“Cái gì gọi là “có cần thiết phải lo lắng cho Mạc Phùng Xuân đến mức này không”?”
Lời này nghe cứ như Lục Vọng Trạch đang mỉa mai Lâm Cảnh Nghiêu diễn kịch thái quá. Lâm Viễn cảm thấy không thoải mái, ông cau mày, lên tiếng thay con trai.
“Phùng Xuân là bạn của Cảnh Nghiêu, nó quan tâm con bé thì có gì sai? Huống hồ mấy đứa quen nhau mười mấy năm, tình cảm đương nhiên không bình thường.”
“Bây giờ Phùng Xuân xảy ra chuyện, tuy nói lo lắng thái quá cũng không tốt, nhưng cháu không nên phủ nhận hoàn toàn sự quan tâm của nó dành cho con bé.”
Nhận ra giọng điệu của mình hơi nghiêm khắc, Lâm Viễn cố gắng dùng lời lẽ uyển chuyển để khuyên nhủ Lục Vọng Trạch.
“Chẳng phải cháu cũng vì lo cho Phùng Xuân nên mới đi theo tới đây sao? Vậy cháu phải hiểu được tâm trạng của Cảnh Nghiêu chứ. Sau này đừng nói mấy lời kỳ quặc như vậy nữa.”
Lục Vọng Trạch cũng biết phát ngôn của mình có hiềm nghi bới bèo ra bọ, nhưng cậu chính là ngứa mắt với cái dáng vẻ sướt mướt của Lâm Cảnh Nghiêu. Đặt lên bàn cân, trông cậu cứ như kẻ vô tâm vô phế vậy.
Nếu Mạc Phùng Xuân mà biết mình xảy ra chuyện, Lâm Cảnh Nghiêu lo lắng đến mức thân tàn ma dại thế này, chắc cô ta vui sướng đến phát điên mất.
E là sau này cô ta sẽ càng điên cuồng dùng cái ánh mắt như tơ nhện kia quấn chặt lấy Lâm Cảnh Nghiêu.
Chuyện này, chỉ nghĩ tới thôi đã khiến cậu phiền lòng.
Lồng ngực như bị nhét một ngọn lửa ngầm, thiêu đốt đến đau đớn, nôn nóng. Lục Vọng Trạch dựa lưng vào tường, hai tay đút túi quần, không thèm nhìn Lâm Viễn và Lâm Cảnh Nghiêu.
Cậu biết lúc này nên nghe theo lời Lâm Viễn mà im lặng, nhưng hiện tại cậu lại cực kỳ khó chịu. Chẳng biết đang hờn dỗi cái gì, cậu cứ cố chấp cứng miệng, làm bộ bất cần nói:
“Chú Lâm, chú cũng biết mà? Cháu và Mạc Phùng Xuân nhìn nhau chướng mắt. Cậu ta bị thương nặng, cháu chủ động đi theo tới đây chỉ để mẹ cháu yên tâm thôi.”
Câu trả lời lạnh nhạt và sắc bén ấy khiến Lâm Viễn kinh ngạc không thôi. Ông nhìn Lục Vọng Trạch, hé miệng định nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ đành thở dài.
“Cần thiết, nhưng cậu sẽ không hiểu đâu.”
Lâm Cảnh Nghiêu nhếch môi, nhạt giọng nói.
Tuy Lâm Cảnh Nghiêu được xem là người hiền hòa, tốt bụng, nhưng giới hạn của cậu cũng rất rõ ràng. Cậu sẽ không vì duy trì cái gọi là mối quan hệ hòa hảo mà cố tình nhẫn nhịn chịu đựng.
Chỉ cần là chuyện cậu không đồng tình, cậu tất nhiên sẽ phản bác, tuyệt đối không nhượng bộ.
Tâm trạng vốn đã tồi tệ, nay lại bị Lâm Cảnh Nghiêu mỉa mai ngầm, Lục Vọng Trạch tức đến bật cười.
“Phải, tôi không hiểu! Rốt cuộc Mạc Phùng Xuân đâu có bám đuôi tôi như bám đuôi cậu. Tôi thì có thể có tình cảm sâu đậm gì với cậu ta chứ?”
“Vọng Trạch, đừng nói nữa!”
Thấy Lục Vọng Trạch càng nói càng quá đáng, Lâm Viễn lập tức lên tiếng ngăn cản.
Cổ họng Lục Vọng Trạch khô khốc, lồng ngực dâng lên nỗi tủi thân chua xót. Cậu siết chặt nắm đấm, quay người sang chỗ khác.
Cũng phải, cậu đâu giống Lâm Cảnh Nghiêu, bên cạnh làm gì có cha ruột bênh vực.
Vẻ khó xử của Lục Vọng Trạch lọt vào mắt Lâm Viễn khiến ông hơi mềm lòng. Nhưng nghĩ đến những lời hỗn xược cậu vừa thốt ra, ông vẫn nhẫn tâm làm ngơ.
“Cậu cũng chẳng quan tâm gì đến cậu ấy, dựa vào đâu mà đòi hỏi cậu ấy phải chủ động đến gần cậu?”
Lâm Cảnh Nghiêu đứng dậy, sắc mặt vẫn nhợt nhạt như cũ, nhưng nét mặt ôn hòa lại giấu giếm sự sắc sảo.
“Cảnh Nghiêu, con cũng bớt nói vài câu đi!”
Lâm Viễn kéo Lâm Cảnh Nghiêu lại, trầm giọng răn dạy một câu.
Giờ phút này ông vô cùng đau đầu, thậm chí không hiểu nổi tại sao hai đứa trẻ này lại đột nhiên cãi vã, mà đứa nào cũng không chịu nhường nhịn.
“Tôi từng nói muốn cậu ta chủ động đến gần tôi sao? Những thứ do cậu tự huyễn hoặc ra, đừng có tùy tiện gán ghép lên người tôi. Tôi cóc thèm!”
Lục Vọng Trạch gần như hét lên những lời này. Cậu trừng mắt nhìn Lâm Cảnh Nghiêu, đôi đồng tử sẫm màu rực cháy lửa giận, như thể bị xúc phạm đến tột cùng.
“Vậy cậu tức giận vô cớ cái gì?”
Giọng điệu Lâm Cảnh Nghiêu vẫn bình thản.
Tức giận vô cớ cái gì?
Lục Vọng Trạch cũng muốn tự hỏi chính mình. Các đầu ngón tay bấu chặt vào lòng bàn tay gây ra từng cơn đau nhói. Cậu nghiến răng, ngoảnh mặt đi không nói thêm lời nào.
[Lâm Cảnh Nghiêu, tao hận mày là cái đồ đầu gỗ.]
[Tức giận cái gì? Đương nhiên là tức giận vì vợ quá chú ý đến người dưng rồi! Thật khổ cho Trạch bảo nhà chúng ta, đúng là cái hũ giấm to đùng.]
[Tôi đu OTP đến ngất xỉu mất, hai cục cưng cãi nhau thôi mà cũng ngọt xỉu. Đây là CP trời sinh sao? Quả này không lọt hố không được...]
(*) OTP: Cặp đôi được yêu thích
[Trạch bảo đừng khó chịu, tính cách Nghiêu bảo vốn dĩ là vậy mà, rất trọng tình cảm. Cậu ấy quan tâm Mạc Phùng Xuân thuần túy là do đạo đức cao thượng thôi, hai người họ không có gì đâu!]
[Mạc... Gọi là gì nhỉ? Tôi quên mất rồi, tóm lại chính là con nhỏ không có bạn bè kia. Nghiêu bảo tốt bụng chơi cùng, cô ta liền không biết xấu hổ mà bám lấy, chọc Trạch bảo nhà tôi tức điên thành cá nóc luôn. Đề nghị tập sau cho bay màu theo cốt truyện đi.]
