Hai giờ sáng, cửa phòng phẫu thuật mở ra.
Mạc Phùng Xuân được nhân viên y tế đưa vào phòng chăm sóc đặc biệt ICU. Lâm Cảnh Nghiêu và Lục Vọng Trạch muốn đi theo nhưng bị bác sĩ ngăn lại.
“Bệnh nhân vừa mới
Kết thúc điều trị, tình trạng vẫn chưa ổn định, tạm thời không cho phép người nhà vào thăm. Trong 24 giờ tới, chúng tôi sẽ theo dõi chặt chẽ các dấu hiệu sinh tồn của cô ấy, mong người nhà thông cảm.”
Chiếc giường đẩy khuất dần nơi cuối hành lang, nhưng Lâm Cảnh Nghiêu vẫn nhìn theo đăm đăm. Lục Vọng Trạch bực bội vò rối mái tóc, lùi lại vài bước.
Lâm Viễn thấy thế vội vàng bước tới: “Bác sĩ, tình trạng của Phùng Xuân thế nào rồi?”
Bác sĩ tháo khẩu trang, nhìn Lâm Viễn với vẻ mặt nghiêm trọng.
“Trên cơ thể bệnh nhân có rất nhiều vết bầm tím dưới da. Xương sườn bị gãy dẫn đến xuất huyết nội tạng cục bộ. Bước đầu kết luận là do bị hung khí dạng cùn như gậy gộc đập liên tiếp nhiều lần tạo thành.”
“Khuôn mặt cũng bị đánh gây sưng tấy mô mềm, nhưng so với các vết thương trên cơ thể thì mức độ nhẹ hơn nhiều.”
“Cổ tay và cổ chân có vết trói rất sâu. Ngón tay cùng lòng bàn tay chi chít vết thương do vật nhọn đâm vào, miệng vết thương nham nhở, khả năng cao là bị lưỡi dao cứa.”
Lời trình bày chi tiết khiến ba người Lâm Viễn nghe mà ớn lạnh sống lưng. Chỉ nghe bác sĩ thuật lại thôi đã thấy đáng sợ tột cùng, huống hồ là Mạc Phùng Xuân phải tự mình gánh chịu.
Đẩy gọng kính, bác sĩ nói tiếp.
“Ngoài ra, những vết thương trên người bệnh nhân không phải đều là vết thương mới. Còn có một số vết thương cũ đang ở các giai đoạn hồi phục khác nhau. Điều này chứng tỏ cô ấy đã bị bạo hành, ngược đãi trong một thời gian dài.”
“Bị bạo hành trong thời gian dài sao?”
Cơ thể chấn động mạnh, Lâm Viễn không dám tin hỏi lại.
“Đúng vậy. Nếu cần thiết, tôi khuyên mọi người nên báo cảnh sát xử lý.”
Bác sĩ dặn dò xong liền rời đi, chỉ còn lại Lâm Viễn, Lâm Cảnh Nghiêu và Lục Vọng Trạch đứng chết trân tại chỗ.
Lục Vọng Trạch là người hoàn hồn đầu tiên. Cậu nhìn sắc mặt khó coi của Lâm Viễn, lại nhìn đôi môi nhợt nhạt của Lâm Cảnh Nghiêu, hoàn toàn không thể hiểu nổi.
“Nếu chú Mạc và Mạc Phùng Xuân bị kẻ bắt cóc làm hại, vậy bác sĩ nói bạo hành trong thời gian dài là sao?”
Hiển nhiên, Lâm Viễn cũng tạm thời không có câu trả lời.
“Chú cũng không rõ.”
Bầu không khí lại chìm vào tĩnh lặng. Lâm Viễn nhớ tới tính cách lầm lì, quái gở của Mạc Phùng Xuân, suy nghĩ một lát rồi hỏi Lục Vọng Trạch và Lâm Cảnh Nghiêu.
“Chắc là không đâu, ít nhất cháu chưa từng thấy. Mạc Phùng Xuân không giao du với ai, cảm giác tồn tại cũng rất mờ nhạt. Đa số mọi người chắc còn chẳng nhớ nổi tên cậu ấy.”
Lồng ngực như bị nhét đầy bông gòn bức bối, Lục Vọng Trạch vò đầu bứt tai khiến mái tóc càng thêm rối bù.
