bạn bè đồng trang lứa một năm. Sau đó kết quả thi chuyển cấp không được tốt cho lắm nên phải học lại một năm, vì thế lớn hơn các bạn cùng khối hai tuổi." Nói đến đây, bà nhắc nhở Thu Lam: "Bà Giang à, có lẽ bà quên mất rồi, lần trước tới phỏng vấn tôi có thưa với bà... Con gái tôi năm nay chuyển đến trung học Thực Nghiệm ở Nam Hòe để học lớp 12. Tôi tới Nam Hòe tìm việc là để tiện chăm sóc bề học hành của cháu..."
"À... Hình như chị có nói rồi, chao ôi, bị tôi làm cho quên mất tiêu!" Thu Lam bật cười: "Chị nói thế tôi mới nhớ mang máng, chị bảo con bé không ở nội trú đúng không?"
Bà Dụ Hương Tú gật đầu, ngượng ngùng nói: "Thật sự rất ngại... Học phí và các khoản phí lặt vặt của trường Thực Nghiệm đã quá cao rồi... Phí ở nội trú tôi kham không nổi, nhà lại neo người, chỉ có mình tôi đi làm kiếm tiền nuôi con, cháu nó đành dọn đến ở cùng tôi... Gây thêm phiền phức cho bà rồi, thật sự rất ngại!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)