[Tán thành! Rõ ràng Trạch bảo đang ghen. Theo tôi quan sát, Trạch bảo mang thuộc tính kiêu ngạo, chắc là thấy con khốn họ Mạc kia bám lấy Nghiêu bảo nên khó chịu, nhưng lại không hạ mình chủ động quấn lấy Nghiêu bảo được, đành phải tự uất ức trong lòng.]
[Thế thì đáng thương thật, hahaha. Mẹ Nghiêu bảo thương con một chút nào. Con khốn họ Mạc mau cút đi, chẳng có lấy một ưu điểm. Trúc mã x trúc mã là đỉnh nhất, mắc mớ gì cứ phải nhét thêm con thanh mai vào? Chướng mắt chết đi được.]
[Nghiêu bảo, cậu chọc giận ông xã như vậy, không sợ ông xã dục hỏa thiêu thân, đè cậu ra làm luôn sao? Thật ra tôi cũng không mong đợi lắm đâu, vì thế tôi quay người chui tọt xuống gầm giường đây.]
[Khoan đã, tại sao Nghiêu Nghiêu nhà tôi lại nằm dưới? Ngốc nghếch kiêu ngạo thụ thì phải bị xảo quyệt hiền hòa công khống chế chứ! Tốt nhất là thêm chút đạo cụ gì đó...]
[...]
Hệ thống nhìn Làn đạn lướt qua vùn vụt, trong lòng cười khẩy vài tiếng, tiện tay ghi lại toàn bộ những bình luận này, coi như kho tư liệu sống để khích lệ Mạc Phùng Xuân.
Người lương thiện lại bị ép làm vợ của người đồng tính.
Thật sự đáng sợ.
Nhưng vừa cảm thán xong, Hệ thống lại nhìn thấy mấy bình luận nghịch thiên nhất hôm nay.
[Mạc Phùng Xuân, con ranh chết tiệt nhà cô số hưởng thế. Hai vị trúc mã đều là soái ca, lại còn được đu CP ở cự ly gần. Có thể cho tôi vào diễn vài tập không? Giảm thọ vài năm tôi cũng cam lòng.]
[Tôi cũng muốn, hu hu hu. Bà chị Mạc quá cùi bắp. Nếu là tôi, chắc chắn tôi sẽ điên cuồng tác hợp cho hai vị trúc mã soái ca. Nghĩ thôi đã thấy hưng phấn rồi!]
[Nếu là Nghiêu bảo và Trạch bảo, sinh con cho họ thì có sao đâu chứ?]
Hệ thống tức giận đến mức muốn đấm nát cả màn hình.
Một đám người đúng là vội vàng dâng mình làm vợ của người đồng tính, đối với bọn họ mà nói, đây đã xem như một phần thưởng.
Thật đáng buồn làm sao.
Trò khôi hài cãi vã không đầu không đuôi chợt
Kết thúc. Lâm Viễn xoa xoa huyệt Thái Dương, chỉ cảm thấy mệt mỏi tột cùng.
Điện thoại vang lên, đúng là Lục Uyển gọi tới. Lâm Viễn liếc nhìn bóng lưng Lục Vọng Trạch, đi ra xa một chút mới bắt máy.
“Phùng Xuân hiện tại thế nào rồi?”
Vì quá lo lắng cho Mạc Phùng Xuân, Lục Uyển căn bản không ngủ được. Không đợi được điện thoại của Lâm Viễn, bà liền chủ động gọi tới hỏi thăm tình hình.
“Phẫu thuật đã
Kết thúc, nhưng bác sĩ nói vẫn phải ở phòng chăm sóc đặc biệt ICU theo dõi một ngày xem tình hình thế nào. Trong lúc này không cho phép vào thăm.”
Lâm Viễn chọn tin tức tốt để trả lời.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)