Thấy vẻ mặt nôn nóng của Lục Vọng Trạch, Lâm Viễn không gặng hỏi nữa.
Dù Lục Vọng Trạch cũng lớn lên cùng Mạc Phùng Xuân giống như Lâm Cảnh Nghiêu, nhưng so ra thì quan hệ giữa cậu và cô không quá thân thiết.
Hơn nữa, từng có một dạo Lục Vọng Trạch hay cúp học, mãi đến khi bị Lục Uyển phát hiện mới chịu sửa đổi. Biết đâu Mạc Phùng Xuân bị đám học sinh cá biệt nhắm tới trong khoảng thời gian đó?
Lâm Cảnh Nghiêu thì cả ngày ở trường. Dù không thể lúc nào cũng ở cạnh Mạc Phùng Xuân, nhưng nếu cô thực sự bị bắt nạt, với nhân duyên tốt và sự tinh tế của cậu, không thể nào không nhận ra điểm bất thường.
Nghĩ vậy, Lâm Viễn nhìn sang con trai mình.
“Cảnh Nghiêu, con cũng không phát hiện ra sao?”
Màu mắt của Lâm Cảnh Nghiêu vốn nhạt hơn người bình thường, giờ phút này dưới ánh đèn trắng bệch, đôi đồng tử ấy lại càng thêm nhạt nhòa.
“Không có. Nếu có, con chắc chắn sẽ biết.”
Rõ ràng dùng giọng điệu bình thản, nhưng lời nói lại lộ ra sự khẳng định gần như cố chấp.
Nhận được câu trả lời phủ định, Lâm Viễn chỉ cảm thấy mọi chuyện lại quay về vạch xuất phát.
“Xem ra chỉ có thể chờ kết luận điều tra của cảnh sát. Chúng ta có đoán mò cũng vô dụng.”
Cho đến tận lúc này, Lâm Viễn và Lục Vọng Trạch vẫn không hề liên tưởng những vết thương của Mạc Phùng Xuân tới Mạc Vũ Nghiệp.
Suy cho cùng, Mạc Vũ Nghiệp ở trước mặt bất kỳ ai cũng luôn diễn vai một người cha tốt, một người hàng xóm tốt, một người bạn tốt. Quán tính tư duy đâu dễ gì bị đảo lộn như vậy.
Đáng lý ra Lâm Cảnh Nghiêu cũng không thể ngờ tới, nhưng khi nhìn xuống đôi bàn tay mình, trong đầu cậu chợt lóe lên những hình ảnh vụn vặt, mờ ảo.
Đêm mưa to gió lớn, cành cây bị cuồng phong thổi rung bần bật. Bóng người mờ ảo chạy thục mạng phía trước, mặt đất nhớp nháp bùn đất pha lẫn máu tươi. Cuối cùng, cậu cũng nắm được tay cô.
Như cảm nhận được xúc cảm ẩm ướt, lạnh lẽo ấy, Lâm Cảnh Nghiêu bị cái lạnh xâm nhập. Cậu bắt đầu run rẩy không kiểm soát, cảnh vật trước mắt dần trở nên vặn vẹo, hư ảo.
“Cảnh Nghiêu!”
Thấy con trai mặt mày tái mét, tinh thần hoảng loạn, Lâm Viễn lập tức đỡ cậu ngồi xuống ghế, hướng dẫn cậu điều chỉnh nhịp thở.
Lục Vọng Trạch cũng bị phản ứng thái quá của Lâm Cảnh Nghiêu làm cho hoảng sợ. Cậu định chạy đi gọi y tá và bác sĩ, nhưng lại thấy Lâm Cảnh Nghiêu đã dần bình tĩnh lại dưới sự dẫn dắt của Lâm Viễn.
“Cháu có cần đi gọi người nữa không?”
Cậu hơi chần chừ, nhìn Lâm Viễn dò hỏi.
Lâm Viễn lắc đầu với Lục Vọng Trạch.
“Không cần đâu. Cảnh Nghiêu chỉ là vừa rồi kích động quá thôi, không có vấn đề gì lớn.”
