Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lộc Tri Chi, cái con khốn đó! Suýt chút nữa đã hủy hoại toàn bộ sự sắp đặt hoàn hảo mà cô ta dày công xây dựng bấy lâu nay!
Nghĩ đến đây, cô ta vội vàng lấy điện thoại, bấm một dãy số không hề lưu trong danh bạ nhưng đã thuộc nằm lòng. Cuộc gọi vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên giọng nói lo lắng:
“ Alô, Ngọc Thư à, tìm mẹ có chuyện…”
Lộc Ngọc Thư không thể chịu nổi cách xưng hô đó, cô ta cau mày quát khẽ:
“ Chú ý cách xưng hô của các người đi! Hãy gọi tôi là Lộc tiểu thư!”
“ Hai người lập tức nghỉ việc ở nhà họ Lộc ngay cho tôi. Thu dọn đồ đạc, đi lánh mặt ở nơi khác một thời gian!”
Người mà Lộc Ngọc Thư vừa gọi điện không ai khác chính là cha mẹ ruột của cô ta.
Thực tế, cô ta biết mình không phải con cháu nhà họ Lộc sớm hơn bất kỳ ai. Năm mười bốn tuổi, đôi vợ chồng đó đã tìm đến cô ta, đưa ra những bức ảnh chụp lúc mới lọt lòng cùng tờ giấy giám định DNA lạnh lẽo.
Họ kể rằng, năm đó có người đã bỏ tiền thuê họ tráo đổi con của nhà họ Lộc. Đúng lúc người đàn bà kia cũng chuyển dạ, họ nghĩ bụng: "Thay vì tráo con cho người khác, chẳng thà để con mình vào nhà họ Lộc hưởng phúc."
Chính họ đã cho cô ta mạng sống, giúp cô ta có được cuộc đời nhung lụa tại Lộc gia, nên bây giờ là lúc cô ta phải báo đáp.
Đôi vợ chồng ấy đe dọa rằng nếu cô ta không đưa tiền, họ sẽ phơi bày toàn bộ sự thật cho nhà họ Lộc biết. Họ dẫn cô ta về căn nhà họ đang ở – tầng bảy của một khu chung cư cũ nát, lối đi tối tăm ẩm thấp, dây điện giăng chằng chịt, mùi nấm mốc trong phòng khiến cô ta buồn nôn.
Mười bốn tuổi, lứa tuổi mới lớn đầy kiêu kỳ và phù phiếm. Khi đó, tủ giày của cô ta chất đầy những đôi giày hàng hiệu trị giá cả vạn tệ, cặp sách hàng trăm nghìn tệ, hằng ngày đưa đón bằng xe sang triệu đô. Là thiên kim tiểu thư nhà họ Lộc, cô ta say mê ánh mắt ngưỡng mộ của bạn bè và tất cả sự giàu sang mà gia tộc mang lại.
“ Tôi sẽ mua cho hai người nhà mới, cũng sẽ đưa cho hai người một số tiền lớn. Vì vậy, ngay lập tức dọn khỏi căn nhà đó và biến khỏi Bắc Kinh cho tôi!”
Đầu dây bên kia vang lên tiếng reo hò đầy vui sướng. Lộc Ngọc Thư cúp máy, cả người rã rời trượt dài dọc theo bức tường rồi ngồi bệt xuống đất.
Ở dưới lầu, Lộc Tri Chi không hề hay biết những toan tính trên kia. Sau khi nhận tiền từ thư ký, cô thấy cha mình từ trên lầu bước xuống, gương mặt ông phảng phất nét u sầu, không rõ là vì áp lực công việc hay vì chuyện yêu đương sớm của Lộc Ngọc Dao.
“ Ba, đưa con ra vườn thuốc xem thử đi.”
Lời nói của Lộc Tri Chi khiến đôi mắt cha Lộc chợt lóe lên một tia sáng kinh ngạc:
“ Chi Chi, sao con biết vườn thuốc đang có vấn đề?”
Lộc Tri Chi không đáp, chỉ trao cho cha một nụ cười trấn an.
Bác Trương đã lái chiếc xe tham quan chờ sẵn ở cửa, Lộc Tri Chi cùng cha bước lên xe. Giọng cha Lộc trầm xuống, chất chứa nỗi lo âu không thể che giấu:
“ Chi Chi à, chắc bác Trương cũng đã nói qua với con rồi, cả ngọn núi này đều thuộc quyền sở hữu của nhà ta. Lộc gia là thế gia y học cổ truyền trăm năm, ngoài việc sở hữu các bệnh viện Đông y, chúng ta còn cung cấp dược liệu cho khắp cả nước.”
Lộc Tri Chi gật đầu lắng nghe. Cha cô tiếp tục:
“ Ngọn núi này linh khí dồi dào, vốn là một linh mạch "tàng phong tụ khí", bất kể trồng loại cây gì cũng đều cho thu hoạch bội thu.”
Nhắc đến ngọn núi, khóe môi cha Lộc thoáng hiện nụ cười nhưng rồi nhanh chóng tắt lịm:
“ Chuyện bắt đầu xảy ra từ một tháng trước, có mấy khu ruộng bỗng dưng mất trắng, thậm chí hạt giống vừa gieo xuống đã bắt đầu thối rữa ngay từ giai đoạn ươm mầm.”
Lộc Tri Chi khẽ bấm đốt ngón tay trái để tính toán, sau đó khẽ lắc đầu:
“ Ba à, không phải mới bắt đầu từ một tháng trước đâu. Sự cố này đã nhen nhóm từ nửa năm trước rồi.”
Cha Lộc trợn tròn mắt, không thể tin nổi:
“ Không... không thể nào!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)

















