Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Trong lúc hai cha con đang trò chuyện, chiếc xe đã dừng lại ngay trước cánh đồng dược liệu bát ngát.
Người cha dẫn Lộc Tri Chi đến bên mảnh ruộng bị mất mùa trắng xóa. Cô khẽ cúi người, nhặt một nắm đất lên vân vê giữa các đầu ngón tay, đôi chân mày thanh tú bắt đầu nhíu lại đầy nghiêm trọng.
“Ba à, mảnh ruộng này hoàn toàn mất sạch linh khí rồi. Không chỉ là mất linh khí khiến cây cối chậm phát triển, mà mảnh đất này hiện giờ còn đang điên cuồng hút đi sinh mệnh lực vốn có của cây cỏ.”
Lộc Tri Chi thả nắm đất xuống, thong thả bước sang hai mảnh ruộng bên cạnh rồi hỏi:
“Ba, báo cáo tài chính của công ty nửa năm nay ba đã xem qua chưa?”
“ Linh khí thiếu hụt, dược tính của thảo mộc sẽ bị giảm mạnh. Nếu như bình thường người bệnh chỉ cần uống 3 thang thuốc là khỏi, thì nay phải uống tới 6 thang. Doanh thu tăng lên cũng là vì lẽ đó.”
Nghe đến đây, cha Lộc không kìm được nữa, hốc mắt ông chợt đỏ hoe:
“ Tổ tiên nhà họ Lộc ta từng làm Thái y trong cung. Truyền đến tay ba, ba không biết y thuật, chỉ là một thương nhân, vốn đã cảm thấy hổ thẹn với liệt tổ liệt tông rồi. Nếu giờ đây dược tính lại có vấn đề, thanh danh trăm năm của Lộc gia chẳng lẽ sẽ hủy hoại trong tay ba sao? Chi Chi... ba thật vô dụng!”
Dáng người cao lớn, vững chãi của ông trong phút chốc dường như già nua và còng xuống. Lộc Tri Chi nhẹ nhàng vỗ về cánh tay cha:
“ Ba, ba đừng quá lo lắng. Linh khí trong núi vốn là để nuôi dưỡng thuốc, giúp dược tính mạnh hơn. Bây giờ chúng cũng chỉ trở thành những dược liệu bình thường mà thôi cũng không phải việc gì quá nghiêm trọng. Con sẽ sớm tìm cách giải quyết triệt để chuyện này.”
Cha Lộc quỳ sụp xuống đất, đôi bàn tay run rẩy nâng niu những mầm non nhỏ bé như nâng niu báu vật. Lộc Tri Chi hiểu rằng, đó không chỉ là gốc rễ của Lộc gia, mà còn là niềm hy vọng của bao nhiêu bệnh nhân.
“ Đây đều là thứ để cứu người, sao có thể làm ngơ cho được!”
Cha Lộc bỗng đứng bật dậy, giọng kiên quyết:
“ Không được, ba phải thông báo đóng cửa tất cả các bệnh viện Đông y ngay lập tức, ngừng cung cấp dược liệu. Lộc gia có sụp đổ cũng không sao, nhưng tuyệt đối không được hại đến người bệnh!”
Ông vội vàng rút điện thoại định gọi đi, nhưng Lộc Tri Chi đã kịp thời giữ tay cha lại:
“ Ba, linh khí trong ngọn núi này được tích tụ hàng vạn năm, không thể tự dưng tan biến như vậy được. Chắc chắn là có người nhúng tay vào. Chúng ta đừng vội, biết đâu mục tiêu của đối phương chính là muốn chúng ta phải đóng cửa thì sao?”
Nói đoạn, Lộc Tri Chi lấy la bàn ra bấm quyết tính toán:
“Càn hạ Chấn thượng, hào Lộc Ngũ... Ba yên tâm đi, chuyện này chúng ta sẽ có quý nhân phù trợ, nhất định sẽ giải quyết ổn thỏa.”
Gương mặt u sầu của cha Lộc lúc này mới thoáng hiện chút vui mừng:
“ Chi Chi, quý nhân của Lộc gia chính là con đó. Nếu không có con ở đây, ba thật sự không biết phải làm sao nữa.”
Lộc Tri Chi lấy giấy phù và bút lông từ trong túi ra, không quên mang theo hộp Tử Kim Sa mà Cố Ngôn Châu đã tặng. Cô ngưng thần tập trung, ngòi bút lướt đi thoăn thoắt, khí thế bức người. Phù thành, một vầng sáng tím nhạt lướt qua mặt giấy – đây chính là linh phù thượng phẩm.
Lộc Tri Chi bất chợt nhớ đến lá "Tử Kim Phù" cô vẽ cho Cố Ngôn Châu lúc trước, đó mới thực sự là cực phẩm trong các loại phù. Cô cẩn thận xếp hai lá bùa lại rồi đưa cho cha:
“ Ba, lá bùa này ba sai người chôn xuống mảnh ruộng có mầm non bị thối. Lá còn lại thì dùng túi nilon kín bọc lại, thả vào trong nước. Sau đó dùng nước này tưới cho các mảnh ruộng xung quanh, mầm non sẽ không bị thối nữa.”
Cha Lộc đón lấy lá bùa như nhận lấy bảo vật truyền đời:
“ Ba đi làm ngay đây!”
Sau khi cha rời đi, Lộc Tri Chi dành cả buổi chiều một mình đi khắp ngọn núi. Không chỉ mảnh ruộng kia, mà linh khí của cả ngọn núi đang bị thất thoát với tốc độ vô cùng chậm. Ngọn núi này gắn liền với vận mệnh của toàn bộ người nhà họ Lộc. Nếu linh khí cạn kiệt, khí vận của Lộc gia cũng sẽ chấm dứt tại đây.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)









-494595.png&w=640&q=75)