Lúc này, Lâm Cảnh Nghiêu gục lưng xuống, tay phải che miệng, các đầu ngón tay trắng bệch, nhịp thở vô cùng dồn dập. Lục Vọng Trạch không nhìn rõ nét mặt giấu trong bóng tối của cậu, chỉ cảm thấy khó hiểu vô cùng.
“Cậu có cần thiết phải lo lắng cho Mạc Phùng Xuân đến mức này không?”
Từ lúc Mạc Phùng Xuân xảy ra chuyện, Lâm Cảnh Nghiêu luôn ở trong trạng thái tồi tệ cùng cực, cứ như thể dây cung trong đầu cậu sẽ đứt phựt vào giây tiếp theo.
Nhà họ Mạc xảy ra chuyện như vậy, nể tình quen biết mười mấy năm, Lục Vọng Trạch đương nhiên cũng quan tâm đến Mạc Phùng Xuân đang bị thương nặng, nhưng tuyệt đối không phản ứng thái quá như Lâm Cảnh Nghiêu.
Lâm Cảnh Nghiêu quả thực đối xử tốt với tất cả mọi người, dường như ở bên ai cậu cũng đối đãi bằng tấm lòng chân thành. Đây cũng là lý do Lục Vọng Trạch và Mạc Phùng Xuân trở thành bạn của cậu.
Nhưng nếu bảo Lâm Cảnh Nghiêu để tâm đến Mạc Phùng Xuân bao nhiêu, Lục Vọng Trạch thật sự không thấy vậy. Ngược lại, Mạc Phùng Xuân mới là người...
Những ngón tay buông thõng bên người hơi cuộn lại. Nghĩ đến đây, Lục Vọng Trạch lại bắt đầu nảy sinh sự chán ghét, khó chịu không nói nên lời đối với Mạc Phùng Xuân.
Giống như đại đa số mọi người không chú ý đến Mạc Phùng Xuân, Mạc Phùng Xuân cũng chẳng thèm để mắt tới ai khác.
Nhưng có lẽ vì cô luôn u ám đến mức gần như tàng hình, nên những ánh mắt cô quấn chặt lấy Lâm Cảnh Nghiêu, trong mắt Lục Vọng Trạch lại trở nên cực kỳ rõ ràng.
Mạc Phùng Xuân không hề có hành động thực tế nào để tiếp cận Lâm Cảnh Nghiêu. Cô chỉ nhìn cậu, giống như một con nhện đang ẩn mình trên bụi cỏ dệt lưới.
Mỗi khi Lâm Cảnh Nghiêu chủ động đến gần cô, mạng nhện kia lại rung lên nhè nhẹ. Chỉ tiếc là tơ nhện không dính được Lâm Cảnh Nghiêu, mà Mạc Phùng Xuân cũng chẳng có ý định săn mồi.
Đối với cô, việc kiên nhẫn dệt lưới không phải là vũ khí săn mồi, mà là công cụ để ghi lại những dấu vết Lâm Cảnh Nghiêu từng đi qua.
Lục Vọng Trạch ghét nhện, cũng ghét luôn cả Mạc Phùng Xuân vì cô khiến cậu liên tưởng đến loài vật này.
Những lúc bực bội, cậu luôn thích dùng cành cây hoặc chiếc lá nhặt được để phá nát những mạng nhện mình nhìn thấy.
Cứ như làm vậy là có thể phá hủy toàn bộ những ánh mắt bám dính lấy Lâm Cảnh Nghiêu như tơ nhện của Mạc Phùng Xuân.
Rõ ràng ba người lớn lên cùng nhau, cho dù ban đầu cậu và Mạc Phùng Xuân có giao du cũng chỉ vì Lâm Cảnh Nghiêu, nhưng đôi mắt chỉ luôn dõi theo Lâm Cảnh Nghiêu của Mạc Phùng Xuân vẫn thường xuyên khiến Lục Vọng Trạch phát hỏa.
Nhưng cậu cũng không rõ mình đang tức giận điều gì, lại càng lười tìm hiểu.
Thái độ của Mạc Phùng Xuân đối với cậu rất nhạt nhẽo, lạnh lùng. Cậu ôm tâm lý cạnh tranh, cố tình tỏ ra kháng cự và xa cách cô một cách rõ ràng hơn, dường như làm vậy là cậu đã thắng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



