Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

BỊ ĐUỔI KHỎI NHÀ, THIÊN KIM THẬT DÙNG HUYỀN HỌC THU PHỤC CẢ GIỚI THƯỢNG LƯU Chương 26: Chương 26

Cài Đặt

Chương 26: Chương 26

Trời dần sập tối, không khí thanh khiết của núi rừng khiến Lộc Tri Chi cảm thấy vô cùng khoan khoái. Cô thầm quyết định sau này phải thường xuyên lui tới đây, điều này rất có lợi cho việc tu luyện của cô.

Sâu trong núi không có tín hiệu điện thoại, bác Trương phải dẫn theo mấy nhân viên bảo vệ cầm đèn pin đi tìm cô khắp nơi.

“ Chi Chi tiểu thư, đến giờ dùng bữa tối rồi. Đại tiểu thư cũng đã về, chúng ta mau về thôi.”

Đại tiểu thư?

Lộc Tri Chi thở dài ngán ngẩm. Một Lộc Ngọc Thư cộng thêm một Lộc Ngọc Dao đã đủ khiến cô mệt mỏi rồi, giờ lại thêm một chị cả nữa, thật đúng là đau đầu mà.

Khi Lộc Tri Chi quay về đến biệt thự, bàn ăn trong phòng khách đã được bày biện thịnh soạn, hương thơm nồng nàn lan tỏa.

Lộc Ngọc Dao có vẻ đã bắt đầu "biết điều" hơn, không còn công khai gây hấn như trước. Cô ta giả vờ như vô tình đi lướt qua người Lộc Tri Chi, rồi hạ thấp giọng chỉ đủ cho hai người nghe thấy:

“ Đúng là đồ không có giáo dục, đến giờ ăn cũng chẳng biết đường về, bắt bao nhiêu người phải ngồi chờ.”

Lộc Tri Chi chẳng thèm để tâm đến mấy lời châm chọc rẻ tiền đó. Toàn bộ sự chú ý của cô lúc này đều đổ dồn vào người phụ nữ đang ngồi trên ghế sofa.

Người đó khoác trên mình bộ vest công sở đầy chuyên nghiệp và thanh lịch, mái tóc xoăn sóng to được buộc thấp sau gáy một cách gọn gàng. Thấy cô bước vào, cô ấy lập tức đứng dậy, mỉm cười tiến về phía cô. Đôi mắt cô ấy lấp lánh niềm vui, khi cười hiện ra hai lúm đồng tiền rất duyên dáng.

“ Em gái, chị là chị cả của em, Lộc Ngọc Phù.”

“ Hôm qua lúc em về thì chị đang phải trực ca nên không kịp đón em, em đừng giận nhé.”

Lộc Tri Chi thầm quan sát nhân tướng của chị cả. Lông mày chị thanh tú, không quá thưa cũng không quá rậm, toát lên vẻ sáng láng. Vầng trán cao rộng, hai gò má đầy đặn, cằm tròn trịa — đây chính là gương mặt của người có số hưởng, nhiều phúc lộc

Cổ nhân có câu: "Tâm sinh tướng".

Trong lòng Lộc Tri Chi đã có câu trả lời. Vị chị cả này và hai cô em gái kia hoàn toàn không cùng một loại người.

Lộc Ngọc Phù có chút ngượng ngùng, chị khẽ xoa hai bàn tay vào nhau, rụt rè hỏi nhỏ:

“ Chi Chi à, chị cả có thể... nắm tay em được không?”

Lộc Tri Chi cảm nhận được sự tôn trọng và nâng niu trong từng lời nói của cô ấy. Cô nở một nụ cười chân thành đáp lại:

“ Tất nhiên là được ạ.”

Chị cả nắm lấy tay cô, dắt đến bàn ăn. Cả bàn đầy những món cơm nhà thơm phức, mọi người ngồi vào vị trí với gương mặt rạng rỡ, ngoại trừ Lộc Ngọc Dao vẫn còn hậm hực.

Suốt bữa ăn, Lộc Ngọc Phù liên tục gắp thức ăn cho Lộc Tri Chi. Cô ấy khéo léo tránh nhắc lại những chuyện không vui trước đây, phần lớn chỉ hỏi thăm sở thích ăn uống của cô.

“ Anh cả đi giao thuốc ở tỉnh ngoài, còn anh hai thì đang kẹt ở đoàn phim. Hai người bọn họ tạm thời chưa về ngay được, em đừng để bụng nhé.”

Lộc Tri Chi mỉm cười đáp lễ. Sự nhiệt tình quá mức của chị cả khiến cô có chút lúng túng nhưng trái tim lại cảm thấy ấm áp. Khi nhắc đến anh cả và anh hai, bàn tay đang gắp thức ăn của mẹ Lộc khựng lại một nhịp.

“ Dẫn Khê đã hứa là sẽ về trước khi Chi Chi gia nhập gia đình mà. Đã qua hai ngày rồi, sao vẫn chưa thấy mặt mũi đâu?”

Cha Lộc điềm tĩnh gắp miếng thức ăn mà vợ định gắp lúc nãy vào bát bà, ôn tồn nói:

“ Chắc là gặp chút việc nhỏ thôi, giải quyết xong nó sẽ về ngay mà.”

Lộc Tri Chi theo bản năng hỏi thêm một câu:

Lộc Tri Chi khẽ "ừm" một tiếng, nhưng trong lòng bắt đầu dấy lên một chút suy tư.

Xem ra, người anh cả của gia đình này cũng đang vướng vào rắc rối không nhỏ.

Kết thúc bữa tối, Lộc Tri Chi vẫn không bỏ qua tiếng rung nhẹ từ chiếc chuông bạc trên cổ tay. Người đang ngồi cạnh cô lúc này chính là Lộc Ngọc Phù. Sau khi dùng bữa xong, cô khéo léo giữ chị cả lại:

“ Chị cả, nếu chị có chuyện gì phân vân chưa quyết định được, cứ đến hỏi em nhé.”

Lộc Ngọc Phù mỉm cười gật đầu:

“ Chi Chi, chị nghe mẹ kể về chuyện của em rồi. Chị tin em thực sự là người có bản lĩnh. Nếu có việc cần, chị nhất định sẽ tìm em đầu tiên, lúc đó em phải giúp chị đấy nhé.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc